Trình Kỳ đang hào hứng lướt điện thoại, nghe vậy thì cảm thấy có chút mất hứng.
"Nữ diễn viên tốt biết bao, vừa xinh đẹp lại không bám người."
"Cậu biết tại sao chúng ta có thể làm anh em bao nhiêu năm nay không?"
Anh ta lại cúi đầu tiếp tục lướt điện thoại, lơ đãng nói: "Biết chứ, vì gu của chúng ta chưa bao giờ đụng nhau, nhưng nói đi cũng phải nói lại, tôi thực sự không biết cậu thích kiểu người như thế nào đấy."
Anh ta hỏi vậy làm tôi cũng hơi sững sờ, vào thời kỳ tuổi dậy thì lúc tình cảm vừa chớm nở thì gia đình xảy ra chuyện, mấy năm đó tâm trạng vô cùng u ám, nên chẳng còn lúc nào để rung động nữa.
Sau này lớn lên, mẹ tôi cũng ra đi, gánh nặng công ty bất ngờ đổ ập xuống vai tôi.
Mỗi sáng thức dậy, trong đầu tôi chỉ toàn nghĩ đến việc kiếm tiền, họ hàng nhà họ Kiều, họ hàng bên ngoại, ít nhiều đều đang chung một con thuyền này, tôi không thể để nhà họ Kiều lụi bại trong tay mình được.
Bao nhiêu năm trôi qua, tình cảm đã trở thành thứ chiếm tỷ trọng thấp nhất trong cuộc đời tôi.
Thấp đến mức, thậm chí tôi chưa từng cảm thấy cuộc đời mình cần đến thứ gọi là tình yêu.
Tại sao bây giờ lại đột nhiên nghĩ đến nhỉ.
Trong đầu tôi lóe lên gương mặt của Quý Di Tinh, và cả tấm t.h.ả.m trải bàn ăn đã bị dọn đi kia.
Chắc là có tuổi rồi, thỉnh thoảng cũng sẽ thấy cô đơn.
"Thích... người ngoan ngoãn một chút đi."
Trình Kỳ không giống tôi, hầu như danh gia vọng tộc ở thành phố A không ai là anh ta không quen biết.
Bạn gái thay hết lớp này đến lớp khác, chẳng qua cũng chỉ loanh quanh trong giới nữ diễn viên hay hotgirl mạng.
Nhưng anh ta ít khi qua lại với những thiên kim tiểu thư thực sự, vì cảm thấy tính cách rất khó dung hòa.
Vài ngày sau, anh ta vỗ vai tôi: "Lâm Văn Thi, từng nghe nói chưa?"
Tôi ngẩng đầu lên từ đống tài liệu: "Nghe rồi, trước đây học cùng trường cấp ba, nhưng sau đó cô ấy đi du học Mỹ, kém tôi hai khóa thì phải."
Trình Kỳ b.úng tay cái ch.óc: "Bạn học cũ đấy, thế nào? Ôn lại chuyện xưa chứ?"
Theo bản năng tôi lại định từ chối, nhưng ngẩng đầu lên nhìn thấy vẻ mặt đầy phấn khích của Trình Kỳ, tôi mới nhớ ra chính mình đã nói sẽ cân nhắc chuyện chung thân đại sự.
Tôi gật đầu, coi như nhận lời.
Địa điểm hẹn là ở Hoa Triều, tôi ngồi trước cửa sổ sát đất của phòng bao trên tầng hai. Hoa Triều có một hồ nhân tạo rất lớn, quanh hồ trải đầy hoa. Suốt bốn mùa quanh năm, chưa bao giờ tôi thấy những bông hoa ấy tàn úa.
Tôi lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ đến thất thần. Dưới hành lang có một chiếc Bugatti chạy đến, khi xe dừng lại, nhân viên phục vụ liền chạy bước nhỏ đến mở cửa xe.
Tôi hơi híp mắt lại, nhìn kỹ hơn một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trình Kỳ cũng rướn cổ lên nhìn theo: "Đến rồi à?"
Nói xong, cậu ta huơ huơ tay trước mặt tôi: "Nhìn chằm chằm không chớp mắt thế cơ à?"
"Chiếc xe đó của cô ấy không tệ."
Bầu không khí trong bữa ăn rất tốt, Lâm Văn Thi là một cô gái rất cởi mở, trước đây chúng tôi cũng từng tiếp xúc với nhau trong dịp lễ kỷ niệm thành lập trường.
Chỉ cần tôi không cố ý ngắt lời thì câu chuyện sẽ chẳng bao giờ rơi vào ngõ cụt.
Trò chuyện gần xong, tôi tiện miệng hỏi một câu về chiếc xe của cô ấy.
Cô ấy chống cằm, xúc một miếng đồ ngọt: "Đẹp nhỉ? Ở thành phố A chỉ còn đúng một chiếc có sẵn đó thôi, trước đó tôi chậm tay nên bị người ta đặt mất, nhưng tôi lại thực sự rất thích."
"Nhưng may là không lâu sau trên thị trường xe có người bán lại chiếc này, mà lại còn bán giá lỗ sập sàn nữa chứ. Lúc tôi nhận xe thì người đó thậm chí còn chưa lái lần nào, tự dưng hời được hơn hai triệu."
Tôi mỉm cười, đặt ly nước trên tay xuống, lấy ly rượu bên cạnh nhấp một ngụm: "Vậy sao? May mắn thật đấy."
Ba người tàn tiệc, tôi nhìn sang Lâm Văn Thi: "Vừa nãy không cẩn thận uống chút rượu, không thể lái xe được nữa, có tiện đưa tôi một đoạn không?"
Lâm Văn Thi cong khóe môi, cười rạng rỡ: "Tiện chứ, xem ra tối nay tôi có vinh hạnh được làm sứ giả hộ hoa cho đàn anh rồi."
Trình Kỳ rất tinh ý mà chuồn mất.
Tôi bước lên xe của Lâm Văn Thi, nội thất chiếc xe này tôi quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, bởi vì lúc nhận xe mới chính tay tôi đã kiểm tra.
Xem xong, trái tim tôi chìm xuống tận đáy vực, vô vàn nghi vấn bắt đầu không ngừng nảy sinh trong đầu.
Quý Di Tinh ở bên cạnh tôi ngần ấy năm, không thiếu ăn thiếu mặc, dĩ nhiên, tiền tiêu xài bình thường cũng sẽ không thiếu.
Tại sao cậu ấy lại bán xe đi?
Không thích sao?
Vậy thì có thể vứt trong gara không cần lái cơ mà.
Tôi nhớ lại cậu ấy của rất lâu trước kia, dường như chỉ cần được xoa đầu là có thể vui vẻ hồi lâu.
Nhưng bây giờ, hình như những món quà đắt tiền cũng chẳng thể làm cậu ấy vui vẻ nữa.
Từ lúc nào nhỉ, thực ra đã rất lâu rồi cậu ấy không còn nhìn tôi như trước kia nữa.
14.
Lúc tôi về, Quý Di Tinh tình cờ đang ở nhà.
Cậu ấy vừa tắm xong, mái tóc đen nhánh còn nhỏ