Cậu Ấy Thật Đáng Thương

Chương 13



 

nước, được lau qua quýt bằng chiếc khăn bông, vừa bước đến cầu thang định đi xuống lầu.

 

Tôi vừa khéo bước vào nhà, ngẩng đầu lên nhìn cậu ấy.

 

Trên khuôn mặt vốn không chút biểu cảm của cậu ấy lại nở một nụ cười.

 

"Chú nhỏ."

 

Trông ngoan ngoãn vô cùng, giống hệt như một chú mèo hiền lành nhất.

 

Tôi ừ một tiếng, cúi đầu thay giày, giả vờ như lơ đãng hỏi: "Dạo này trên trường ít tiết à?"

 

"Vâng, cũng ít ạ."

 

Tôi rót một ly nước, tiện thể rót cho cậu ấy một ly. Chú Liễu vừa vặn bước vào, hỏi tôi có muốn ăn khuya không.

 

Tôi lắc đầu: "Cháu vừa ăn tối xong nên không đói. Còn cậu? Có muốn ăn không?"

 

Cậu ấy cầm ly nước đứng cạnh tôi uống, nghe vậy cũng lắc đầu.

 

Tôi đặt ly nước xuống, bỗng như nhớ ra điều gì đó liền lên tiếng: "À đúng rồi, chiếc xe tôi tặng, cậu lái có thuận tay không?"

 

"Gần đây tôi lại đặt một chiếc mới, nếu không thích chiếc kia thì có thể tìm tôi để đổi."

 

Cậu ấy không chớp mắt, mỉm cười với tôi và nói: "Cũng tốt lắm ạ."

 

"Đã tốt lắm, vậy tại sao lại bán?"

 

Các ngón tay đang cầm ly nước của cậu ấy hơi co lại, cuối cùng cũng đặt ly xuống, nhìn tôi, và rốt cuộc không còn cười nữa.

 

"Chú giận à?"

 

"Không có." Tôi buột miệng phủ nhận, thực ra cảm giác đó nên gọi là hụt hẫng, một cách vô cớ.

 

Tôi rất rõ, quà đã tặng đi thì nên là đồ của người khác.

 

Cậu ấy muốn xử lý thế nào cũng được.

 

Nhưng tôi chưa từng nghĩ tới chuyện Quý Di Tinh lại bán thẳng chiếc xe đó đi.

 

Thậm chí còn chưa tự mình lái dù chỉ một lần.

 

Tôi lại cảm thấy chút tình cảm nhỏ nhoi nảy sinh với Quý Di Tinh thật quá thừa thãi.

 

"Cháu biết chú sẽ không để tâm đâu."

 

Tôi kìm nén sự uất ức trong lòng, gật đầu: "Ừm."

 

Sự thật đã phơi bày ngay trước mắt.

 

Cậu ấy không thích đồ tôi tặng, vậy sau này tôi sẽ không tặng nữa.

 

Mà chắc cũng chẳng còn cơ hội để tặng nữa, vì hai năm thực sự trôi qua rất nhanh.

 

Cứ bận rộn qua ngày, rồi sẽ đến ngày cậu ấy tròn hai mươi tuổi.

 

15.

 

Kiều Thời Dữ để lại cho cậu ấy rất nhiều gia sản.

 

So với phần của tôi thì không nhiều, chắc anh ấy cũng biết tôi không hề cần.

 

Còn đứa trẻ được anh ấy nhận nuôi rồi lại bỏ lại này mới thực sự bơ vơ không nơi nương tựa, cần tiền bạc phòng thân.

 

Bản hợp đồng được ký trong phòng làm việc của tôi, ngày hôm đó chính là sinh nhật tuổi hai mươi của Quý Di Tinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Cậu ấy rũ mắt nhìn từng hạng mục trên tài liệu, tay cầm b.út nhưng chần chừ mãi không đặt b.út xuống.

 

Bên cạnh có vài luật sư và nhân viên công ty tín thác đang lặng lẽ chờ đợi. Cuối cùng cậu ấy ngước mắt lên nhìn tôi, mỉm cười, nhưng nụ cười lại chẳng có chút ấm áp nào.

 

"Chú nhỏ, chú thực sự rất nôn nóng."

 

Tôi hiểu hàm ý trong lời nói đó, không phản bác mà chỉ gật đầu.

 

Đúng là rất gấp, vào khoảnh khắc tôi nhận ra mình bắt đầu thực sự muốn coi cậu ấy như một vãn bối ngoan ngoãn thì cậu ấy lại không cần điều đó nữa.

 

Tôi cũng chẳng còn chút tình cảm nào mà chờ đợi ngày hôm nay đến.

 

Trước kia tôi ghét cậu ấy, đến sau này tôi không ghét nữa.

 

Tôi vốn nhạy bén với sự thay đổi cảm xúc của người khác, duy chỉ với Quý Di Tinh là tôi luôn chậm tiêu.

 

Chậm tiêu nhận ra tôi không nên luôn trút giận lên cậu ấy, rồi lại chậm tiêu nhận ra cậu ấy đã sớm chẳng còn khát khao tình thương và sự che chở của tôi nữa.

 

Chiếc xe bị bán đi kia chẳng qua chỉ là để thức tỉnh tôi mà thôi.

 

Thực tế, từ rất lâu trước đây, Quý Di Tinh đã thay đổi, chỉ là tôi luôn không nhận ra.

 

"Ký đi, rồi để luật sư dẫn cậu đi kiểm kê."

 

Cậu ấy cúi đầu, viết xuống tên của chính mình.

 

Trước khi ra khỏi cửa, tôi bắt gặp ánh mắt cậu ấy nhìn về phía mình.

 

Khoé môi cong lên, vẫn đang cười, cậu ấy nói: "Chú nhỏ, chú có vui không?"

 

"Sau này không cần phải nhìn thấy cháu nữa rồi."

 

"Cũng không tệ."

 

Nghe xong cậu ấy gật đầu, nhẹ nhàng đóng cửa lại, dịu dàng đến mức không phát ra một tiếng động nhỏ nào.

 

Cậu ấy cứ thế biến mất khỏi cuộc sống của tôi.

 

16.

 

Tôi nghĩ mình ít nhiều vẫn có chút không quen.

 

Lúc về nhà thi thoảng cũng sẽ theo bản năng mà nhìn về phía phòng của Quý Di Tinh, nhưng đương nhiên ngay giây tiếp theo lại sực nhớ ra cậu ấy không còn sống ở đây nữa.

 

Có một ngày tôi đang đứng thay giày ở cửa thì trên lầu truyền đến tiếng động.

 

Tôi theo bản năng dừng động tác, nhìn về phía cửa phòng cậu ấy, cánh cửa đó mở ra.

 

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, tâm trạng trong khoảnh khắc đó mơ hồ đến mức chính tôi cũng khó mà nhận rõ.

 

Nhưng người bước ra từ sau cánh cửa là chú Liễu, chú ấy ôm một chậu hoa nhỏ đi xuống lầu.

 

Chú ấy nói: “Cậu Quý đi rồi, hoa trong phòng cậu ấy không ai chăm sóc nên héo cả."

 

Tôi mới tiếp tục động tác đang dang dở, cởi nốt chiếc giày còn lại: "Khóa căn phòng đó lại đi."

 

"Sau này đừng vào nữa."

 

Chú Liễu nhìn tôi, từ biểu cảm của chú tôi có thể nhận ra chú muốn hỏi tôi lý do vì sao.

 

Nhưng may là chú ấy không hỏi, và tôi cũng thực sự không biết phải trả lời thế nào.

 

Có lẽ khóa cửa lại sẽ khiến tôi nhận thức rõ ràng hơn, người từng sống ở đó thực sự sẽ không quay lại nữa.