Tôi vừa mở miệng, ngay giây tiếp theo, tay phải cậu ấy thình lình luồn qua khe hở giữa ghế và cửa xe, nhoài người từ băng ghế sau tiến sát lên ghế trước, tôi chưa kịp định thần đã bị một chiếc khăn tay mềm mại bịt c.h.ặ.t miệng mũi.
Tôi mở to hai mắt, trân trối nhìn cậu ấy qua gương chiếu hậu với vẻ không thể tin được, biểu cảm của cậu ấy lại vô cùng điềm tĩnh, hoàn toàn không nhìn ra là cậu ấy đang làm loại chuyện động trời gì.
Tôi theo phản xạ giãy giụa, những ngón tay siết c.h.ặ.t lấy cổ tay cậu ấy, thế nhưng chỉ qua ba giây, ý thức trước mắt đã bắt đầu lỏng lẻo.
Chỉ còn sót lại chút mùi đắng nghét thoang thoảng nơi khoang mũi.
Tôi mang chút bất mãn mà nghĩ, ghi thù đến mức này sao? Hận tôi đến mức này sao? Muốn vứt xác tôi nơi hoang dã sao? Biết thế trước đây ông đây đã chẳng đối xử tốt với cậu ta rồi.
20.
Tôi tỉnh lại trong một căn phòng xa lạ.
Quần áo đã bị thay, được đổi sang bộ đồ ngủ bằng chất liệu vải lanh mà tôi thường mặc.
Tôi tự nhìn khắp thân thể mình, không bị bất kỳ thứ gì trói buộc cả.
Tôi cố gắng gượng dậy, nhưng tay chân vẫn nhũn ra chẳng còn chút sức lực nào.
Thấy thế đành thôi, tôi nằm trên giường trân trân nhìn lên trần nhà, thầm nghĩ: "Cái dáng vẻ này xem chừng không phải là muốn xử đẹp tôi."
Nơi ngưỡng cửa có tiếng động, tôi nhìn sang thì thấy Quý Di Tinh vừa xoa tóc vừa thong dong bước vào, mái tóc đen láy vẫn còn đang rỏ nước.
Động tác lau tóc của cậu ta vẫn giống hệt ngày xưa, lúc này tôi mới chợt bừng tỉnh, hoá ra tôi nhớ rõ mồn một.
Quãng thời gian xấp xỉ mười năm, cũng đủ để khắc sâu ấn tượng.
Trong lúc ngơ ngẩn, tôi còn tưởng có chăng mình chỉ đang nằm mộng, kỳ thực Quý Di Tinh vẫn là cậu nhóc vắt mũi chưa sạch kia.
Nhưng khi cậu ta vứt chiếc khăn sang một bên, để lộ khuôn mặt ấy, lại lần nữa đ.á.n.h thức tôi.
Cậu ta thực sự đã lớn rồi.
"Tỉnh rồi à?" Cậu ta đi tới bên giường hỏi tôi.
"Cậu muốn làm gì? Ôn lại chuyện cũ hay muốn trút giận?"
Cậu ta rót một cốc nước ấm, đưa sát miệng tôi: "Uống trước chút đi, lát nữa sẽ khát đó."
Lời nói của cậu ta khiến tôi chẳng hiểu ra sao, tôi sợ cậu ta lại lén hạ t.h.u.ố.c gì vào nước, cau mày từ chối.
Cậu ta cũng chẳng ép uổng, tiện tay đặt cốc nước sang một bên.
"Nói đi, cậu muốn làm cái trò gì?"
"Hay là ngài Kiều đoán thử xem."
Tôi điên tiết vì cái thái độ của cậu ta, cứ một câu ngài Kiều lại làm m.á.u tôi dồn hết lên não.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi nhớ là tôi từng nói cậu ta có thể gọi tôi là chú rồi, tôi cũng sẵn lòng từ từ học cách trở thành một trưởng bối ôn hòa hơn.
Là tự cậu ta không muốn nữa, nếu đã vậy, thì coi như tôi hoàn thành nhiệm vụ, hai chúng tôi đường ai nấy đi chẳng ai nợ ai, rốt cuộc cậu ta còn muốn làm gì nữa?
"Đoán cái rắm, ngon thì g.i.ế.c c.h.ế.t tôi đi, không thì bớt làm tôi phát tởm đi, cút ngay."
"Tôi làm chú phát tởm?" Cậu ta như vừa nghe được chuyện gì nực cười lắm mà phá lên cười lớn, hàng mi tựa cánh bướm run lên bần bật.
Tôi lạnh lùng nhìn cậu ta: "Những gì đáng lẽ phải cho cậu tôi cũng cho rồi, hai chúng ta sòng phẳng với nhau, cậu bây giờ không phải đang làm tôi phát tởm thì là làm gì?"
"Sòng phẳng? Dựa vào cái gì mà sòng phẳng?"
"Tôi nhẫn nhục chịu đựng khép nép trước mặt chú bao nhiêu năm qua, chú đã trả lại cho tôi chưa?"
"Tôi vắt óc lấy lòng chú, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, tôi nơm nớp lo sợ chỉ một sai sót nhỏ sẽ bị chú chán ghét, bị chú vứt bỏ."
"Phát tởm?"
"Ngài Kiều, chú có biết lần đầu tiên chú tới trường cảm giác của tôi là gì không?"
"Chú cho tôi hy vọng, tôi ngây thơ tưởng rằng những năm tháng ti tiện phục tùng vừa qua, cuối cùng cũng đổi lại được một chút sự quan tâm và chở che của chú."
"Vào giây phút ấy tôi đã nghĩ, tôi thực sự bằng lòng xem chú là người thân duy nhất của mình."
"Tôi sẽ mãi mãi nghe lời chú, mãi mãi là một đứa trẻ hiểu chuyện."
"Nhưng chú có còn nhớ chú đã nói gì với tôi không?"
Đồng t.ử tôi co rụt lại, tôi nhớ chứ, dĩ nhiên là tôi nhớ.
Tôi mắng cậu ta là đứa con hoang không cha không mẹ.
Ánh mắt cậu ta rớt xuống mặt tôi, mềm mại tựa như màn sương mỏng manh, những ngón tay đặt lên môi tôi: "Còn ai có thể khiến người ta phát tởm hơn chú đây?"
"Chú nhỏ."
Phầm đệm ngón tay của cậu ta rất mềm, khẽ khàng đặt lên môi tôi, không hề dùng sức.
Nhưng tôi lại căng thẳng vô cớ, yết hầu trượt lên xuống, đầu óc nhất thời rối bời, không hiểu nổi rốt cuộc cậu ta muốn làm cái quái gì.
Cậu ta nhìn yết hầu của tôi, lại một lần nữa hỏi: "Có muốn uống nước không?"
Tôi càng đinh ninh với sự căm hận cậu ta dành cho tôi lúc này, trong cốc nước tuyệt đối chẳng có thứ gì tốt lành cả.
Tôi ra sức lắc đầu, ngay khắc sau cậu ta bưng cốc nước lên, tự mình nhấp một ngụm, tôi nhìn chuỗi hành động đó mà trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.
Tôi lập tức muốn né tránh, nhưng chân tay vẫn bủn rủn yếu xìu.
Chớp mắt sau, cằm bị những ngón tay man mát của cậu ta bóp c.h.ặ.t, truyền tới một cơn đau nhói nhẹ.