Cậu ta cúi đầu sáp tới gần, đôi môi đỏ thẫm áp sát xuống, mãnh liệt áp đảo, nghiền ép đến mức môi tôi bắt đầu truyền tới cảm giác đau đớn.
Tôi nghiến c.h.ặ.t răng kiên quyết không hé miệng, dòng nước trong suốt từ từ trượt dọc xuống bên khóe môi.
Bàn tay đang bóp cằm tôi của cậu ta bỗng tăng thêm lực, tôi bị đau đành lơi lỏng một giây, đầu lưỡi cậu ta liền trượt vào, ngang ngược dây dưa.
Hơi thở ấm áp gần kề tưởng chừng như muốn đảo lộn tâm trí tôi.
Trăm ngàn cảm xúc thi nhau nổ tung trong l.ồ.ng n.g.ự.c, tôi nhìn hàng lông mi rũ xuống của cậu ta, bàng hoàng, tủi nhục, đớn đau, ép đến mức tôi chỉ muốn c.ắ.n đứt cái lưỡi đang làm càn của cậu ta cho xong.
Nhưng trước khi tôi kịp hành động, dường như cậu ta đã đ.á.n.h hơi được sự việc bèn lùi lại.
Trong ánh mắt ấy, sự phẫn hận và d.ụ.c vọng đan xen quấn quýt, trông thật khiến da đầu người ta run lên bần bật.
"Cậu mẹ nó điên rồi có đúng không?!"
"Cậu hận tôi phải không?"
"Được! Vậy thì mẹ nó g.i.ế.c c.h.ế.t tôi đi! G.i.ế.c tôi thì đã đủ để cậu xả giận chưa?!"
Cậu ta mím môi nhìn tôi, thế mà lại nhếch khóe miệng cười: "Chú sợ rồi sao?"
Trái tim tôi khựng lại đập loạn nhịp.
Cậu ta đứng thẳng người, một đầu gối tì hẳn lên nệm giường, tôi nhìn những nếp nhăn nhúm nhó bị đầu gối cậu ta đè ra mà dâng lên một trận luống cuống: "Chú sợ rồi."
"Bởi vì chú biết, tôi không muốn g.i.ế.c chú, mà là muốn làm chú."
"Im mồm, cút đi, cút xa ra cho tôi!"
Cậu ta chậm rãi rướn mình chồm tới, phủ một bóng đen bao trùm lấy toàn thân tôi.
Chưa bao giờ tôi tưởng tượng đến viễn cảnh lại thành ra thế này, chưa từng có giây phút nào cả.
Hơi thở tôi dồn dập, cơn thịnh nộ kịch liệt như muốn x.é to.ạc l.ồ.ng n.g.ự.c tôi thành từng mảnh, cậu ta cúi gằm nhìn chằm chằm tôi: "Đừng giận đến mức này, thả lỏng đi, không là bị nhiễm kiềm hô hấp đấy."
Phải làm sao đây? Phải lấy thứ gì mang ra để đổi gác lại tất cả mớ bòng bong này?
Cậu ta đứng thẳng người, kéo ngăn tủ đầu giường, móc ra một cái lọ nhỏ, đặt ngay dưới mũi tôi.
"Ngửi thử xem."
Tôi ngoảnh mặt đi, lại bị cậu ta bóp cằm ép quay lại.
Tôi không thể nín thở mãi được, cuối cùng vẫn hít phải thứ khí có chút nồng hắc kia.
Tôi nhịn không được ho khan một tiếng: "Là... cái gì vậy?"
"Xuân d.ư.ợ.c dạng hít."
"Quý Di Tinh!" Cuối cùng tôi không kìm được mà gầm lên.
Bàn tay đang cởi quần áo tôi của cậu ta khựng lại, trong đôi mắt ngập tràn d.ụ.c vọng kia thế mà lại lóe lên một tia hưng phấn.
"Đây là lần đầu tiên chú gọi tôi như vậy."
"Cảm giác cũng không tồi."
"Gọi thêm tiếng nữa đi."
Tôi nghiến răng: "Đồ súc sinh!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Tôi đã nuôi cậu chín năm trời!"
"Tôi là bề trên của cậu!"
Mảnh vải che thân cuối cùng bị cậu ta xé toạc, ánh mắt tôi hoảng loạn nhìn sang một bên, trên góc tường có một cỗ máy nhỏ hình tròn đang nhấp nháy ánh đèn đỏ.
Cơ thể đã bắt đầu nóng ran, nhưng trước n.g.ự.c lại như đang uất nghẹn một b.úng m.á.u chực chờ trào ra bất cứ lúc nào.
"Cậu lắp camera theo dõi?!"
Bàn tay cậu ta mơn trớn vòng eo tôi, nụ hôn ướt át rơi xuống yết hầu, lưu lại vệt nước mỏng manh sau cái l.i.ế.m láp.
"Ừ."
"Tắt đi, tắt ngay đi!"
"Chú gọi tôi một tiếng nữa đi."
"... Quý Di Tinh."
Cậu ta "ừ" một tiếng nhưng lại chẳng giữ lời, chỉ đưa tay x.é to.ạc quần áo của chính mình, cơ thể trắng nõn bày ra khiến tôi xây xẩm mặt mày.
Cậu ta ngậm lấy dái tai tôi, cơ thể đang gào thét đòi hỏi khoái lạc, nhưng cõi lòng tôi thì đã sớm bị lăng trì đến c.h.ế.t.
Tôi hít sâu một hơi, suy sụp nói: "Cậu dừng lại ngay bây giờ, tôi có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra."
Cậu ta siết lấy eo tôi, kéo rịt tôi về phía mình, và tôi, từ mép vực chênh vênh rốt cuộc cũng rơi thẳng xuống vực sâu.
Tôi chẳng biết trên đời này lại còn có thứ cực hình như vậy.
Tôi bị cậu ta giày vò đến mức chỉ còn lại một đống xương tàn.
Trước khi mất đi ý thức, tôi nhớ rằng mọi kiêu hãnh và lòng tự tôn của mình đều đã bị cậu ta giẫm nát.
Tôi đã van xin cậu ta trong sự mê loạn tột cùng, tôi xin cậu ta đừng tiếp tục nữa.
Mồ hôi của cậu ta rơi trên vai tôi, thuận thế để lại một dấu răng.
Đôi mắt ấy vương đầy thứ d.ụ.c vọng đặc quánh như mực không sao tan nổi.
Cậu ta nói: "Chú nhỏ, gọi tên tôi đi."
"Gọi tên tôi, tôi sẽ buông tha cho chú."
21
Tôi ngủ mê man suốt hai ngày, lúc tỉnh lại vẫn là căn phòng đó, tôi bật dậy, nhận ra cơ thể đã có chút sức lực.
Toàn thân dấy lên từng cơn đau đớn dữ dội.
Điện thoại của tôi cứ thế bị vứt sang một bên, cậu ta không hề lấy đi.
Điện thoại đột nhiên đổ chuông, là cuộc gọi của Trình Kỳ, tôi chần chừ nhìn một lát rồi đưa tay bắt máy.
Giọng nói sốt sắng của anh ta truyền đến: "Có chuyện gì vậy hả? Mất tích một phát là tịt luôn bốn ngày? Cậu mà không xuất hiện nữa là tôi báo cảnh sát đấy!"
"Cậu đi đâu thế? Có sứt mẻ miếng nào không?"
"À, tôi..." Tôi rũ mắt nhìn những vết bầm tím chằng chịt trên cánh tay, ngay cả trên khớp ngón tay cũng hằn rõ dấu răng sâu hoắm.