Cậu Ấy Thật Đáng Thương

Chương 2



 

 

Sau khi anh ấy mất đi, trên cõi đời này sẽ chẳng còn một ai có chung huyết thống với tôi nữa.

 

Cuối cùng, tôi cũng phải trở thành một đứa trẻ mồ côi theo đúng nghĩa đen.

 

Giống hệt như đứa trẻ mà anh nhận nuôi kia.

 

Cuối cùng tôi vẫn đến dự tang lễ của anh ấy.

 

Những gương mặt xuất hiện ở buổi tang lễ tôi đều chẳng mấy quen thuộc.

 

Chỉ duy nhất một Quý Di Tinh, gương mặt trắng trẻo xinh xắn như tạc từ phấn tráng ngọc mài kia là tôi nhớ rất rõ, và cũng vô cùng chán ghét.

 

Tôi nhớ năm anh ấy mới nhận nuôi Quý Di Tinh, anh từng gọi điện thoại cho tôi.

 

Giọng điệu của anh ấy trong điện thoại mang theo vài phần rụt rè, cẩn trọng.

 

Anh ấy nói: "Tiểu Niên, anh mới nhận nuôi một đứa trẻ, đáng yêu lắm, em có muốn gặp thằng bé chút không?"

 

"Sau này, nó sẽ là cháu trai nhỏ của em."

 

"Mẹ vốn rất thích trẻ con, anh có thể..."

 

Giọng tôi lúc đó ch.ói tai và cay nghiệt hơn bao giờ hết: "Không được! Anh đừng hòng!"

 

"Giờ anh nhận nuôi một đứa trẻ, bản thân anh hạnh phúc viên mãn rồi còn muốn đem nó về đây để làm ghê tởm bọn tôi à?!"

 

"Mang theo cái loại tạp chủng đó của anh cút đi càng xa càng tốt!"

 

Anh ấy im lặng một hồi lâu, rồi mới run rẩy nói: "Xin lỗi em, Tiểu Niên."

 

Đó là lần đầu tiên tôi biết đến sự tồn tại của Quý Di Tinh, chỉ là trong tâm trí tôi, cậu ta chưa từng là một con người bằng xương bằng thịt rõ ràng.

 

Cậu ta giống như một biểu tượng hơn, một biểu tượng dùng để chọc tức và làm tôi ghê tởm.

 

Một cái ký hiệu nhắc nhở rằng gia đình tôi đã tan nát, trong khi kẻ đầu sỏ gây tội lại có được một tổ ấm êm ấm, trọn vẹn.

 

Từ đằng xa, tôi lặng lẽ quan sát cậu ta, nó mặc một bộ âu phục đen tuyền, trước n.g.ự.c cài một đóa hoa trắng.

 

Cậu ta cúi đầu đáp lễ từng vị khách khứa đến viếng thăm.

 

Gương mặt cậu ta chẳng có biểu cảm gì, nhưng có thể thấy rõ một quầng đỏ hoe vì khóc nhiều trên bầu mắt mỏng manh.

 

Dáng người nhỏ đứng trơ trọi trước linh đường, toát lên một nỗi cô quạnh khôn tả.

 

Tôi đứng từ xa nhìn ngắm hồi lâu, mãi cho đến khi lễ viếng kết thúc.

 

Mọi người đều đã tản đi hết, vậy mà cậu ta vẫn ngơ ngác đứng chôn chân tại chỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Trông như thể cậu ta chẳng biết tương lai của mình sẽ đi về đâu, bởi đã không còn ai ở bên dẫn đường chỉ lối.

 

Tôi bước đến trước mặt cậu ta, buông lại vỏn vẹn hai từ: "Đi thôi."

 

Cậu ta ngước lên nhìn tôi, hai hàng nước mắt to bằng hạt đậu lập tức lã chã rơi xuống, nhưng vì sợ làm tôi chán ghét, cậu ta vội vàng cuống quýt đưa tay áo lên lau sạch.

 

Rồi lầm lũi đi từng bước nhỏ theo sát sau lưng tôi.

 

Cậu ta giữ một khoảng cách không xa không gần, đi xa thì sợ bị bỏ rơi, mà lại gần thì sợ bị người ta ghét bỏ.

 

Đứng cả một ngày trời khiến đôi chân nhỏ đã tê rần, đi được vài bước thì sẩy chân không vững, cậu ta ngã nhào một cú khá đau.

 

Tôi khựng lại, ngoảnh đầu nhìn, thấy hai bàn tay chống xuống đất của cậu ta đã trầy da, đầu gối cũng bị thương một chút.

 

Nhưng lại nhanh ch.óng lồm cồm bò dậy, nở một nụ cười vừa gượng gạo vừa mang vẻ nịnh nọt với tôi.

 

Cậu ta khẽ gọi tôi một tiếng: "Chú nhỏ."

 

Tôi chưa từng thừa nhận đứa trẻ này là cháu mình, nhưng nhìn điệu bộ khép nép phủi sạch vết bùn đất trên quần của cậu ta, đây là lần đầu tiên tôi không buông lời phản bác lại danh xưng ấy.

 

Tôi đưa cậu ta về nhà. Công việc của tôi rất bận rộn, sau khi bố mẹ qua đời, tất thảy mọi việc lớn nhỏ trong nhà lẫn công ty đều đè nặng lên vai tôi.

 

Tôi chỉ chịu trách nhiệm nuôi nấng, cho cậu ta một con đường sống là đủ rồi.

 

Phần lớn thời gian, tôi chẳng mấy khi chạm mặt cậu ta.

 

Có một lần tôi về nhà vừa vặn bắt gặp cậu ta đang ăn cơm, thấy tôi bước vào, người đang ngồi bên bàn ăn lập tức đặt đũa xuống, đứng phắt dậy một cách lóng ngóng, chào tôi: "Chú nhỏ."

 

Quản gia đỡ lấy giày để tôi thay, tôi khẽ mướn mí mắt nhìn lướt qua cậu ta, ánh mắt vô cùng hờ hững, tôi nhận ra nét mặt trên gương mặt non nớt của cậu ta khẽ biến đổi.

 

Rồi sau đó mới cụp mắt xuống, đổi giọng gọi lại: "Ngài Kiều."

 

Tôi chưa từng phải sống kiếp ăn nhờ ở đậu, nhưng tôi phần nào thấu hiểu được thứ tâm trạng ấy.

 

Thế nên, tôi hiểu rõ mọi sự rụt rè cẩn trọng, lo lắng bất an của Quý Di Tinh.

 

Tôi phớt lờ cậu ta, đi thẳng lên lầu, quản gia rảo bước theo sau, thuận miệng hỏi: "Cậu có muốn dùng bữa luôn không?"

 

Quý Di Tinh vẫn đứng trân trân bên bàn ăn, tôi hạ mắt liếc nhìn dáng vẻ của cậu ta một cái: "Không ăn, nuốt không trôi."

 

Dáng người cậu khựng cứng lại, từ góc độ này, tôi không nhìn thấy vẻ mặt xấu hổ, bẽ bàng của cậu ta.

 

Mãi cho đến khi vào phòng, quản gia mới có chút do dự lên tiếng: "Cậu hai, tôi biết cậu hận cậu cả, nhưng đứa trẻ đó..."

 

Tôi cởi quần áo ngoài ném vào tay ông, ông đã làm việc ở nhà tôi hơn ba mươi năm, còn lâu hơn cả thời gian tôi sống trên đời này, tôi luôn xem ông như nửa người bề trên của mình.