Cậu Ấy Thật Đáng Thương

Chương 3



 

Nghe ông nói vậy tôi cũng không hề nổi giận, chỉ cười nhạt hỏi vặn lại: "Chú Liễu thấy thằng bé đó vô tội và đáng thương lắm sao?"

 

Quản gia khẽ thở dài một tiếng.

 

"Nhưng cháu thì không nghĩ thế."

 

Thật ra tôi đã nói dối, đâu phải tôi không biết Quý Di Tinh vô tội chứ.

 

Chẳng qua cậu ta chỉ là một đứa trẻ vừa lọt lòng đã bị bỏ rơi ở viện mồ côi, rồi lại vô tình được Kiều Thời Dữ nhận nuôi, bản thân nó không làm gì sai cả.

 

Nhưng hễ nhìn thấy gương mặt kia, tôi lại không tài nào kiềm chế nổi sự oán hận và lửa giận trong lòng.

 

Tôi biết rõ sự ích kỷ và ngạo mạn của mình, nhưng đối với Quý Di Tinh, tôi tuyệt đối sẽ không mềm lòng.

 

Quản gia và các dì giúp việc trong nhà ai nấy đều khen Quý Di Tinh rất hiểu chuyện.

 

Mỗi ngày thằng bé đều vô cùng yên lặng, ngoài giờ ăn cơm và chào hỏi mọi người ra thì chỉ biết ngoan ngoãn ở lì trong phòng học bài.

 

Tôi bỗng trở thành người giám hộ liên hệ của cậu ta.

 

Giáo viên của nó từng gọi điện thoại cho tôi một lần.

 

Giọng điệu của cô giáo qua điện thoại khá hồ hởi: "Di Tinh vừa đoạt giải nhất trong kỳ thi học sinh giỏi, thứ Hai tuần tới trường có tổ chức buổi lễ tuyên dương, mong anh nhớ đến tham dự đúng giờ."

 

Cô ấy đinh ninh rằng tôi sẽ đi, suy cho cùng thì bất kỳ vị phụ huynh nào khi nghe thấy con em mình đạt thành tích vẻ vang như vậy cũng đều cảm thấy nở mày nở mặt.

 

Xung quanh tôi chẳng một ai dám nhắc đến cái tên Quý Di Tinh trước mặt tôi cả.

 

Vì thế, bàn tay đang ký văn kiện của tôi khựng lại một nhịp mới sực nhớ ra: "Ồ, không đi."

 

Rồi không thèm bận tâm đến phản ứng ngỡ ngàng của đầu dây bên kia, tôi thẳng thừng cúp máy.

 

Lần thứ hai cô giáo gọi tới, tôi cứ ngỡ lại là chuyện mấy buổi lễ khen thưởng gì đó.

 

Nên tôi cứ để mặc máy reo mà không thèm bắt, đợi đến khi chiếc điện thoại kiên trì đổ chuông tới lần thứ ba, tôi mới nhíu c.h.ặ.t mày nhấn nút nghe.

 

"Sau này chuyện của nó đừng gọi cho tôi nữa."

 

Cô giáo im lặng một lát rồi mới nói: "Quý Di Tinh đ.á.n.h nhau với bạn ở trường, bị thương chút ít, anh đến trường một chuyến đi."

 

Giọng điệu của cô đã chẳng còn vẻ khách sáo như cuộc gọi lần đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi nhíu mày cúp điện thoại, có chút bực bội mà đưa tay day day thái dương.

 

Trợ lý ôm xấp tài liệu bước vào: "Sếp Kiều, mọi người đông đủ cả rồi, đang đợi ngài ở phòng họp ạ."

 

Tôi suy nghĩ một chút rồi đứng dậy: "Hủy họp đi, tôi có chút việc bận."

 

Cái tính cách lầm lì ít nói của Quý Di Tinh, cái kiểu mà tưởng chừng như bạn có tát cậu ta một bạt tai thì cũng chỉ biết cúi đầu quẹt nước mắt, vậy mà không ngờ cũng có ngày biết đ.á.n.h nhau với người ta.

 

Đến trường học, trong văn phòng giáo viên đã có mấy người đang đứng sẵn ở đó.

 

Đứa trẻ bên kia cũng bị bầm dập trên mặt, đang được mẹ nó ôm vai, cúi đầu hỏi han có sao không.

 

Còn ông bố bên ấy thì oang oang giọng đầy khí thế: "Chắc chắn không phải lỗi của con nhà tôi rồi, hôm nay bên kia bắt buộc phải bồi thường và xin lỗi con trai tôi!"

 

Cô giáo đứng ra giảng hòa, nói: "Hiện tại vẫn chưa rõ nguyên nhân cụ thể ra sao, chuyện bồi thường xin cứ đợi phụ huynh em ấy đến rồi bàn tiếp ạ."

 

Phụ huynh bên kia quăng ánh mắt khó coi về phía Quý Di Tinh, giọng điệu hằn học: "Người nhà mày đâu?! Sao giờ này còn chưa vác mặt đến?"

 

Quý Di Tinh đứng nép mình nơi góc phòng, đối lập hoàn toàn với cậu bạn được người thân vây quanh cưng chiều bảo bọc kia, cậu ta giống hệt như một hạt bụi bị người ta lãng quên trong xó xỉnh.

 

Tôi nhìn qua khe cửa thấy dáng người của cậu ta, lúc này mới chợt nhận ra cái đứa nhóc nhã nhặn ngày nào giờ đã lớn nhanh như thổi.

 

Dường như cậu ta đã cao lớn hơn trước rất nhiều, chỉ là bấy lâu nay tôi chẳng hề mảy may để ý.

 

"Chú ấy sẽ không đến đâu." Tôi nghe thấy giọng nói của Quý Di Tinh, bình thản đến lạ, chẳng gợn chút cảm xúc nào.

 

Không có vẻ khúm núm sợ sệt như mỗi khi đối diện với tôi, nhưng cũng chẳng mang theo lấy một chút sinh khí.

 

Cậu ta chỉ đang trần thuật lại cái sự thật ấy một cách vô cùng khách quan, sự thật rằng mình vốn là kẻ không được coi trọng, cũng chẳng được yêu thương.

 

Ông bố bên kia nghe vậy thì giọng càng sang sảng hơn: "Làm phụ huynh kiểu gì vậy hả? Mày đ.á.n.h con trai tao ra nông nỗi này, chuyện này không làm rõ ràng thì đừng hòng xong xuôi!"

 

"Mày đừng có trơ cái mặt ra đó, tưởng đ.á.n.h con tao xong mà không đền tiền, không xin lỗi là êm chuyện chắc?!"

 

Cô giáo vội can ngăn: "Xin anh bớt giận trước đã, tôi đã gọi điện thông báo rồi, chúng ta chịu khó đợi thêm một lát xem sao."

 

Gã thở hồng hộc lườm Quý Di Tinh một cái, Quý Di Tinh chỉ im lặng đứng đó, bàn tay buông thõng bên sườn theo bản năng khẽ bấu bấu vào mép quần.

 

"Còn phải đợi đến bao giờ nữa?!"

 

Cô giáo cũng có phần khó xử, suy cho cùng thì lần đầu cô gọi điện, tôi đã thẳng thừng bảo là không tới.