Cậu Ấy Thật Đáng Thương

Chương 24



 

môi, quay người bước ra ngoài.

 

Tôi bận rộn tới tận bảy giờ tối mới về đến nhà, lúc vừa bước vào cửa đang cúi xuống thay giày, chợt nghe thấy tiếng động trên lầu truyền xuống, động tác của tôi khựng lại, ngẩng đầu nhìn về phía phòng của Quý Di Tinh.

 

Trong hai giây chờ đợi ngắn ngủi đó, tôi mới nhận ra, thói quen này, thực chất chưa từng thay đổi.

 

Ngay cả sau khi cậu ấy rời đi, cánh cửa đó đã bị khóa kín.

 

Thì tôi vẫn luôn vô thức nhìn về phía đó một cái.

 

Cánh cửa bị phủ bụi suốt hai năm trời lại một lần nữa mở ra, Quý Di Tinh mặc bộ đồ ở nhà giản dị bước ra từ đó. Cậu ấy luôn thích ăn mặc đơn giản, bộ đồ ngủ bằng cotton xám nhạt kết hợp với quần dài cùng màu, không có lấy một chi tiết trang trí nào. Đi kèm với khuôn mặt diễm lệ kia, lại tạo nên một vẻ đẹp lộng lẫy mà không tự biết.

 

Thấy tôi, cậu ấy rũ mắt hỏi: "Chú về rồi à?"

 

"Ừ." Tôi nhìn cậu ấy từng bước từng bước xuống lầu đi đến bên cạnh mình, tiện tay cầm lấy chiếc áo khoác tôi vừa cởi ra treo lên giá.

 

Cứ như thể, cậu ấy chưa từng rời đi.

 

"Sao cậu lại ở đây?"

 

Cậu ấy khẽ chau mày, liếc tôi một cái, đáy mắt thoáng hiện nét hờn dỗi: "Chẳng phải tối qua cháu đã nói với chú là cháu sẽ dọn về đây rồi sao?"

 

"À, tôi không nghe rõ." Ai lại đi bàn chuyện lúc đó chứ.

 

Dì giúp việc vừa dọn cơm lên bàn, cậu ấy ngồi vào chỗ cũ, tấm lót đĩa bị cất đi nay lại được đem ra đặt ngay ngắn.

 

Gương mặt chú Liễu phảng phất ý cười, ông thay một bó hoa do chính tay mình trồng đặt lên bàn ăn.

 

Tôi cảm nhận được chú Liễu thực sự rất vui vì sự trở lại của Quý Di Tinh, vậy còn tôi thì sao, không hẳn là vui, chỉ là khoảng trống trải bấy lâu nay đã được lấp đầy trở lại, cảm thấy rất bình yên, rất bình yên.

 

Bữa cơm trôi qua rất bình thường, sau khi cậu ấy rời đi tôi đã quen với việc ngồi ăn cơm một mình.

 

Thế nên khi cậu ấy lại xuất hiện ở đây một lần nữa, tôi chẳng thấy có gì là đường đột cả.

 

Cứ như thể, vốn dĩ cậu ấy nên ở đây vậy.

 

"À đúng rồi, trợ lý của tôi đã gửi hợp đồng cho cậu, xem chưa?"

 

"Chưa xem."

 

Tôi liếc cậu ấy: "Lề mề gì thế?"

 

"Không có lề mề, ngày mai cháu trực tiếp đến công ty chú ký luôn nhé."

 

Tôi có chút kinh ngạc đặt đũa xuống, lăn lộn trên thương trường mười mấy năm rồi, đây là lần đầu tiên tôi thấy kiểu qua loa như vậy, người không biết lại tưởng đang mua mớ rau bắp cải ngoài chợ.

 

Cậu ấy vờ như vô tình liếc nhìn món ăn trong đĩa trước mặt tôi, thu hồi ánh mắt, hỏi tôi: "Không được sao ạ?"

 

"Cậu cứ xem trước đi đã, có chỗ nào chưa hợp lý thì cùng thương lượng sửa đổi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

"Chú muốn làm thế nào thì làm thế ấy, công ty cháu do cháu nắm toàn quyền kiểm soát, cháu nói sao thì nghe vậy."

 

Tôi mím môi, lờ mờ cảm nhận được điều gì đó, đang mải suy nghĩ, khóe mắt lại bắt gặp cậu ấy đang hết sức "vô tình" để mắt tới món ăn trước mặt tôi.

 

Tôi đang bận suy tính công việc, chẳng buồn để tâm đến mấy trò vặt vãnh này của cậu ấy, bèn tiện tay gắp cho cậu một đũa thức ăn bỏ vào bát.

 

Bỗng nhiên mọi chuyện sáng tỏ, tôi quay đầu lại định mở miệng nói chuyện, lại thấy cậu ấy cúi đầu ăn một miếng thức ăn, khóe môi điểm một nụ cười tủm tỉm.

 

Lời tôi muốn nói đột ngột nghẹn lại nơi cổ họng, tôi nhận ra, cậu ấy đang rất vui.

 

Chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt này, mà lại vui vẻ đến vậy.

 

Như có bầy kiến bò qua các dây thần kinh, gây ra cảm giác ngứa ngáy nhè nhẹ, tôi bắt đầu bất giác tự ngẫm lại bản thân, trước đây tôi có thực sự đối xử quá tệ với cậu ấy không.

 

Vậy nên ngay cả những việc tủn mủn như thế này, cũng đủ làm cậu ấy vui mừng hớn hở.

 

28.

 

Ăn xong chúng tôi cùng nhau lên lầu, lúc đi tới cửa phòng tôi, bước chân cậu ấy khựng lại.

 

"Ngủ chung nhé?"

 

Tôi thoáng chần chừ: "Không được, hôm nay không làm được đâu."

 

"Cháu không làm gì đâu, chỉ ngủ thôi."

 

Thật ra tôi không quen ngủ chung với người khác, ba mươi mấy năm ngủ một mình rồi, giờ trên giường bỗng có thêm một người, tay chân để kiểu gì cũng thấy vướng víu.

 

Tôi muốn từ chối, nhưng lại nhìn thấy ánh mắt đầy mong đợi, lấp lánh như sao trời của cậu ấy.

 

"Được rồi."

 

Tôi tắm xong đi ra thì cậu ấy đã nằm trên giường rồi, tôi vén chăn chui vào, nằm ở một bên.

 

Tôi nhắm mắt đợi một lát nhưng không thấy cậu ấy có động tĩnh gì, ngủ cũng rất đàng hoàng, giữa hai người là một ranh giới rõ ràng không ai phạm ai, điều này khiến tôi không bị quấy rầy giấc ngủ, tôi ngáp một cái rồi thả lỏng chìm vào giấc mộng.

 

Nửa đêm bị người ta quấy thức giấc, mắt tôi mở không lên.

 

"Chẳng phải cậu nói sẽ không làm gì sao?"

 

Cậu ấy đã dán sát vào lưng tôi, một tay ôm lấy eo tôi, hơi thở phả vào bên tai tôi: "Cháu ngủ thế này."

 

"Thế này tôi không xoay người được."

 

"Vậy thì đừng xoay."

 

Tôi tỉnh táo hơn đôi chút, quay sang hôn lên môi cậu ấy một cái, rèm cửa trong phòng hé mở một khe hở, ánh trăng nương theo đó hắt vào.