Cậu Ấy Thật Đáng Thương

Chương 23



 

Nhưng trên thực tế, lại đơn giản đến lạ thường.

 

Sự cứng rắn sẽ chỉ khiến cậu ấy trở nên gai góc hơn, còn sự mềm mỏng mới là thứ đ.á.n.h gục cậu ấy không còn manh giáp.

 

Những đứa trẻ thiếu thốn tình thương, vốn là dễ dỗ dành nhất.

 

Tôi vòng tay qua cổ cậu ấy, kéo cậu ấy áp sát vào người mình lần nữa.

 

Đầu ngón tay tôi lướt nhẹ qua đôi lông mày, rồi ánh mắt dừng lại nơi bờ môi cậu ấy.

 

Những ai từng yêu đều hiểu, đó là một cử chỉ nho nhỏ trước khi môi kề môi.

 

Quý Di Tinh nín thở, bàn tay áp trên n.g.ự.c cậu ấy có thể cảm nhận được nhịp tim đang đập liên hồi.

 

Tôi chưa bao giờ chủ động hôn cậu ấy.

 

Tính cả hôm nay, chúng tôi đã lên giường với nhau ba lần, và lần nào tôi cũng bị cậu ấy ép buộc.

 

Đã là ép buộc thì sẽ chẳng xen lẫn chút tình cảm nào, chỉ có nhục d.ụ.c đan xen.

 

Nhưng giờ phút này, tôi sắp sửa thực hiện một hành động mang ý nghĩa dịu dàng.

 

Yết hầu cậu ây khẽ chuyển động, rồi quay mặt đi chỗ khác.

 

"Chú nhỏ, vì muốn cứu vớt công ty."

 

"Mà chú có thể hạ mình đến mức này sao?"

 

"Đúng là đáng đời."

 

Tôi đưa ngón tay cái nhẹ nhàng miết qua môi cậu ấy, chẳng thèm để tâm đến lời cậu ấy nói, chỉ cười nhạt: "Quý Di Tinh, tôi cho cậu một cơ hội."

 

"Nếu cậu nói đúng, tôi sẽ hôn cậu."

 

"Nhưng nếu cậu nói sai, sau này dù tôi có phải đi ăn xin cũng tuyệt đối không tìm đến cậu nữa."

 

Ánh mắt cậu ấy chậm rãi rơi xuống khuôn mặt tôi, trong hai giây giằng co ấy, dường như đang đấu tranh tâm lý vô cùng kịch liệt.

 

Tôi không vội, lặng lẽ chờ đợi, cho đến khi cậu ấy cất lời, giọng nói khàn đặc lạ thường: "Cháu thực sự rất hận chú."

 

Nói xong, cậu ấy nhắm c.h.ặ.t hai mắt lại, không nhìn tôi nữa, nét mặt hiện lên sự tuyệt vọng và đau thương.

 

"Hận chú chẳng yêu cháu chút nào."

 

"Dù chỉ là một chút cũng không có."

 

Như một giọt nước rơi xuống mặt hồ, tạo nên những gợn sóng li ti rồi lập tức tan biến, nhưng dù sao thì cũng từng có một giọt nước như vậy, và lượng nước trong hồ đã nhiều thêm một giọt.

 

Tôi khẽ nâng cằm lên, áp môi mình vào môi cậu ấy, nụ hôn ấy vô cùng dịu dàng, nhẹ nhàng hơn vô số lần cậu ấy từng hôn tôi.

 

Vậy mà cơ thể cậu ấy lại cứng đờ không dám động đậy, hàng mi dài như cánh bướm chới với trong cuồng phong, run rẩy không ngừng.

 

Tôi nhanh ch.óng lùi lại, cậu ấy mở bừng mắt, d.ụ.c vọng đã tan biến, nhường chỗ cho một tầng sương ươn ướt, long lanh trong đáy mắt.

 

Tôi hỏi cậu: "Quý Di Tinh, thích thế này không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Vỏ sò đã hé mở, để lộ ra phần thịt mềm mại nhất, không chút che giấu, cậu ấy rũ mắt, cam chịu thở dài một hơi.

 

"Thích."

 

"Còn muốn nữa không?"

 

"Muốn."

 

Tôi kéo cậu ấy xuống, lần nữa hôn lên môi cậu ấy, nụ hôn này rất sâu, rất cuồng nhiệt, hơi thở mờ ám quyện vào nhau. Thỉnh thoảng hé mở mang theo sợi chỉ bạc trong suốt, rồi lại nhanh ch.óng biến mất qua kẽ môi.

 

Tôi chậm rãi ôm lấy cậu ấy lật người lại, ngồi vắt vẻo trên bụng dưới của cậu ấy.

 

Lúc tôi hơi lùi lại, cậu ấy vẫn vô thức rướn cằm lên, tìm kiếm một nụ hôn tiếp theo, mãi đến khi nhận ra khoảng không trống rỗng, cậu ấy mới hoang mang mở mắt nhìn tôi.

 

Tôi khó lòng diễn tả được tâm trạng của mình lúc này, giống như một khoảng không vô định, lại như bị lấp đầy bởi vô vàn những cảm xúc hỗn độn, chẳng thể phân định được đâu mới là cảm xúc chủ đạo.

 

Tôi vô thức bật ra một tiếng cười khẽ, rồi giữa vẻ mặt hơi hụt hẫng của cậu ấy, tôi lại cúi đầu hôn cậu ấy thêm lần nữa.

 

Có một câu Quý Di Tinh nói không sai, thực ra tôi khá thích chuyện chăn gối này.

 

Có lẽ là do nhịn quá lâu rồi, con người một khi đã dính vào d.ụ.c vọng, sẽ chẳng thể nào giữ mình thanh tịnh được nữa.

 

27.

 

Tôi ở nhà cậu ấy ba ngày.

 

Vừa về đến công ty, Trình Kỳ đã dán mắt vào mặt tôi, xoa cằm đ.á.n.h giá.

 

"Sao tôi cứ thấy cậu giống như..."

 

"Giống gì?"

 

"Giống bị vắt kiệt sức lực ấy."

 

"Thế à?"

 

Anh ta tự bác bỏ câu trả lời chính xác của mình: "Nhưng nghĩ lại thì không thể nào, cậu có khác gì lão hòa thượng đâu cơ chứ."

 

Tôi dửng dưng cười cười, gọi trợ lý vào: "Bảo người soạn một bản hợp đồng hợp tác với Vọng Tinh, phương thức hợp tác cụ thể và tỷ lệ chia tôi đã gửi qua email rồi, nhanh lên nhé, nhân tiện, tìm phóng viên của tờ Nhật báo Kinh tế, cậu biết phải nói gì rồi đấy."

 

Cậu ta gật đầu, lập tức đi làm ngay.

 

Trình Kỳ có chút khó hiểu: "Vọng Tinh, đó chẳng phải là công ty của cái thằng nhãi ranh kia sao? Chính miệng cậu bảo cậu ta hận cậu lắm mà, hợp tác là chuyện tuyệt đối không thể nào xảy ra, vậy còn bảo người ta soạn hợp đồng làm gì?"

 

"Trước đây suy nghĩ của tôi hơi bị bó hẹp."

 

Trình Kỳ vẫn thấy không được khả quan cho lắm: "Dựa vào thái độ trước đó của cậu ta với cậu, tôi thấy mong manh lắm."

 

"Tôi nói được là được, tìm ra nội gián chưa? Còn rảnh rỗi đứng đây nói nhảm với tôi."

 

"Rảnh thì đi ăn cơm với Âu Dương Diệc nhiều vào, để đội kiểm toán bớt chạy qua chỗ chúng ta ngày ba bữa đi."

 

Anh ta bĩu