Cậu Ấy Thật Đáng Thương

Chương 26



 

Tôi đưa tay nâng lấy khuôn mặt cậu ấy, áp sát vào, nụ hôn nồng ấm quyện lẫn màn sương mù trong phòng tắm nhẹ rơi trên môi cậu ấy, tôi rất hiếm khi có d.ụ.c vọng muốn vỗ về một ai đó thế này.

 

Cậu ấy đứng im mặc tôi hôn, qua một lúc lâu, cậu ấy mới chậm rãi thở hắt ra, vươn tay ôm lấy tôi và làm nụ hôn này sâu thêm.

 

Lúc buông nhau ra thì sương mù cũng tan gần hết, cậu ấy đứng nguyên tại chỗ rành rọt thốt lên từng chữ.

 

"Cháu đã dạy anh ta phương pháp xóa bỏ dấu vết thao tác mà không bị theo dõi."

 

"Cháu còn đưa cho anh ta một số tiền."

 

"Ba anh ta hoàn toàn không biết chuyện này."

 

"Cháu dám cá là cuối cùng chú sẽ không thể điều tra ra được anh ta, nhưng cho dù chú có biết đi chăng nữa, chú cũng sẽ không thể không nể mặt ba anh ta."

 

"Cuối cùng, sổ sách công ty chú cháu nắm rất rõ, phần lớn các khoản trốn thuế đều được làm cực kỳ hoàn hảo, cho nên kiểm toán không tra ra được gì đâu, chỉ là tung hỏa mù gây thêm chút rắc rối cho chú thôi."

 

"Chú còn muốn biết gì nữa không?"

 

"Không còn nữa."

 

Cậu ấy gật đầu, tiện tay với lấy khăn tắm rồi lướt qua tôi đi thẳng ra ngoài: "Muộn rồi, chú ngủ sớm đi nhé, chú nhỏ."

 

Tôi nhìn bóng lưng cậu ấy khuất sau cửa phòng tắm, ý nghĩ kia lại nảy sinh trong đầu tôi, tôi phân tích động cơ hành vi của người khác thì cảm xúc trong chốc lát ấy luôn rất nhanh nhạy.

 

Gần như có thể đưa ra phán đoán chỉ trong vòng một giây.

 

Nhưng đối với Quý Di Tinh, tôi không thể nào thấu hiểu được sự thất thường đôi khi của cậu ấy, cũng chẳng thể nào phân tích ra được từng cử chỉ, ánh mắt của cậu ấy đại diện cho ý nghĩa gì.

 

Nhất định phải đợi đến một khoảnh khắc nào đó sau này, mới chậm chạp nhớ lại, à, thì ra lúc đó ý cậu ấy là như thế.

 

Tôi từ tốn bước ra khỏi phòng tắm, trên giường chỉ còn lại một cuộn chăn nhàu nhĩ, nếp gấp lộn xộn kia như đang nhắc nhở tôi rằng vừa nãy quả thực có người đã cuồng nhiệt quấn lấy tôi ở đây.

 

Tôi ngáp một cái rồi trèo lên giường, rúc vào trong chăn, mơ mơ màng màng nghĩ ngợi.

 

Quý Di Tinh, nếu không phải vì ghen, thì là vì cái gì nhỉ?

 

Trên đời này liệu có cuốn sách nào mang tên "Bàn về việc rốt cuộc mỗi ngày Quý Di Tinh đang nghĩ gì" không nhỉ.

 

Chắc là, có lẽ, rất có thể, tôi sẽ sẵn lòng bỏ tiền ra để thưởng thức cuốn sách này một phen.

 

29.

 

Tuy rằng tối qua không được vui vẻ cho lắm.

 

Nhưng ngày hôm sau Quý Di Tinh vẫn xuất hiện đúng giờ tại công ty.

 

Mỗi lần nhìn thấy cậu ấy diện âu phục, tôi lại có một cảm giác rất đặc biệt, cậu ấy thế này khác xa hoàn toàn với phong cách khi ở nhà.

 

Trông có vẻ cao ngạo, lạnh lùng và sắc bén hơn.

 

Lần đầu tiên nhìn thấy, là cảm giác xa lạ, đứa trẻ năm nào đã lột xác thành người đàn ông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Còn lần này, ánh mắt tôi lại dán c.h.ặ.t vào bờ vai rộng, vòng eo thon gọn, cùng đôi chân dài miên man của cậu ấy.

 

Tôi nhớ rõ làn da bên dưới lớp vải kia trắng trẻo mịn màng ra sao, thậm chí cả đường nét cơ bắp cuồn cuộn khiến người ta phải căng tràn huyết quản mỗi khi cậu ấy gồng tấm lưng thẳng tắp ấy.

 

Thứ cảm giác đặc biệt này, chỉ mới năm nay tôi mới nhận thức rõ ràng, đó chính là nhục d.ụ.c.

 

Tôi dời mắt khỏi người cậu ấy.

 

Trình Kỳ ngày thường dẫu có mở miệng ra là thằng nhãi ranh, nhưng vào lúc này lại vô cùng cung kính chào hỏi: "Tổng giám đốc Quý, hoan nghênh, mời ngồi."

 

"Chúng ta trước tiên hãy để luật sư hai bên xem xét các điều khoản trong hợp đồng nhé."

 

Trợ lý bên cạnh Quý Di Tinh khom lưng mở bản hợp đồng giúp cậu ấy, cậu ấy chống khuỷu tay lên bàn, chìa lòng bàn tay ra, trợ lý liền lập tức đặt b.út vào tay cậu ấy.

 

"Không cần đâu, tiết kiệm thời gian đi."

 

Nói xong liền tiện tay ký xoẹt tên mình lên đó.

 

Trình Kỳ ngớ người, vẻ mặt đầy kinh ngạc quay sang nhìn tôi.

 

Tôi mỉm cười lắc đầu với anh ta, sau đó cũng cúi xuống ký tên mình.

 

Thế là bản hợp đồng được ký kết chớp nhoáng nhất kể từ khi Chấn Ân thành lập đã ra đời vào ngày hôm nay.

 

Tôi đứng dậy, cài lại khuy áo vest, đưa tay ra: "Tổng giám đốc Quý, hợp tác vui vẻ."

 

Cậu ấy đưa tay ra bắt tay với tôi: "Hợp tác vui vẻ, Tổng giám đốc Kiều."

 

Trợ lý cất gọn hợp đồng, thư ký của tôi đưa cậu ấy ra ngoài, cậu ấy ra khỏi cửa phòng họp trước, Trình Kỳ kéo tay tôi: "Cậu ta cứ thế mà ký luôn à? Chẳng thèm đọc lấy một chữ?"

 

"Cậu ta không sợ bọn mình gài bẫy sao?"

 

"Thế không tốt sao? Đỡ phiền phức."

 

Nói xong tôi cũng sải bước hướng về phòng làm việc.

 

Vừa đẩy cửa bước vào, tay Quý Di Tinh đang đặt trên bàn làm việc của tôi, đứng sừng sững ở đó không mảy may nhúc nhích.

 

"Làm gì thế?"

 

"Đang tưởng tượng xem dáng vẻ lúc làm việc của chú trông như thế nào."

 

"Còn như thế nào nữa, đầu bù tóc rối, mặt mũi bơ phờ."

 

Nghe vậy cậu ấy mỉm cười, tôi nhìn cậu ấy, thầm nghĩ, xem ra tối qua chỉ lên cơn chút thôi, hôm nay đã bình thường lại rồi.

 

Thư ký bưng cà phê và bánh ngọt vào, tôi vẫy tay với cậu ấy: "Nếm thử không? Cũng ngon lắm, tôi cố tình sai thư ký xuống dưới lầu mua cho cậu đấy."

 

"Vâng."