Cậu ấy ngồi xuống sô pha, chiếc thìa bạc nhỏ xíu trong tay cậu ấy trông thật tội nghiệp, chỉ xúc hai miếng, cậu ấy đã dừng lại: "Đúng là cũng ngon thật."
Vừa dứt lời, một thìa kem đã được đưa tới tận miệng tôi.
Tôi không quen với việc được người khác đút cho ăn, quá đỗi xa lạ, khoảng cách so với lần cuối cùng tôi được ai đó đút cho ăn chắc cũng phải cỡ hai mươi mấy năm về trước rồi.
Nhưng nhìn ánh mắt cậu ấy nhìn tôi chằm chằm, tôi đành há miệng, nuốt xuống.
"Hơi ngọt, tôi không thích... Ưm."
Lớp kem vừa tan ra trong miệng, đầu lưỡi cậu ấy đã mạnh mẽ xâm nhập vào, tay cậu ấy luồn vào trong lớp áo khoác của tôi, mơn trớn vuốt ve đường eo.
Cậu ấy hôn rất sâu, rất cuồng nhiệt, dựa theo chút ít hiểu biết của tôi về cậu ấy, tôi ra sức đẩy cậu ấy ra.
"Đang ở phòng làm việc đấy."
"Vâng, muốn thử một lần không? Chú nhỏ."
Vừa nói, cậu ấy vừa hôn chụt lên má tôi: "Thử một lần đi, nếu chú không thích, lần sau sẽ không làm ở đây nữa."
Đầu ngón tay tôi gõ nhẹ lên đầu gối hai cái, tôi bảo: "Đi khóa cửa lại."
Cậu ấy đứng dậy, một tiếng "cạch" vang lên, cửa đã khóa trái, khoảnh khắc cậu ấy quay người lại nhìn tôi, bốn mắt giao nhau, ngọn lửa tình dễ dàng bị thổi bùng lên.
Ngọn lửa cháy lan từ sô pha, xuống bàn gỗ, tới trước cửa sổ kính sát đất, cuối cùng lượn lờ một vòng rồi thiêu rụi cả phòng nghỉ ngơi của tôi.
Phòng nghỉ ngơi của tôi không có cửa sổ, lúc tỉnh dậy trước mắt chỉ là một mảng tối tăm, khó bề phân định ngày hay đêm.
Quý Di Tinh chống khuỷu tay đỡ đầu, ngủ ngay bên cạnh ngắm nhìn tôi.
"Mấy giờ rồi?"
"Năm rưỡi."
Nói xong cậu ấy lại hỏi tôi: "Về nhà luôn không? Hay là ngủ tiếp ở công ty?"
Tôi nghĩ một lát: "Thôi về nhà vậy."
"Vâng." Vừa nói cậu ấy vừa đưa tay vuốt ve gò má tôi: "Chú nhỏ, sau này có thể làm ở phòng làm việc nữa không?"
Tôi sững lại hai giây, lần đầu tiên cảm giác xấu hổ ùa về, ngoảnh mặt đi, nói: "Được."
30.
Ngay ngày hôm sau, nguyên dàn kỹ thuật của Vọng Tinh đã bị tóm gọn tống sang đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tốc độ nhanh đến mức làm tôi có cảm giác họ chẳng phải nhóm tinh hoa gì cả, mà giống như khoai tây, bắp cải xả hàng ngoài chợ vậy.
Trình Kỳ ở trong phòng làm việc của tôi cứ xuýt xoa khen ngợi: "Giỏi quá giỏi quá, rốt cuộc cậu làm thế nào mà hay vậy?"
Tôi liếc nhìn cái ghế sô pha anh ta đang ngồi, rồi lập tức quay mặt đi: "Tao ngủ với cậu ấy rồi."
Bị cậu ấy cưỡng ép tôi xấu hổ không dám nói, nhưng ngủ là ngủ, đôi bên cùng có lợi, cũng chẳng mất mặt tí nào.
Trình Kỳ phải mất một lúc lâu mới khép lại được cái cằm đang rớt xuống sàn.
"Cậu ta là cháu trai cậu đấy!"
"Đâu có cùng huyết thống."
"Nhưng cậu ta là con trai."
"Gia đình tôi chẳng còn ai, cậu ấy cũng vậy, ai quản."
Trình Kỳ dùng sức vò đầu bứt tai, rồi bi t.h.ả.m phát hiện ra đây hoàn toàn không phải là một giấc mơ: "Cậu đúng là điên thật rồi, cậu có cần thiết phải hi sinh vì công ty đến mức này không?!"
Câu nói của anh ta cứ quanh quẩn trong đầu tôi, là vì công ty ư? Đúng là tôi cũng muốn tiết kiệm chút sức lực để giải quyết những khó khăn trước mắt, vả lại tôi cũng khá hứng thú với cái công nghệ độc quyền của cậu ấy.
Nhưng tự hỏi lòng, Chấn Ân đã thực sự đi đến bước đường cùng rồi sao? Hình như chưa đến mức đó.
Tôi thực sự lực bất tòng tâm không thể xoay chuyển tình thế sao? Hình như cũng chưa tới mức đó.
Vì vậy nguyên nhân đưa ra quyết định đó trong khoảnh khắc ấy, đã trở thành một bí ẩn mà chính bản thân tôi cũng chẳng có lời giải đáp.
Thấy tôi im lặng, một lúc sau Trình Kỳ lại hỏi: "Chẳng phải cậu ghét cay ghét đắng cái thằng nhãi đó sao? Làm sao mà cậu nhịn nhục được vậy!"
Cái dáng vẻ đau buồn tiếc nuối của anh ta, tôi thấy chẳng cần thiết: "Lên giường với cậu ấy sướng lắm."
"Đó là vì cậu mấy trăm năm chưa khai trai đấy! Nếu cậu đổi sang người khác cậu thích, biết đâu còn sướng hơn nữa ấy chứ!"
Tôi cảm thấy những gì Quý Di Tinh đem lại đã vượt xa giới hạn chịu đựng của tôi rồi, sướng hơn nữa, chắc là không có đâu. Tôi thử tưởng tượng ra cảnh người nằm trên giường mình là một người khác, là ai nhỉ? Là ai tôi cũng không thể chấp nhận được.
Tôi lắc đầu, Trình Kỳ nhìn tôi chằm chằm, sắc mặt càng trở nên tồi tệ.
"Cậu sẽ không, không thích cậu ta đấy chứ?"
Câu hỏi của anh ta khiến tôi rơi vào trạng thái hoang mang, thích, đó là cảm giác như thế nào. Tôi có thể dễ dàng nhận ra người khác thích mình, nhưng lại rất ít khi phân tích nội tâm của bản thân, trước nay tôi chưa từng nảy sinh tình cảm nam nữ với ai, tự nhiên cũng sẽ không biết khi tình yêu gõ cửa, nó sẽ có dáng vẻ ra sao.
Cái khát khao tình yêu mỏng manh của tôi, đã từng manh nha chớm nở vì một góc nghiêng của Quý Di Tinh từ nhiều năm về trước.
Hồi đó tôi có từng nghĩ đến chuyện tìm ai đó yêu đương thử xem sao.
Rồi lại vì quá bận bịu mà gác lại, sau này thì dĩ nhiên, cả d.ụ.c vọng sinh lý lẫn ham muốn tình cảm đều tụt dốc không phanh.