Cậu Ấy Thật Đáng Thương

Chương 34



 

vớt vát lại một chút: "Cũng không hẳn là..."

 

"Người anh em à, tôi hiểu cả mà, cậu thuộc cái dạng vừa mới ra khỏi tân thủ thôn đã đụng ngay phải mị ma cấp cao nhất rồi, cái thằng nhóc đó mọc ra cái khuôn mặt cỡ đấy, cậu u mê cũng là chuyện bình thường thôi."

 

"Chỉ là trước kia tôi cứ thấy thằng nhóc đó phải chịu bao nhiêu ấm ức trong tay cậu, ai mà biết được trong lòng cậu ta đang ủ mưu tính kế bao nhiêu trò xấu xa muốn giở ra cơ chứ."

 

"Thế nên tôi mới thấy hai người không thể tiếp tục quen nhau được."

 

"Bây giờ xem ra cái cây sắt như cậu nở được bông hoa cũng chẳng dễ dàng gì."

 

"Thôi thì cứ yêu đương đàng hoàng đi."

 

Tôi cúi đầu liếc nhìn Quý Di Tinh đã nằm ngủ say sưa trong n.g.ự.c mình, khóe môi bất giác cong lên thành một nụ cười: "Ừm."

 

"Chậc, có phải hai người vừa mới 'xong việc', giờ cậu ta đang ngủ bên cạnh cậu không?"

 

"Sao cậu biết?"

 

"Cậu tự nghe lại cái giọng điệu chứa chan tình ý của cậu xem."

 

Tôi bật cười một tiếng, quyết định không để anh ta tiếp tục nghe xem tôi chứa chan tình ý đến mức nào nữa, liền cúp thẳng điện thoại.

 

Cúi đầu nhìn xuống, tay Quý Di Tinh đang ôm c.h.ặ.t eo tôi, ngủ rất say.

 

Tôi đưa tay gạt nhẹ lọn tóc vương trên trán cậu ấy, để lộ ra vầng trán trơn bóng, gương mặt này quả thực dù có nhìn bao nhiêu lần đi chăng nữa vẫn đủ sức khiến tôi phải kinh diễm.

 

Dường như từng tấc đường nét đều đã được mài giũa tỉ mỉ, từng nét từng nét chạm khắc sâu vào trong tâm trí tôi, bất tri bất giác để lại một dấu ấn sâu đậm vô cùng.

 

Dẫn đến việc trong rất, rất nhiều khoảnh khắc, tôi chỉ có thể nhớ đến hình bóng của cậu ấy.

 

Chưa từng có một người nào bước vào cuộc đời tôi mà lại sống động và ấm áp đến vậy.

 

Dùng cặp mắt nóng bỏng ấy chăm chú nhìn tôi, nói cho tôi biết rằng, cậu ấy cần tôi, rằng tôi hoàn toàn không phải chỉ có một mình sống cô độc trên cõi đời này.

 

35.

 

Tổng giám đốc Quý vào năm hai mươi hai tuổi, đã vui vẻ rinh về khối tài sản hàng tỷ tệ cùng một tấm bằng tốt nghiệp đại học.

 

Sau khi theo tôi trở về thành phố A, tôi mới sực nhớ ra chuyện mà tôi đã từng nghĩ đến trên bàn ăn trước kia.

 

"Có phải cháu không thích làm kinh doanh không?"

 

Cậu ấy chăm sóc chậu hoa quỳnh mới trồng rất tốt, đến cả việc tưới nước bón phân cũng dùng cốc mỏ để đong đếm chính xác.

 

Nghiêm ngặt đến mức cứ như đang thực hiện một hạng mục thí nghiệm vĩ đại nào đó vậy.

 

"Không thích ạ." Nói xong cậu ấy còn cố tình bồi thêm một câu: "Một chút xíu cũng không thích."

 

"Cháu ghét cái việc đối nhân xử thế qua lại." Vừa nói cậu ấy vừa liếc nhìn tôi một cái: "Phải nhìn sắc mặt người khác mà sống là một chuyện vô cùng mệt mỏi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tôi đưa tay gõ nhẹ vào đầu cậu ấy một cái: "Giờ chú đâu có bắt cháu phải nhìn sắc mặt chú nữa."

 

Tôi đút hai tay vào túi quần, tựa người vào cửa nhà kính trồng hoa, nhìn nó tỉ mẩn chăm sóc cây cỏ.

 

Tiếp tục hỏi: "Vậy cháu dự định sẽ làm gì?"

 

"Học thạc sĩ ạ, tiếp tục làm thí nghiệm, sau này công ty của cháu cũng giao luôn cho chú quản lý. Tiền kiếm được đều đưa hết cho chú."

 

Tôi nhìn chằm chằm cậu ấy, không tỏ rõ ý kiến: "Cháu thì biết cách lười biếng quá nhỉ."

 

Nhưng mọi chuyện quả thực cũng đã phát triển theo đúng hướng mà cậu ấy mong muốn.

 

Cậu ấy đến thành phố A học thạc sĩ, việc quản lý hai công ty một lúc thật ra cũng chẳng quá tốn sức. Thỉnh thoảng cậu ấy cũng sẽ giúp tôi xử lý vài sự vụ.

 

Mỗi ngày tôi đều đến bên ngoài phòng thí nghiệm để đón cậu ấy.

 

Đôi khi cậu ấy khoác luôn chiếc áo blouse trắng bước ra ngoài, ống tay áo ôm sát lấy cánh tay săn chắc, mỗi khi cất bước, vạt áo lại khẽ tung bay theo từng cử động của cậu ấy, tôi đứng nhìn mà cảm thấy dáng vẻ lúc ấy của cậu ấy thật gợi cảm hết sức.

 

Thầm tính toán xem ngày nào đó sẽ mua một bộ blouse trắng để sẵn ở nhà.

 

Bắt cậu ấy mặc vào, rồi lại tự tay lột sạch.

 

Xe của tôi đỗ ngay trước cổng, cậu ấy cùng hai người bạn học lục tục bước xuống, vừa nhìn thấy cái tổ hợp này là trong lòng tôi đã thầm kêu không ổn rồi.

 

Nhưng cậu ấy đã nhìn thấy tôi, hết cách trốn tránh, tôi chỉ đành giương mắt nhìn nó rảo bước đi nhanh về phía mình.

 

Cắn c.h.ặ.t môi, cụp mắt xuống, trông đáng thương vô cùng.

 

"Xin lỗi ngài, ngài đợi có lâu không ạ?"

 

"Thật sự xin lỗi ngài, tôi không cố ý đâu."

 

"Ngài đừng giận được không?"

 

Hai người bạn học của nó đứng cách đó không xa tò mò nhìn sang bên này, vẫn chưa chịu rời đi.

 

Tôi thở dài một hơi, nhíu mày tát cậu một cái: "Có biết thời gian của ông đây quý giá đến nhường nào không?"

 

"Mày bắt ông đây phải đợi lâu như vậy, mày đền nổi không?"

 

"Nếu còn tái phạm thì mày cút đi cho khuất mắt, bên cạnh tao không cần cái loại người như mày."

 

"Xin lỗi, ngài Kiều, sau này... sau này tôi sẽ không thế nữa. Xin ngài đừng đuổi tôi đi."

 

"Em trai tôi... vẫn còn đang nằm trong bệnh viện chờ tiền chữa bệnh."

 

Tôi đưa tay hất cằm cậu ây lên: "Thế thì phải xem tối nay mày có biết điều hay không đã."