Cậu Ấy Thật Đáng Thương

Chương 33



 

 

Dứt lời tôi lập tức ngắt máy mà không đợi cậu ấy trả lời. Tay chân rã rời lúc này mới chậm rãi khôi phục lại sinh lực.

 

Tôi vẫn duy trì tư thế ngả người dựa vào lưng ghế, bất động đăm đăm nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

 

Có một cô gái nọ cũng đang không ngừng gọi điện thoại, vừa gọi vừa kéo tay người qua đường gặng hỏi. Mãi cho đến khi đối phương lắc đầu, cô bé mới lại cúi đầu c.ắ.n răng tiếp tục bấm máy.

 

Đôi mắt kia đỏ hoe y hệt như thỏ con, nhưng vẫn cố gắng kìm nén không để nước mắt rơi xuống.

 

Tôi ngước mắt liếc nhìn gương chiếu hậu một cái, thật may, mắt tôi không đỏ.

 

Lát sau có một cậu nam sinh chạy nhào về phía cô bé, người vừa nãy còn chưa hề khóc bỗng dưng nước mắt tuôn trào như suối.

 

Cô bé sà vào lòng người con trai, ôm chầm lấy. Ôm c.h.ặ.t đến thế, nhưng bàn tay lại nắm c.h.ặ.t thành quyền, liên tục đ.ấ.m lên lưng cậu ấy.

 

Cậu nam sinh chỉ biết cười, vừa cười vừa vuốt ve mái tóc cô bé: "Sao lại khóc rồi, chẳng phải anh vẫn đang khỏe mạnh đứng đây hay sao?"

 

"Lại còn gọi cho anh nhiều điện thoại đến thế nữa chứ."

 

"Anh đã bảo hôm nay không đến phòng thí nghiệm rồi mà, đồ ngốc, em quên rồi à?"

 

"Làm em sợ c.h.ế.t khiếp, sợ c.h.ế.t khiếp đi được!"

 

"Lo lắng cho anh thế cơ à?"

 

"Chẳng phải vì bà đây thích anh sao!"

 

Họ chuyển từ khóc sang cười, ôm c.h.ặ.t lấy nhau, còn tôi lại chợt c.h.ế.t sững tại chỗ.

 

Cái mớ bòng bong không rõ ràng, chẳng thể gọi tên ấy ngay khoảnh khắc này đã bị gió thổi tan đi lớp sương mù cố tình che đậy.

 

Hóa ra, đó chính là thích.

 

Vậy mà đến tận bây giờ tôi mới hiểu ra.

 

Tôi thở dài thườn thượt, có chút cam chịu mà nghĩ thầm.

 

Hóa ra tôi thích, thích Quý Di Tinh.

 

Điện thoại lại rung lên, tôi bắt máy của Quý Di Tinh, giọng thằng bé có chút kích động: "Cháu xem tin tức rồi, chú nhỏ, chú đang lo lắng cho cháu đúng không?"

 

"Đúng thế."

 

"...Hình như cháu sốt đến hồ đồ mất rồi, cháu lại nghe thấy chú bảo là lo cho cháu."

 

Tôi bật cười khẽ, rất muốn tìm lại mảnh khuyết thiếu nơi l.ồ.ng n.g.ự.c mình rồi nhét lại vào trong đó.

 

"Vui không?"

 

"Cháu... cháu, cháu hình như thật sự..."

 

"Có muốn vui hơn chút nữa không?"

 

"Có phải chú...?"

 

"Phải, đến tìm chú đi, Quý Di Tinh."

 

Khi cậu ấy lao vào lòng tôi, tôi mới cảm thấy bình yên, trái tim cuối cùng cũng được lấp đầy, thằng bé hệt như một ngọn lửa hừng hực cháy.

 

"Chú lo cho cháu, chú đến tìm cháu, có phải chú đã thích cháu một chút, một chút xíu xiu rồi không?"

 

Tôi không kìm được bèn đưa tay sờ lên má nó, hơi nóng ran: "Có."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

"Là đang dụng tâm lừa gạt cháu sao?"

 

"Chú sẽ thử dụng tâm yêu cháu xem sao."

 

Nước mắt cậu ấy bỗng rơi xuống như chuỗi ngọc đứt dây, tôi chẳng hiểu cậu ấy đang khóc vì cái gì, lúc này đáng lẽ nó phải vui chứ?

 

Quý Di Tinh trước đây không hề mít ướt, tôi nuôi cậu ấy chín năm trời mà cậu ấy mới khóc trước mặt tôi có hai lần, một lần ở linh đường, một lần ở trường học.

 

Chẳng hiểu sao lớn lên rồi lại rơi nhiều nước mắt đến thế.

 

Tôi véo má cậu ấy, trêu chọc: "Tôi phải tìm xem cái van vòi nước nó nằm ở đâu mới được."

 

Cậu ấy lại rúc vào n.g.ự.c tôi, không chịu cho tôi nhìn, ôm c.h.ặ.t cứng lấy tôi, nhưng tay lại nắm thành nắm đ.ấ.m thùm thụp đ.ấ.m vào lưng tôi.

 

Tôi sực nhớ đến cô bé kia, một trận buồn cười kéo đến, vừa nhếch khóe môi lên lại cảm thấy sống mũi hơi cay cay.

 

Tôi nghĩ, chắc là tôi cũng bị Quý Di Tinh lây bệnh rồi.

 

Tôi nắn nắn sau gáy nó: "Được rồi, vẫn còn đang sốt đấy, mau về giường nằm đi."

 

Cậu ấy lắc đầu, không chịu buông tay.

 

"Ngoan nào, bé cưng."

 

Lúc này cậu ấy mới từ từ lùi ra, cặp mắt như mắt sói chằm chằm nhìn vào mặt tôi: "Chú nằm với cháu một lát đi, bác sĩ bảo cháu phải hạ nhiệt, tản nhiệt bớt."

 

"Bác sĩ nào bảo thế?"

 

"Bác sĩ Kiều nhỏ." Nói rồi cậu ấy thò tay b.úng lên người tôi một cái: "Nhìn xem, bác sĩ Kiều nhỏ đang chào hỏi cháu kìa."

 

"Bác sĩ Kiều lớn nói cháu phải tĩnh dưỡng."

 

Cậu ấy cúi đầu hôn lên mặt tôi, những nụ hôn liên tiếp rơi xuống hõm cổ, vành tai, rồi c.ắ.n tôi một cái, hơi thở có chút nóng bỏng: "Chú nhỏ không muốn thử cháu của nhiệt độ ba mươi chín độ sao?"

 

34.

 

Cậu ấy toát mồ hôi ướt sũng cả người, nhiệt độ thế mà lại thật sự giảm đi không ít.

 

Cậu ấy dùng lời lẽ chắc nịch nói với tôi: "Thấy chưa, cháu đã bảo là có tác dụng mà."

 

"Chú nhỏ, chú có muốn cháu mau ch.óng khỏe lại không?"

 

"Chúng ta có thể lại..."

 

Tôi đẩy cái đầu đang ủi loạn xạ trước n.g.ự.c mình ra, chợt nhớ tới câu hỏi trắc nghiệm mà cậu áy từng đưa ra cho tôi trước kia, bèn hỏi lại cậu ấy.

 

"Làm thêm lần nữa, hay là chú ở đây cùng cháu cả đêm?"

 

"Trẻ con mới cần phải chọn lựa."

 

"Cháu chính là trẻ con đấy."

 

Đuôi mắt cậu ấy xị xuống, nhưng vẫn ngoan ngoãn dừng tay lại, chọn một tư thế thoải mái rồi nằm nhoài trong n.g.ự.c tôi không nhúc nhích nữa.

 

Tôi cầm lấy chiếc điện thoại bên cạnh gọi cho Trình Kỳ một cuộc.

 

"Hai ngày nay tôi có việc, sẽ không đến công ty đâu."

 

Trình Kỳ "ồ" lên một tiếng: "Ngoan ngoãn ở nhà chăm sóc cho bé cưng của cậu đi."

 

Tôi tự