Câu Trả Lời Muộn Màng

Chương 10



 

Lạc Trạch đột ngột nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo đồng phục của tôi.

 

Sắc mặt cậu ta trắng bệch, há miệng định nói nhưng chẳng thốt nên lời, bàn tay khẽ run rẩy.

 

Tôi gỡ từng ngón tay của cậu ta ra, cho đến khi vạt áo hoàn toàn thoát khỏi lòng bàn tay ấy.

 

"Lạc Trạch, cậu thắng rồi, nhưng chúng ta cũng kết thúc ở đây."

 

Con đường lớn thênh thang, tôi sẽ tự mình bước đi, chẳng ai có tư cách định đoạt số phận của tôi cả.

 

24.

 

Ở đầu kia của hành lang, Hạ Thắng đang lẳng lặng đứng đó.

 

Một nửa cơ thể cậu ta chìm trong bóng tối, nửa kia hắt lại ánh đèn, nét mặt tranh tối tranh sáng khó lường.

 

Lúc lướt qua nhau, cậu ta lên tiếng: "Tích Niên, đây chính là câu trả lời của cậu sao?"

 

Bước chân tôi khựng lại, không đáp lời.

 

Hạ Thắng khẽ cười: "Cậu thật sự nhẫn tâm hơn tôi tưởng rất nhiều."

 

Rõ ràng có thể vạch trần ngay từ đầu, lại cố tình đợi đến lúc cậu ta đắm chìm trong hạnh phúc nhất mới đ.â.m cho một nhát.

 

"Hạ Thắng." Tôi nói: "Mềm lòng cũng cần phải trả giá đấy."

 

Những lời sáo rỗng chỉ để tô vẽ thái bình, chứ ai lại điên rồ vô cớ bít luôn đường lui của chính mình?

 

Những kẻ phải đập nồi dìm thuyền, tìm đường sống trong cõi c.h.ế.t, vốn dĩ đều là những người không còn lối thoát.

 

Sai một ly đi một dặm, tôi làm gì có tư cách để mà yếu lòng.

 

Sau đó, tôi tìm gặp Hứa Gia, yêu cầu cô ta xóa đoạn video trong điện thoại.

 

Cô ta vân vê chiếc điện thoại trong tay, khẽ cười nhạt.

 

"Phương Tích Niên, tao sẽ không gây rắc rối cho mày nữa, nhưng đoạn video này nằm trong tay tao, chính là lời cảnh cáo dành cho mày."

 

Cô ta bảo tôi đừng hòng bao giờ mơ tưởng trèo cao, nếu không sẽ cho cả thế giới xem được đoạn video này.

 

Cuộc đàm phán bất thành, chúng tôi giải tán trong bầu không khí chẳng mấy vui vẻ.

 

Đợi Hứa Gia đi khỏi, tôi mở chiếc điện thoại đã cố tình mượn từ bà ngoại, nhìn đoạn ghi âm cuộc trò chuyện vừa rồi.

 

Tôi thầm nghĩ: Hứa Gia, ai đã ban cho cô ta cái quyền lên mặt sai khiến người khác thế nhỉ?

 

25.

 

Những con số đếm ngược trên tường cứ vơi dần đi từng ngày.

 

Khi kỳ thi chỉ còn lại 60 ngày, Lạc Trạch đã chặn đường tôi về ký túc xá.

 

Tôi cảnh giác lùi lại tạo khoảng cách: "Quấy rầy đeo bám không phải là phong cách của Lạc Trạch cậu đâu."

 

Bóng đèn trên con đường từ khu giảng đường về ký túc xá đã tắt quá nửa, chúng tôi bị nhấn chìm vào màn đêm.

 

Lạc Trạch rất cao, khi cậu ta chìm trong bóng tối và bước lại gần, nó mang theo một thứ áp bức lạnh lẽo.

 

Tôi định lùi lại, nhưng cậu ta đã nhanh tay chộp lấy tay tôi.

 

"Cậu đã từng thật sự thích tôi chưa?"

 

Tim tôi run lên một nhịp, nhưng giọng nói lạnh đi: "Đây là câu mà cậu nên dùng để chất vấn tôi sao?"

 

"Nếu đã từng thích, tại sao cậu chưa bao giờ ngoảnh lại nhìn tôi."

 

Giọng cậu ta có chút tê dại: "Cậu biết rõ rằng mấy ngày nay, tôi vẫn luôn đi theo sau cậu mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Trong bóng tối, cậu ta khẽ cười cợt: "Tại sao nhỉ?”

 

"Từ trước đến nay, hình như chỉ có mỗi mình tôi là thích cậu."

 

Cậu ta cúi đầu, vùi trán lên vai tôi, tay giữ c.h.ặ.t lấy tay tôi, hơi thở run rẩy.

 

Một giọt lệ nóng hổi rơi xuống hõm cổ tôi, lăn dài theo cổ áo, khiến cả ruột gan tôi như thắt lại.

 

Lạc Trạch tựa như kiệt sức, từ từ trượt người xuống.

 

Tôi hoảng hốt lùi lại một bước, khiến hai đầu gối cậu ta bất ngờ quỳ sụp xuống đất, tay túm c.h.ặ.t lấy ống quần tôi, trán tì hẳn lên mũi giày tôi.

 

"Xin cậu đấy..."

 

Cậu ta bỗng nức nở kìm nén: "Tôi sai rồi, xin cậu đấy.”

 

"Hãy tha thứ cho tôi lần này thôi, tôi đúng là thằng khốn nên mới tham gia vụ cá cược ấy."

 

Cậu ta ngẩng nửa người lên, ép buộc nắm lấy tay tôi ấn c.h.ặ.t lên l.ồ.ng n.g.ự.c mình.

 

"Cậu sờ thử xem... cậu sờ xem, tôi không hề giả dối."

 

Lớp da thịt dưới lòng bàn tay đang đập từng nhịp mạnh mẽ mãnh liệt, nhưng con người bên dưới lại đang run lên bần bật.

 

Những giọt nước mắt nối đuôi nhau rớt xuống cổ tay tôi, nóng rẫy đến giật mình.

 

"Tha thứ cho tôi, một lần này thôi…”

 

"Xin cậu đấy, chỉ lần này thôi, được không..."

 

Tim tôi cũng theo đó mà thắt lại, tôi lặng lẽ hãm nhẹ nhịp thở, vươn tay lau đi những giọt nước mắt cho cậu ta.

 

"Hiện tại tôi không còn tâm trí đâu để nghĩ đến những chuyện này, cậu hứa với tôi là sẽ ôn tập cho tốt, chúng ta đợi thi đại học xong rồi tính tiếp, được không?"

 

Cậu ta đưa tay giữ lấy tay tôi áp lên má mình, rồi khẽ khàng đặt một nụ hôn lên lòng bàn tay tôi.

 

Tôi rũ mắt nhìn cậu ta, giơ tay vuốt ve mái tóc ấy.

 

Đúng là... một đứa trẻ ngoan.

 

26.

 

Lạc Trạch không còn chủ động tìm tôi nữa, nhưng mỗi khi ra hành lang, cầu thang, hay trên sân thể d.ụ.c, tôi luôn vô tình chạm mặt cậu ta.

 

Những lúc đụng mặt nhau, cậu ta liền vội vã liếc nhìn tôi vài cái, rồi cuống cuồng đi mất.

 

Bữa sáng trên bàn, đồ ăn vặt trong ngăn kéo, vẫn xuất hiện đều đặn như trước.

 

Thời gian trên tường cứ âm thầm trôi qua đầu ngọn b.út, con số bắt đầu bằng 6 biến thành 1, rồi từ số 1 lại đếm ngược về 0.

 

Ba ngày trước kỳ thi, nhà trường bắt đầu cho học sinh nghỉ.

 

Ngay trước hôm thi đại học một ngày, Hạ Thắng hốt hoảng gọi điện tới.

 

"Tích Niên, bên A Trạch xảy ra chuyện rồi, cậu ta biết hết rồi!"

 

Tim tôi hẫng đi một nhịp, sự hoảng hốt ngập trời chỉ bùng lên trong khoảnh khắc, rồi nhanh ch.óng bị đè nén xuống.

 

Không sao, biết thì cũng biết rồi, hậu quả thế nào tôi cũng gánh vác được.

 

Hạ Thắng nói chẳng ai khuyên can nổi Lạc Trạch, muốn tôi đến gặp cậu ta, tôi từ chối.

 

Cậu ta có quậy phá thế nào cũng có người chống lưng dọn dẹp, chẳng liên quan gì mấy đến tôi.

 

Ngày mai đã thi đại học rồi, tôi không thể để chuyện này làm phân tâm.