Câu Trả Lời Muộn Màng

Chương 11



 

Hạ Thắng không thể tin nổi: "Tích Niên, sao cậu có thể m.á.u lạnh đến mức này cơ chứ?"

 

Lại là câu nói này.

 

Kể từ khi nhà xảy ra chuyện, tôi đã phải nghe câu này rất nhiều lần rồi.

 

Im lặng hồi lâu, tôi lạnh giọng đáp: "Hạ Thắng, cậu nên biết rằng, tình cảm của cậu ta, tôi không có nghĩa vụ phải đáp lại."

 

Nếu ngay từ đầu cậu ta nói rõ, làm những việc này là để đổi lấy tình cảm đền đáp, thì tôi đã từ chối không chút do dự.

 

Hạ Thắng cứng họng: "Cậu!"

 

"Cậu cũng giúp tôi không ít việc đấy, thế nào, tôi cũng phải yêu cậu luôn chắc?"

 

Hạ Thắng: "Thế thì... cũng đâu phải là không được."

 

"..."

 

——Tút.

 

Tôi cúp máy.

 

Hạ Thắng lại gọi thêm cuộc nữa, tôi nghe máy.

 

Cậu ta giải thích: "Chuyện này không phải do tôi nói cho cậu ta biết đâu đấy, cậu đừng có hiểu lầm tôi."

 

Tôi biết không phải mà, con ch.ó c.ắ.n người thì thừa biết là không được sủa bậy.

 

"..."

 

Hạ Thắng câm nín một giây: "Phương Tích Niên, cậu c.h.ử.i tôi là ch.ó đấy à?!"

 

——Tút.

 

Tôi lại cúp máy phát nữa.

 

Bên ngoài cửa sổ nắng ch.ói chang, tiếng ve kêu inh ỏi, ồn ào đến mức khiến người ta phải váng đầu nhức óc.

 

Tôi lật mở trang vở ghi chép đầu tiên, nhưng mãi chẳng thể lật sang trang tiếp theo được.

 

Năm phút sau, tôi gập cuốn vở lại, đi ra khỏi nhà.

 

Đã làm ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu suất học tập rồi, thì phải giải quyết xong xuôi rồi mới ôn bài tiếp.

 

27.

 

Biệt thự của nhà họ Lạc rất rộng lớn, từ cổng chính vào đến khu nhà ở đều có tài xế đưa rước.

 

Đây không phải là lần đầu tiên tôi đến nơi này.

 

Nửa năm trước, tôi đã đứng tại đây, và thương lượng một thỏa thuận giao dịch với mẹ của Lạc Trạch, bà Tưởng.

 

Bà Tưởng dẫn tôi đi vòng vèo mãi mới đến trước cửa một căn phòng, dang hai tay ra chiều bất lực.

 

"Nó tự nhốt mình trong phòng không chịu ra, ai gọi cũng không nghe."

 

Tôi bước tới gõ cửa, chẳng có tiếng trả lời.

 

"Tìm người đến phá cửa luôn đi ạ."

 

Dứt lời, cánh cửa phòng hé ra một khe hở.

 

Lạc Trạch lạnh lùng chằm chằm nhìn tôi, tôi đẩy cửa ra, chen qua khe hở bước vào trong.

 

Ngồi xuống ghế sofa, tôi vào thẳng vấn đề: "Kỳ thi đại học sát nút rồi, cậu lại tính giở trò gì nữa đây?"

 

Lạc Trạch tức tối: "Cậu còn có mặt mũi đến đây chất vấn tôi cơ à?!"

 

Tôi tự rót cho mình một cốc nước rồi uống: "Sao tôi lại không có mặt mũi?

 

"Thứ nhất tôi không vi phạm pháp luật, thứ hai tôi chẳng làm gì trái luân thường đạo lý, từng việc từng việc một, có cái nào không phải là thuận tình thuận ý từ đôi bên không?"

 

"Bao nhiêu tiền mà cậu lại dám đem bán tôi đi thế hả?!"

 

"Tăng lên một điểm thì được một nghìn tệ, nếu thi đại học cậu phát huy phong độ bình thường, chắc được cỡ hơn mười vạn tệ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tôi thì cần tiền, còn bà Tưởng thì cần cậu ta chịu học tiếng Anh.

 

Vụ cá cược kia, từ đầu đến đuôi, chính là tôi hùa với Hạ Thắng cùng nhau giăng bẫy cậu ta.

 

Những gia sư trước đây đều bị cậu ta đuổi đi sạch, muốn khiến cậu ta tự nguyện tự giác học hành, thì phải dùng đến mấy thủ đoạn phi thường.

 

Lồng n.g.ự.c Lạc Trạch phập phồng dữ dội: "Giỏi, hay cho cậu lắm!"

 

Cậu ta vươn tay giật phăng cốc nước trong tay tôi: "Nước của tôi, không cho cậu uống!"

 

"Tôi đội cái nắng gay gắt đến tìm cậu, tiền xe còn chưa đòi cậu thanh toán cho, thế mà ngụm nước cũng không cho uống hả?"

 

Lạc Trạch lại dằn mạnh chiếc cốc xuống mặt bàn trước mặt tôi, ngoảnh mặt đi không thèm đoái hoài.

 

Tôi mềm giọng khuyên nhủ cậu ta đi thi, cậu ta mà không có điểm thi thì tôi cũng chẳng được thanh toán nốt tiền.

 

Cậu ta c.h.ử.i bới tôi lừa gạt tình cảm của cậu ta, tôi chỉ đành bất lực.

 

"Lúc cậu hùng hồn hứa hẹn nhận kèo cá cược, cũng có nói là cậu sẽ trao ra tình cảm thật đâu nào."

 

"Phương Tích Niên!"

 

"Có tôi đây."

 

"..."

 

Cậu ta tức giận vì tôi thừa biết cậu ta đang đùa cợt mà không từ chối thì thôi, đằng này lại còn nhận lời rồi sau đó đá luôn cậu ta.

 

Tôi chìm vào im lặng.

 

Ngay từ đầu không khước từ cậu ta, là sợ cậu ta tâm trạng tồi tệ rồi làm ảnh hưởng đến điểm số, nên tôi mới định kéo dài thời gian chờ thi xong đại học.

 

Sau này... quả thực có chút nỗi khổ tâm.

 

"Lại giở cái trò này nữa à?"

 

Lạc Trạch cười khẩy: "Cái bản lĩnh tính toán mưu mô sâu xa của cậu thế này, đố ai mà làm cậu chịu thiệt thòi cho được!”

 

"Chỉ có thằng ngu như tôi mới mắc mưu của cậu, đ.â.m đầu vào học điên cuồng như thế, lại còn quỳ xuống cầu xin cậu..."

 

Tôi hớp một ngụm nước, không nói ừ cũng chẳng nói không.

 

Từ đầu đến cuối tôi chưa bao giờ ép uổng cậu ta, nếu không phải cậu ta muốn trêu đùa tôi, đồng ý cá cược, rồi lại khăng khăng đi cắm đầu học thuộc từ điển đòi ăn thua đủ với tôi, thì đâu có mắc mưu.

 

"Cậu... cậu c.h.ế.t cũng không chịu hối cải!"

 

"Tôi sai thì cậu cũng sai, huề nhau rồi, tôi việc gì phải hối cải chứ?"

 

"Phương Tích Niên!"

 

"Tôi nghe đây~"

 

"..."

 

28.

 

Tôi không tài nào hiểu nổi Lạc Trạch, cậu ta quậy phá đến thế này, cứ như thể thi đại học trong mắt cậu ta chỉ là trò trẻ con vậy.

 

Đổi lại là một người khác vào ngày hôm nay, điểm thi một môn mà tăng vọt cả hơn trăm điểm, thì cả nhà người ta đã phải đội ơn đội nghĩa tôi rồi.

 

Xuất thân hoàn cảnh và thiên phú, nếu không biết trân trọng, thì rồi sẽ dần dần bị thu hồi lại hết.

 

Lạc Trạch c.ắ.n c.h.ặ.t răng, dứt khoát không chịu nhượng bộ.

 

Nói nhiều cũng vô ích, chuyến này tôi đến cũng chỉ để làm an lòng bản thân mình thôi.

 

Tôi đứng dậy từ biệt: "Sau này giang hồ không còn gặp lại, chúc cậu tiền đồ rạng rỡ như gấm vóc."

 

Vừa xoay người, một bên cổ tay liền bị nắm lấy, tôi khẽ mỉm cười một tiếng.

 

Ngoảnh đầu lại, Lạc Trạch buồn bực hỏi: "Việc cậu nói là chờ thi xong đại học rồi suy nghĩ lại ấy, còn tính nữa không?"

 

Tôi ngớ người.