Câu Trả Lời Muộn Màng

Chương 13



 

Âm thanh phát ra từ điện thoại dần dần mờ mịt phiêu diêu, bên tai tôi dường như lại vang vọng những thanh âm u u nhức nhối quen thuộc, xuyên thủng đại não, đ.â.m thẳng vào tận trong tim.

 

Những giọt nước mắt to như hạt đậu thi nhau lã chã tuôn rơi, tôi gồng hết sức lực bấu c.h.ặ.t lấy chiếc điện thoại, rất muốn gào thét rủa xả, nhưng một âm tiết cỏn con cũng chẳng thốt nổi ra ngoài.

 

Lúc này tôi mới ngộ ra rằng, tỏ vẻ bản thân đã trưởng thành so với những người lớn thực thụ trên đời, từ đầu tới cuối luôn mang một sự khác biệt một trời một vực.

 

Người lớn quả nhiên quá đỗi lợi hại, cho dù lớp ngụy trang có hoàn hảo đến nhường nào đi chăng nữa, thì bọn họ vẫn có thể dễ dàng bắt thóp được mưu đồ lợi ích cá nhân của bạn chỉ qua một ánh nhìn, rồi giáng xuống đòn đòn chí mạng một kích tất sát.

 

Trái tim như bị ai giằng xé nhừ t.ử, tôi hít một hơi dài nặng nhọc, rồi chầm chậm thở hắt ra.

 

"Vậy thì cứ quyết thế đi ạ, cháu cảm ơn bác gái, nếu Lạc Trạch có dò hỏi gì cháu, cháu nhất định sẽ phối hợp diễn kịch cho trót lọt."

 

Tôi nhờ bà đưa đoạn ghi âm sang cho phía bố mẹ của Hứa Gia, và còn bổ sung thêm:

 

"Trong trường hợp hai người họ không giải quyết triệt để, đến lúc cánh báo chí truyền thông ập đến phỏng vấn đưa tin, thì cháu sẽ tự giải quyết bằng các phương pháp của riêng mình."

 

“Giả dụ mà dấy lên làn sóng đồng tình của đông đảo những nhà hảo tâm, dẫn đến việc gây tổn thất nghiêm trọng cho gia tộc họ Hứa, thì cháu chỉ đành nói lời xin lỗi trước.”

 

Bà Tưởng ý thức được tính chất nghiêm trọng của vấn đề, liền vội vã nhận lời ngay tắp lự.

 

Tắt điện thoại, tôi bấm gửi tệp tin ghi âm sang, toan nhét điện thoại vào lại trong túi quần, loay hoay nhét mấy lần mà chẳng lọt, tay tuột một cái chiếc điện thoại rơi đập bộp xuống đất.

 

Cầm lên xem thì thấy cái màn hình còn chưa được dán cường lực bảo vệ, đã bị một vệt nứt chạy dài cắt chéo từ góc phải trên cùng cho đến góc bên trái dưới cùng, hệt như chẻ cái màn hình làm hai mảnh rưỡi.

 

Các anh chị khóa trên lục tục bu lại vây quanh.

 

Học trưởng Diệp Tùng Thanh nhíu mày hỏi han: "Có chuyện gì thế, sao sắc mặt em trông tồi tệ vậy."

 

Vẻ mặt anh đầy lo lắng: "Tay thì run rẩy, cơ thể thấy trong người không khỏe à?"

 

Tôi lấy lòng bàn tay bưng bít lấy hai mắt, hít thở sâu vào mấy hơi để kìm nén lại những cảm xúc đang bộc phát.

 

"Màn hình điện thoại bị vỡ mất rồi."

 

Mọi người dời tầm mắt sang nhìn chiếc điện thoại nằm chỏng chơ trên bàn, nhất tề thở phào một hơi thật dài nhẹ nhõm.

 

Diệp Tùng Thanh bó tay cười nói: "Chẳng phải chuyện gì to tát sất, máy mới mua được bảo hành tới tận một năm trời cơ mà, nín đi đừng khóc nữa."

 

Đàn chị Trần Văn Ninh cũng trêu ghẹo: "Tích Niên nhà chúng ta bình thường trông có vẻ cao ngạo lạnh lùng, không ngờ cũng có lúc bộc lộ khía cạnh 'thiết hán nhu tình' nữa ha."

 

Cảnh rộn ràng nhốn nháo bên này vừa kịp kết thúc, thì cái điện thoại nứt màn hình bên kia lại réo vang.

 

Một dãy số không lưu tên, nhưng lại là số máy cực kỳ quen thuộc.

 

Là Lạc Trạch.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

31.

 

Lạc Trạch gọi đến là để tính sổ hỏi tội.

 

Sau khi thi đại học xong tôi không đoái hoài gì tới cậu ta nữa, ngay cả số điện thoại mới cũng chẳng thèm nói.

 

Chỉ dăm ba câu dỗ dành qua lại, cậu ta liền cười đắc ý, rồi gặng hỏi xem tôi đã nghe được cái tin tức tốt lành về vụ cùng nhau đi du học chưa.

 

"Biết rồi chứ." Tôi cụp mắt xuống: "Lạc Trạch à, cảm ơn cậu nhiều lắm, vì có cậu xuất hiện, mà cuộc sống của tôi đã khấm khá lên quá chừng."

 

Lạc Trạch nhăn nhó rủa tôi sến súa ớn lạnh, nhưng thoắt cái đã lại nhiệt tình hăng hái kể lể đủ đường.

 

"Tới lúc sang bển, tôi sẽ cất nhắc cậu lên làm thông dịch viên ngự dụng của riêng tôi! Hai ta cùng nhau rảo khắp các hang cùng ngõ hẻm c.h.ử.i tay đôi với bọn Tây!"

 

"Được thôi."

 

Cậu ta được voi đòi tiên, liệt kê rành rành ra thêm tận mấy cái điều khoản vô lý bá đạo, nhìn tôi ậm ừ chiều theo từng yêu sách, rồi lại thuận thế bóng gió gợi nhắc chuyện đã hứa chờ thi xong thì sẽ nghĩ tới việc để cậu ta tiến thêm một bước.

 

Tôi mỉm cười nói: "Cái chuyện trọng đại nhường này qua điện thoại thì nói mồm sao cho lọt, cứ chờ tới nước ngoài rồi hẵng, khi ấy bọn mình sẽ tâm sự trực tiếp."

 

"Thái độ của cậu là sao, định trong hai tháng nghỉ hè này không thèm ló mặt ra cho tôi gặp một lần nào chắc?"

 

"Tôi thực sự ngập đầu trong cả mớ công chuyện phải làm, tới lúc đi, thì cậu cứ bám đuôi hai bác xuất phát trước nhé, đợi tôi xử lý hoàn tất công việc ở lại đây rồi mới yên tâm cất bước."

 

Giọng nói của Lạc Trạch bỗng chốc u ám: "Niên Niên, cậu rõ mười mươi là chẳng có tí ti tình cảm nào với tôi!"

 

Tay tôi sững lại, buông một tiếng thở dài.

 

"Tôi xin lỗi cậu, Lạc Trạch à, tôi đã lừa dối cậu."

 

Người ở đầu dây bên kia rõ ràng là sững người, rồi lẩm bẩm càu nhàu bảo phản xạ của tôi quá chậm chạp.

 

Lần trước còn gân cổ lên cãi là mình không sai, giờ lại bắt đầu sám hối rồi.

 

"Bởi vì tôi hay tự kiểm điểm bản thân nên luôn đổi mới suy nghĩ mà."

 

"Thế thì bản thiếu gia đây sẽ mở lòng từ bi độ lượng tha thứ cho những lỗi lầm của cậu!"

 

"Vậy thì xin đội ơn cậu vô cùng, Lạc thiếu gia à."

 

Tôi mượn cớ phải làm việc, để Lạc Trạch bực tức cáu kỉnh trong lòng không tình nguyện cúp ngang cuộc điện thoại.

 

Tôi đứng lì bên góc đường hồi lâu, nay là một ngày râm mát khó có được, nhưng nhiệt độ thì vẫn cao v.út như thế.

 

Giọt nước mắt rơi phịch xuống nền xi măng, để lại một chấm đen nhàn nhạt, rồi ngay lập tức tan biến không còn tăm hơi.