Cuối cùng Lạc Trạch cũng chịu bỏ qua, chỉ có điều cậu ta cứ kéo tay tôi, nằng nặc bắt tôi phải đảm bảo dăm lần bảy lượt là nói lời phải giữ lấy lời.
Cậu ta còn mạnh miệng đe dọa: "Nếu cậu còn dám nói mấy lời giang hồ không hẹn ngày gặp lại gì đó, thì tôi sẽ..."
"Thì cậu sẽ làm sao?"
"Thì tôi sẽ bắt cậu lại, rồi báo cảnh sát!"
Tôi bật cười: "Thế thì đáng sợ quá cơ."
Lúc ra về, Lạc Trạch bảo tài xế chở tôi về tận nhà.
Thời tiết bên ngoài rất nóng, nhưng nhiệt độ điều hòa trong xe lại mát mẻ dễ chịu vô cùng.
Ánh nắng gay gắt xuyên qua lớp kính xe chiếu vào trong, đã được lớp màng kính ngăn lại, hóa thành ánh nắng mùa xuân dìu dịu ấm áp, trong xe và ngoài xe tựa như hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Về đến chân tòa nhà, bác tài xế còn xác nhận lại một lần nữa.
"Thiết bị định vị dường như gặp trục trặc, đúng là chỗ này phải không, Phương tiểu thư?"
Tôi đáp đúng rồi, tài xế liền nói: "Vậy thì thực sự vất vả cho cô quá."
Tôi từ chuyến dạo chơi ngắn ngủi trong ngày xuân lại bị ném trở về với cái nắng đổ lửa của mùa hè, cánh cửa xe vừa đóng lại, tôi cũng bị ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên kia cửa kính ấy.
Tạm biệt bác tài, tôi rảo bước về nhà, ánh mặt trời ch.ói chang nướng người hệt như đang ở trong l.ồ.ng hấp, mới đi được hai bước tôi đã thấy hơi choáng váng hoa mắt.
Tôi vội chạy nhanh mấy bước, chui tọt xuống trốn dưới mái hiên, mang đầy vẻ e dè ngước nhìn ánh mặt trời rực rỡ ngoài kia.
Chao ôi, cái nắng này, khắc nghiệt thật đấy.
29.
Dạng đề thi đại học so với những bài tập rèn luyện thường ngày thì độ khó thấp hơn khá nhiều.
Lúc làm bài thi môn tiếng Anh, tôi thậm chí còn cảm thấy hơi vui vẻ.
Từ vựng trong bài đọc hiểu chẳng có chút khó khăn nào, thậm chí có hai bài còn là dạng tôi đã từng làm qua.
Dạng bài điền từ vào chỗ trống và điền dạng đúng ngữ pháp, tôi đều đã giảng những câu y hệt cho Lạc Trạch nghe rồi.
Còn về phần bài luận, tôi từng tự mình chọn lọc đề tài cho Lạc Trạch luyện viết, và đã trúng tủ được một đề y chang.
Điểm môn tiếng Anh của cậu ta từ 120 trở lên, cơ bản là nắm chắc trong lòng bàn tay rồi.
Chỉ khi tất thảy các môn thi đều kết thúc, hơi thở đè nén suốt ba năm trời của tôi, mới thực sự được thả lỏng ra đôi chút.
Vài đàn anh đàn chị cùng trường hùn vốn mở một trung tâm luyện thi, mời tôi mùa hè này hợp tác làm việc, mức lương trả rất hậu hĩnh.
Tôi sắm cho mình một chiếc điện thoại di động mới, và không quay lại trường học nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Việc điểm thi đại học của tôi bị che khuất, hoàn toàn nằm trong dự tính của tôi.
Bà ngoại vốn luôn e ngại sợ làm phiền tôi, nay bỗng phá lệ gọi điện tới, bảo rằng bên nhà họ Lạc đã gọi đến rất nhiều cuộc.
"Là một người phụ nữ đấy, họ Khương họ khiếc gì đó, bảo là có việc cực kỳ hệ trọng muốn tìm cháu."
Tôi vội vàng gọi lại cho bà Tưởng.
Điểm số của Lạc Trạch đạt được một cách tốt đến kỳ lạ, tiếng Anh 132, toán điểm tối đa, tổng điểm 649.
Bà Tưởng vui mừng bảo chắc mả tổ nhà mình đang bốc khói xanh, phóng khoáng chuyển thẳng cho tôi 13 vạn 2 nghìn tệ.
So với mức tiền thỏa thuận lúc đầu thì nhiều hơn 1 vạn tệ, bà bảo đó là tiền thưởng thêm.
Nhưng hàn huyên được vài ba câu, bà lại ngỏ ý muốn nhờ tôi giúp một việc.
Bà đang thu xếp cho Lạc Trạch ra nước ngoài du học, nhưng Lạc Trạch lại giãy nảy nằng nặc đòi đi cùng tôi.
Lúc tôi bảo sức khỏe của mẹ mình không tốt, nên bản thân không có ý định ra nước ngoài, thì bà Tưởng nghe thấy rõ tiếng thở phào nhẹ nhõm.
"Nhưng thằng bé đó cứ một mực đòi phải có cháu mới chịu, hay cháu xem thế này có được không, lúc nộp hồ sơ xin nhập học, nhà cô sẽ làm luôn giấy tờ cho cháu cùng một thể.”
"Dù sao thì cũng chẳng đụng chạm gì đến nhau, đến lúc đó cháu cứ việc học ở trong nước, coi như cái... cái offer kia hủy bỏ, còn nó thì lên đường ra nước ngoài.”
"Nếu cháu ưng thuận, thì nhà ta cứ quyết vậy nhé, trong khoảng thời gian này nếu thằng bé có hỏi han gì, cháu giúp cô diễn kịch che giấu cho qua mắt nó."
30.
Bàn tay tôi siết c.h.ặ.t chiếc điện thoại, lắng nghe bà Tưởng nói tiếp rằng Hứa Gia sẽ tháp tùng cùng đi với Lạc Trạch.
Kể cả khi phát hiện ra bị lừa gạt, nhưng có người ở bên cạnh bầu bạn, thằng bé cũng sẽ rất nhanh ch.óng làm quen và thích nghi.
Các khớp ngón tay tôi trắng bệch, trong tiềm thức tôi muốn lên tiếng từ chối.
Bà Tưởng thở dài thườn thượt liên hồi.
Bà hiểu rõ việc này đang làm khó tôi, nhưng nói về chuyện dối lừa, đã có lần một thì tại sao lại không thể có lần hai?
Lúc trước chẳng phải cũng nhờ chiêu đó mà mọi bề yên ổn êm thấm đấy sao?
"Cháu xem thử thế này có được không nhé, tập đoàn họ Lạc nhà cô hiện tại đang bắt tay hợp tác với một trung tâm phục hồi chức năng quy mô lớn nhất ở thủ đô.”
"Phía nhà cô sẽ cung cấp gói dịch vụ chăm sóc mẹ cháu trọn đời hoàn toàn miễn phí, nhân viên bên đó đều là những chuyên gia đứng top đầu ngành, đã có vô vàn ca bệnh người thực vật phục hồi nhận thức một cách thần kỳ rồi đấy.”
"Cháu lên ngoài đó học đại học, qua lại thăm nom cũng thuận tiện hơn nhiều..."
Những ca bệnh người thực vật phục hồi nhận thức...