Còn Hạ Thắng thì lại lợi dụng "lợi thế địa lý", lấy cớ thỉnh giáo bài vở để chiếm đoạt phần lớn thời gian rảnh rỗi của tôi.
Cậu ta chỉ cần đứng trước bàn học là đã che khuất hoàn toàn tầm nhìn của người ngoài hành lang.
Thảo luận xong, ánh mắt Hạ Thắng nán lại trên đôi tay đang bóc vỏ kẹo của tôi.
Cậu ta nói muốn mời tôi đi công viên giải trí, rồi đi xem phim.
Tôi gập sách bài tập lại, đẩy ra góc bàn: "Không rảnh."
Lời lẽ ngắn gọn súc tích, không chừa lại chút đường lùi nào.
Cậu ta vẫn không bỏ cuộc, lại bảo muốn mang bữa sáng cho tôi.
Bịch——
Một cuốn từ điển đập mạnh xuống mặt bàn tôi, ngay sau đó là khuôn mặt tươi cười của Lạc Trạch ập đến.
Cậu giật lấy viên kẹo trong tay tôi rồi nhét thẳng vào miệng tôi, tủm tỉm cười nhìn Hạ Thắng.
"Sao hả, định cướp miếng cơm đấy à, Hạ Thắng, có phải trước kia tao đối xử với mày tốt quá rồi không?"
Trên môi vẫn còn vương lại hơi ấm từ đầu ngón tay cậu, tôi ngậm viên kẹo, não bộ đóng băng mất hai giây.
Đẩy viên kẹo sang một bên má, tôi khẽ nhíu mày.
Đưa cho Lạc Trạch hai tờ bài tập, tôi đồng thời hạ lệnh đuổi khách với cả hai người.
"Chẳng ai phải mang cho tôi hết, tôi tự ra nhà ăn mua."
8.
Ngọn lửa chiến tranh chưa kịp bùng lên đã bị dập tắt, Hạ Thắng quay về chỗ ngồi, còn Lạc Trạch thì tiếp tục ra ngoài lớp dựa tường học từ điển.
Tăng Thiến ngồi bàn dưới lại được đà chọc ngoáy.
"Làm ra vẻ thanh cao không ham muốn gì, thực chất lại nôn nóng dẫn trai về nhà.”
"Chẳng trách dạo này Lạc Trạch lại có hứng thú cao đến thế, cũng không biết có người đưa cậu ấy về nhà rồi làm ra những chuyện gì nữa, đúng là đồ hạ lưu!"
Tôi thong thả lên tiếng: "Chiêu trò của cậu thì tôi biết rồi, nhưng lấy bụng ta suy bụng người thì cũng nên chú ý chừng mực một chút."
Tăng Thiến sững người lại, lập tức phản ứng lại: "Mày!"
Tôi ngoảnh lại, đ.á.n.h giá cô ta kỹ càng từ trên xuống dưới một lượt, nhìn tới mức khiến cô ta sởn gai ốc.
"Mày nhìn tao với ánh mắt gì thế hả?"
Tôi mỉm cười mím môi, nhún vai một cái, rồi quay đầu lại.
Một lát sau, từ phía sau truyền đến giọng nói tức tối bực dọc của Tăng Thiến.
"Phương Tích Niên! Đồ vô liêm sỉ!"
Sáng hôm sau vào giờ tự học, trên bàn tôi vẫn ngoan cố xuất hiện ly sữa đậu nành và những chiếc tiểu long bao nóng hổi.
Kèm theo đó là hai tờ bài tập tiếng Anh cùng một mảnh giấy nhớ.
Trên đó viết: [To gan! Ba cái đồ ăn nguội lạnh ở nhà ăn, sao dám để đại tiểu thư đích thân đi ăn chứ!]
Bên dưới viết: [Chút xíu hai tờ bài tập này, mà đòi làm khó tiểu gia đây sao?]
Phía cuối còn vẽ một cái mặt cười vô cùng phô trương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi bật cười, c.ắ.n một miếng tiểu long bao, khi ngẩng đầu lên lại bắt gặp ánh mắt ngẩn ngơ của Hạ Thắng.
——Thực ra tôi không nói cho bọn họ biết, vì muốn tiết kiệm tiền và cũng để tiết kiệm thời gian.
Tôi chưa bao giờ đến nhà ăn dùng bữa sáng.
9.
Hôm nay, tôi đã từ chối trả lời câu hỏi của Hạ Thắng.
Tôi hiểu rõ trình độ của cậu ta, những dạng đề đã từng tổng kết qua thì không lý nào lại gặp khó khăn thêm lần nữa.
Tôi thừa hiểu những việc cậu ta làm, cũng chỉ là để giúp tôi kích thích Lạc Trạch mà thôi.
Nhưng tôi không hề mong muốn tình cảm của bọn họ bị rạn nứt vì mối quan hệ với tôi.
Và tôi cũng chẳng muốn lãng phí quỹ thời gian và sức lực vốn đã vô cùng eo hẹp của mình vào những chuyện vớ vẩn này.
Nét mặt của Hạ Thắng thoáng xịu xuống, nhưng rồi lại nở một nụ cười quen thuộc như ngày nào.
"Được rồi, nhưng mà... với tư cách là bạn bè, tôi vẫn muốn nhắc nhở cậu một câu."
Cậu ta kề sát bên tai tôi, hạ giọng nói: "Tích Niên, đừng quên nhé, cậu ta theo đuổi cậu, chỉ là đang chơi trò cá cược với tôi mà thôi.”
"Tất cả những gì cậu ta làm đều không xuất phát từ thật lòng, đó chỉ là thủ đoạn để giành chiến thắng."
Câu nói này được thốt ra rất khẽ, nhưng lại lọt rõ mồn một qua màng nhĩ, vang vọng mạnh mẽ trong tâm trí tôi.
Tôi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, vô tình chạm phải ánh mắt đang chằm chằm nhìn về phía này của Lạc Trạch.
Cậu nghiêng đầu mỉm cười, một nụ cười ngoan ngoãn và vô cùng thuần khiết.
Cánh cửa phòng học mở ra khép lại theo nhịp bước của người qua lại, một luồng gió lạnh nhân cơ hội ùa vào bầu không khí đang ấm áp, khuấy động lên những gợn sóng vô hình.
Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc từ má xuống tận gáy tôi, rồi tan biến dần trong hơi ấm xung quanh.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, từ da đầu cho đến dọc sống lưng, tôi đã nổi da gà chi chít.
10.
Có một khoảng thời gian, tôi sinh ra thứ ảo giác rằng Lạc Trạch đã chiếm trọn cuộc sống của mình.
Nhờ việc học từ vựng kết hợp với những bài tập trọng tâm mà tôi cố ý lựa chọn, thành tích tiếng Anh của cậu thăng tiến như vũ bão.
Đến cuối năm, thế mà cậu đã thành công vươn tới mức điểm chuẩn.
Cùng lúc đó, trong một buổi tự học buổi tối, Tăng Thiến đã lén chuyền cho tôi một tờ giấy.
[Tự học xong xuống bồn hoa nhé.]
Tôi chỉ liếc nhìn qua rồi mặc kệ không thèm quan tâm.
Vì trong ký túc xá học tập không được tiện lợi cho lắm, nên thường thì sau giờ tự học tối tôi sẽ cố tình ở lại lớp thêm một lúc.
Nhưng dĩ nhiên, tôi cũng chẳng rảnh rỗi đến mức đi để tâm tới cái lời mời sặc mùi ác ý như thế.
Nào ngờ sau khi mọi người đã về hết, Tăng Thiến lại vội vã quay trở lại.
"Tao tìm mày là để phá vỡ ảo tưởng của mày, điều đó chẳng có hại gì cho mày cả!"
Vừa nghe xong câu nói đó, ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại để mặc cho cô ta kéo mình ra phía bồn hoa.