Câu Trả Lời Muộn Màng

Chương 5



 

Tăng Thiến dẫn tôi nấp đằng sau đống cỏ khô.

 

Trong bóng tối mờ mịt, có tiếng một nam một nữ đang cãi cọ, chính là giọng của Lạc Trạch và Hứa Gia.

 

Quanh đi quẩn lại cũng chỉ là mấy chuyện tình cảm vớ vẩn.

 

Hứa Gia cố chấp cho rằng Lạc Trạch đã động lòng với mình, còn Lạc Trạch thì tỏ ra mất kiên nhẫn.

 

"Lạy đại tiểu thư họ Hứa, chẳng phải cậu kêu bị bạn nam quấy rối nên mới nhờ tôi giúp sao, giờ lại giở trò gì thế này?"

 

Lời qua tiếng lại một hồi, Hứa Gia bắt đầu thẹn quá hóa giận.

 

"Đừng có tưởng tôi không biết, cậu đã cá cược rằng sẽ cưa đổ được Phương Tích Niên trước khi tốt nghiệp!”

 

"Lạc Trạch, cậu có tin tôi đủ sức khiến nó phải cút khỏi trường Số 1 này không!"

 

Lạc Trạch chìm vào im lặng trong khoảnh khắc, rồi chuyển giọng lạnh nhạt:

 

"Cô ta chỉ là một đứa học sinh nghèo hèn bần hàn, tôi thì có thể để mắt tới điểm gì ở cô ta chứ?”

 

"Tôi theo đuổi cô ta chỉ để thắng vụ cá cược mà thôi, cậu biết đấy, tôi cá với Hạ Thắng thì chưa bao giờ chịu thua cả."

 

Nghe đến đây, Hứa Gia chuyển giận thành vui, bắt đầu nũng nịu tỏ ra thân mật với cậu ta.

 

Khi Lạc Trạch vừa khuất bóng, cô ta đã lập tức vòng tới trước mặt tôi, cười với một vẻ mặt vô cùng ngây thơ.

 

"Ngại quá nha, Tích Niên à, tớ lớn lên cùng Lạc Trạch nên cực kỳ hiểu rõ tính cách của cậu ấy."

 

Cô ta nghiêng đầu: "Thấy cậu cứ lạt mềm buộc c.h.ặ.t, tớ sợ cậu lại ấp ủ mấy cái mộng tưởng hão huyền, rồi cuối cùng tự rước lấy tổn thương."

 

Tôi nhìn cô ta, nhất thời không nói nên lời.

 

Phải chăng tất cả mọi người đều có thói quen ngụy trang dã tâm ích kỷ của bản thân dưới lớp vỏ bọc là muốn tốt cho người khác.

 

Trở lại lớp học, người đang ngồi ở chỗ của tôi bỗng ngẩng đầu lên, nhìn rõ thấy tôi liền nghiêng đầu cười.

 

"Đi đâu thế, cửa cũng không thèm đóng, hơi ấm điều hoà bay mất hết cả rồi kìa."

 

Lạc Trạch nhường chỗ cho tôi, tôi ngồi xuống bên cạnh cậu ta, vừa chấm bài vừa giảng giải những lỗi sai.

 

Cơ thể bỗng nhiên ấm áp lên, một chiếc áo khoác lông vũ rộng rãi được khoác lên vai tôi.

 

"Lạnh đến mức này cơ à, run bần bật cả lên rồi."

 

Đến lúc này tôi mới nhận ra, bàn tay đang cầm b.út của mình đang run rẩy nhè nhẹ.

 

11.

 

Tôi không hề tránh xa Lạc Trạch như Hứa Gia mong muốn.

 

Thậm chí, tôi còn đang dốc hết sức giúp cậu ta đạt được yêu cầu của mình.

 

Đến kỳ nghỉ đông, cậu đã học thuộc được hơn nửa cuốn từ điển Anh - Trung rồi.

 

Kỳ nghỉ đông cuối cùng của thời cấp ba, phải qua Tết Ông Táo mới chính thức bắt đầu.

 

Hạ Thắng rủ tôi cùng đi xem trình diễn pháo hoa.

 

"Ở hồ Bích Tây, chỉ một buổi tối thôi, cậu cứ coi như là đi giải tỏa căng thẳng trước kỳ thi đại học cùng với người bạn này đi."

 

Tôi suy nghĩ một lát rồi đồng ý.

 

Tan học, Lạc Trạch hớn hở chạy đến tìm tôi, mời tôi tham dự tiệc sinh nhật của mẹ cậu ta.

 

Thật không may, hôm đó lại trùng đúng vào ngày tôi đã hẹn với Hạ Thắng.

 

"Tôi có việc bận rồi, cậu gửi lời hỏi thăm của tôi đến bác gái nhé."

 

"Gửi lời hỏi thăm của cậu đến mẹ tôi á?" Vẻ mặt Lạc Trạch thoáng qua sự phật ý, nhưng rồi rất nhanh đã bắt được trọng tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

"Niên Niên, cậu quan tâm mẹ tôi như vậy, có phải là đang để ý đến tôi rồi không?"

 

Tôi không thèm để tâm đến cậu ta, dọn dẹp xong cặp sách rồi bước ra ngoài.

 

Lạc Trạch vội vã đuổi theo bước chân tôi: "Có phải không hả, Niên Niên?

 

"Có phải không, có phải không?

 

"Phương Tích Niên, chắc chắn là cậu đang để ý đến tôi rồi!"

 

……

 

Những cành cây trên con đường rợp bóng mát giờ đây trơ trọi lá, vậy mà cậu ta cứ như một con ong bay vo ve lượn lờ quanh tôi.

 

Suýt chút nữa đã biến cảnh sắc mùa đông thành sắc xuân rực rỡ.

 

12.

 

Nhiệt độ mùa đông ở thành phố A không quá thấp, nhưng lúc nào cũng ngập tràn hơi ẩm.

 

Cái lạnh buốt giá thấm sâu vào tận xương tủy.

 

Gần bờ hồ Bích Tây có một lớp băng mỏng trôi nổi, bị người ta dùng đá ném thành những lỗ hổng lớn nhỏ.

 

Xung quanh hồ chật kín người, màn pháo hoa hoành tráng càng trở nên rực rỡ hơn trong tiếng reo hò của đám đông.

 

Hạ Thắng dùng điện thoại quay pháo hoa, ống kính hơi lệch đi, bất ngờ thu lại được góc mặt nghiêng của tôi.

 

Trong khung hình, ánh sáng pháo hoa vụt sáng đã biến dòng người thành những chiếc bóng tối mờ.

 

Tôi hơi ngẩng đầu, khuôn mặt bừng sáng trong tích tắc, đồng t.ử cũng lóe lên một tia sáng rạng rỡ.

 

Hạ Thắng lại nhờ người chụp cho hai chúng tôi một bức ảnh chung.

 

"Dự báo thời tiết nói ngày giao thừa sẽ có tuyết rơi." Cậu ta đút điện thoại lại vào túi.

 

"Giá như có thể đón tuyết cùng cậu thì tốt biết mấy."

 

Tôi nở một nụ cười: "Vậy thì tôi thực sự không rảnh đâu, Hạ thiếu gia à."

 

Một chiếc du thuyền rẽ nước chạy ngang qua hồ, ánh đèn rực rỡ sáng ch.ói.

 

Hạ Thắng chống tay lên lan can, phả ra một luồng khói trắng, chỉ tay về phía chiếc du thuyền đó và nói tiệc sinh nhật của dì Tưởng đang được tổ chức trên đấy.

 

Tôi hơi khựng lại, ánh mắt bất giác bị chiếc du thuyền thu hút.

 

Bóng người trên thuyền đi lại tấp nập, náo nhiệt vô cùng, tôi lấy làm lạ hỏi sao cậu ta không cần đến dự.

 

"Tôi chuồn rồi, mấy chỗ giao lưu vô vị của người lớn ấy mà."

 

Hạ Thắng cười bảo: "Tôi và Lạc Trạch không giống nhau.”

 

"Cậu cũng biết đấy, nhà cậu ta là ông trùm ở thành phố A, lại chỉ có mình cậu ta là con trai độc nhất.”

 

"Cậu ta đến trường Trung học số 1 học, đ.á.n.h nhau gây rối, trêu hoa ghẹo nguyệt, trông có vẻ cực kỳ nổi loạn.”

 

"Nhưng thực chất những sự tự do đó đều nằm trong tầm kiểm soát của bố mẹ cậu ta, cậu ta vĩnh viễn không thể đi lệch khỏi quỹ đạo đã định."

 

Cậu ta ngoảnh đầu nhìn tôi: "Còn tôi, tôi có một người anh trai đã đáp ứng được tất cả mọi kỳ vọng.”

 

"Bố mẹ chỉ yêu cầu tôi sống vui vẻ, tôi có thể tùy tâm sở d.ụ.c đưa ra bất cứ lựa chọn nào."

 

Màn pháo hoa khép lại khổng lồ v.út lên không trung, nở rộ trong tích tắc rồi vụt tắt.

 

Tàn tro rơi rải rác trong đêm đen, bị gió thổi bay một hạt vào mắt tôi.

 

Tôi chớp chớp mắt——màn trình diễn pháo hoa kết thúc rồi, tôi phải về nhà thôi.