“Nó ngoác cái miệng đỏ lòm định c.ắ.n phập xuống mặt ta.”
Vào khoảnh khắc ấy, trong đầu ta chỉ còn lại một niệm đầu duy nhất — Mẹ ta đã liều mạng đưa ta vào cung, ta tuyệt đối không thể ch/ết ở nơi này.
Không thể.
Ta nhắm nghiền hai mắt.
Ngay sau đó, ta nghe thấy một âm thanh khác.
Không phải tiếng tim đập của chính mình, cũng chẳng phải tiếng gầm rú của lệ quỷ, mà là một thứ — tiếng cộng hưởng.
Nó phát ra từ tận trong xương tủy, cuộn trào lên từ dòng m/áu nóng, nổ tung từ sâu thẳm linh hồn.
Thân thể ta bắt đầu nóng ran lên, tựa như có một ngọn lửa đang thiêu đốt trong lục phủ ngũ tạng.
Quầng sáng xanh lục kia bỗng nhiên thụt lùi ra sau, phát ra một tiếng thét t.h.ả.m khốc, thê lương.
Ta mở mắt ra — Trên đôi bàn tay ta đang tỏa ra một tầng hào quang màu vàng nhạt.
Luồng sáng ấy lan tỏa từ đầu ngón tay đến cổ tay, từ cổ tay lan rộng lên cánh tay, chảy tràn tựa như dòng nước.
Gương mặt trong quầng sáng xanh lục vặn vẹo càng thêm dữ dội, nó ra sức giãy giụa như bị một thứ sức mạnh khổng lồ nào đó giữ c.h.ặ.t lấy, từng chút từng chút một bị kéo lùi ra sau, cuối cùng phát ra một tiếng “bùm" lớn, nổ tung thành trăm mảnh vụn.
Hào quang màu vàng nhạt chậm rãi tan biến.
Trong điện trở lại vẻ tối tăm tịch mịch.
Ta nằm bò trên đất, há miệng thở dốc, khắp người bị mồ hôi lạnh thấm đẫm.
Trong đầu bỗng ùa về vô số hình ảnh — Một bà lão tóc trắng xóa quỳ trước tế đàn, lầm rầm khấn niệm.
Một đứa trẻ sơ sinh bị đặt chính giữa pháp trận, m/áu tươi bôi loang lổ khắp người.
Một luồng kim quang từ trên trời giáng xuống, chui tọt vào giữa hai hàng lông mày của đứa trẻ.
“Ta lấy mạng ta, phong ấn sức mạnh của con.
Đợi ngày con trở lại, thiên mệnh sẽ khai mở."
Giọng nói ấy già nua mà quyết liệt.
Hình ảnh tan biến.
Ta chậm rãi ngồi dậy, cúi đầu nhìn kỹ đôi bàn tay mình.
Đó là thứ gì vậy?
Cơn đau trong đầu ta vẫn chưa dứt hẳn, nhưng có một đoạn ký ức như vừa được chiếc chìa khóa mở toang ra, rõ ràng mồn một — Mẹ ta không phải người phàm trần.
Trước lúc lâm chung, bà có bảo ta rằng bà vốn là thánh nữ của bộ tộc Phù thủy.
Còn ta chính là thánh nữ chuyển thế, trong người đang phong ấn “sức mạnh thiên mệnh" có thể định đoạt cả vận nước.
C/ái ch/ết của sáu người phu quân tương lai trước đây của ta không phải là tai nạn, cũng chẳng phải do ta khắc ch/ết — mà là có kẻ đã cố tình sắp đặt.
Những người đó đều bị kẻ khác s/át h/ại.
Tất cả chỉ vì muốn đổ lên đầu ta cái danh ác hại “khắc phu", khiến ta không cách nào tiến cung được.
Mười ngón tay ta bấm c.h.ặ.t vào chăn nệm.
Là kẻ nào lại tốn bao công sức g/iết ch/ết sáu mạng người chỉ để ngăn cản ta vào cung?
Câu trả lời đã quá rõ ràng.
Ta đứng dậy, lấy chiếc hộp gấm từ dưới hố lên, mở ra.
Bên trong là một cuộn lụa màu vàng minh hoàng — chính là di chiếu.
Ta không mở ra xem ngay mà nhét thẳng vào trong ng/ực áo.
Bên ngoài sân bỗng vang lên tiếng bước chân.
Không phải ma quỷ, là người sống.
Rất nhiều người, ánh lửa đuốc soi qua khung cửa sổ rách nát, sáng trưng cả một khoảng.
“Thẩm quý nhân có ở trong không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Là tiếng của thái giám.
Ta lau sạch vết m/áu trên mặt, sửa sang lại xiêm y cho ngay ngắn rồi đẩy cửa bước ra.
Ngoài cửa đang đứng hơn mười tên thái giám và cung nữ, dẫn đầu là thái giám tổng quản bên cạnh bệ hạ — Lý Đức Toàn, phía sau còn có hai vị thái y và một toán thị vệ.
Lý Đức Toàn nhìn thấy bộ dạng tóc tai rũ rượi, mặt mũi dính m/áu của ta thì không khỏi ngẩn người ra một thoáng.
“Lý công công đêm muộn đến đây là có việc gì chăng?"
Ta lên tiếng hỏi.
Lý Đức Toàn cười bồi:
“Bệ hạ nghe tin lãnh cung có ma quỷ quấy nhiễu, lo lắng cho sự an nguy của quý nhân nên đặc biệt sai lão nô đến đây thăm hỏi."
Lão liếc mắt nhìn ra phía sau lưng ta, hạ thấp giọng hỏi:
“Quý nhân... vẫn bình an vô sự chứ?"
“Vẫn bình an."
Ta mỉm cười:
“Làm phiền bệ hạ đã rủ lòng thương nhớ.
Nơi lãnh cung này quả thực có ma, có điều..."
Ta nhìn thẳng vào mắt Lý Đức Toàn:
“Đã bị ta đuổi đi rồi."
Con ngươi của Lý Đức Toàn khẽ co rút lại.
Lão không tin.
Nhưng lão cũng không gặng hỏi thêm, chỉ gật đầu một cái rồi bảo thái y vào bắt mạch cho ta.
Thái y đặt ngón tay lên cổ tay ta, chân mày khẽ nhíu lại rồi lại giãn ra.
“Mạch tượng của quý nhân tràn đầy, mạnh mẽ có lực, không giống bộ dạng bị kinh hãi, chỉ là..."
“Chỉ là sao?"
Thái y liếc nhìn Lý Đức Toàn một cái, cẩn trọng thưa:
“Chỉ là trên người quý nhân dường như có một luồng... khí tức rất kỳ lạ.
Thần tài hèn học mọn, không thể gọi tên."
Lý Đức Toàn mặt không cảm xúc, quay người ra về bẩm báo kết quả.
Ta đứng giữa sân, nhìn ánh đuốc của họ xa dần rồi khuất hẳn.
Gió đêm thổi qua, mang theo cái lạnh thấu xương.
Ta sờ tay vào bức di chiếu trong ng/ực, rồi lại nhìn bàn tay mình — tầng hào quang màu vàng kia đã biến mất, nhưng ta biết, nó vẫn ở đó.
Vẫn luôn ở đó.
Chỉ đợi ngày ta thức tỉnh hoàn toàn.
Sáng sớm hôm sau, Lý Đức Toàn lại đến, mang theo một đống đồ ban thưởng — gấm vóc, trang sức, d.ư.ợ.c liệu quý, còn có cả một hộp điểm tâm của ngự thiện phòng.
“Bệ hạ có lời truyền, quý nhân cứ an tâm dưỡng bệnh, thiếu thứ gì cứ việc mở miệng."
“Tạ ơn bệ hạ."
Ta quỳ xuống tiếp chỉ, ánh mắt liếc thấy ngoài cửa sân có một tên tiểu thái giám mặt mũi lạ lẫm đang dòm ngó vào bên trong.
Thấy ta chú ý đến mình, gã liền rụt đầu trốn biệt.
Sau khi Lý Đức Toàn rời đi, ta lặng lẽ bám theo sau, nhìn thấy tên tiểu thái giám kia đi vòng vèo qua mấy lối rẽ rồi chui tọt vào trong cung của Triệu quý phi.
Ta đứng nép bên góc tường, nhìn cánh cửa cung đóng c.h.ặ.t, mười ngón tay từ từ siết c.h.ặ.t lại.
Triệu quý phi.