10.
🍀 Mấy bà yêu thương thì Follow kênh Cám tại FB: "Cam Sắc Cám" và "Đại Bản Danh Nhà Cám" nha 💗
Ngày thứ hai sau khi ta tỉnh lại, Hoàng đế và Hoàng hậu đích thân tới thăm.
Hoàng hậu ngồi bên giường ta, gương mặt tràn đầy vẻ xót xa: "Đứa nhỏ tội nghiệp, con đã phải chịu khổ rồi. Đều tại Dực nhi không thể bảo vệ tốt cho con, mẫu hậu thay mặt nó xin lỗi con vậy."
Nhìn dáng vẻ tình chân ý thiết ấy, bà ta thực sự rất giống một vị trưởng bối hết mực thương yêu hậu duệ.
Hoàng thượng cũng thở dài một tiếng: "A Thư, phụ thân con đang trên đường tới đây rồi. Lần này là lỗi của Thẩm Dực, đến lúc đó trẫm nhất định sẽ bắt nó phải cho phụ thân con một lời ăn nói thỏa đáng."
Ta tựa mình vào thành giường, nghe họ nói rất nhiều, nhưng càng nghe lại càng cảm thấy trong lòng chua chát khôn nguôi.
"Bệ hạ."
Ta chẳng thèm liếc nhìn Hoàng hậu lấy một cái, mà nhìn thẳng vào Hoàng thượng: "Người có biết Yến Vương cũng bị thương rồi không?"
Có lẽ do ngữ khí của ta không mấy phần kính cẩn, nên Hoàng thượng thoáng ngẩn người.
"Những thích khách đó không phải đến để gi*t con, mục tiêu của chúng là Yến Vương. Chúng ra tay ngay vào lúc mọi người đều không có mặt ở hành cung, ngay cả thị vệ cũng bị điều đi hết..."
Người rốt cuộc là thật sự hồ đồ hay là đang giả vờ hồ đồ đây?
Hoàng hậu thở dài, chen ngang: "Dực nhi quản lý chốn hình ngục, thủ đoạn lại có phần tàn nhẫn, việc kết oán thù cũng là chuyện thường tình, chỉ là không ngờ lần này lại liên lụy đến con."
Bà ta quả là có một cái lưỡi khéo léo, nhẹ nhàng dời hết mọi lỗi lầm lên đầu Thẩm Dực.
Bao nhiêu năm nay, có bà ta ở giữa khuấy đảo, chẳng trách danh tiếng của Thẩm Dực lại bị bôi nhọ đến mức thê t.h.ả.m như thế.
Bấy giờ ta mới quay sang nhìn bà ta.
Bà ta vẫn mỉm cười hiền từ và nhu hòa, đúng mực là bậc mẫu nghi thiên hạ.
"Nếu lần này Trấn Quốc Công có đề cập đến chuyện hòa ly, bổn cung và Bệ hạ nhất định sẽ làm chủ cho con."
Hòa ly? Tại sao lại phải hòa ly?
"A Thư, con hãy nghe lời cha, hòa ly với hắn đi."
Phụ thân ta vừa tới đã khổ sở khuyên nhủ: "Hắn thực sự không phải là nơi nương tựa tốt. Bệ hạ đã nói rồi, sau này sẽ không can thiệp vào chuyện hôn sự của con nữa, đợi vài ngày nữa cha và nương sẽ chọn cho con một lang quân vẹn toàn về mọi mặt."
Ta không thể tin nổi mà nhìn ông, không hiểu tại sao mọi chuyện lại đi đến nước này.
"Phụ thân, lần này không phải lỗi của Thẩm Dực."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta lên tiếng biện hộ cho hắn.
"Ta biết, nhưng mọi chuyện đều do hắn mà ra."
Ông ngồi xuống bên cạnh ta, lúc này ta mới phát hiện tóc mai hai bên của ông đã trắng xóa hết cả.
"Ta và nương chỉ có mình con là nữ nhi, nếu con có mệnh hệ gì, chúng ta làm sao sống nổi đây?"
Đôi mắt ông rưng rưng lệ: "Ngày đó chúng ta đã không đồng ý môn hôn sự này, là con nhất quyết đòi gả. Ban đầu thấy hai con chung sống cũng coi như hòa thuận, ta mới tạm yên lòng. Nhưng giờ đây, con suýt chút nữa đã mất mạng rồi, A Thư!"
Ta nuốt ngược nỗi cay đắng vào trong, mũi cay cay, vành mắt bỗng chốc đỏ hoe.
Khi ngước mắt lên, ta thoáng thấy một bóng người mặc thanh y đứng ở cửa.
Thẩm Dực không biết đã đứng đó từ bao giờ.
Hắn đã nghe thấy những gì rồi?
Ta rủ mắt, suy nghĩ hồi lâu.
Nghĩ đến bóng lưng gầy gò cô độc của Thẩm Dực quỳ trước bài vị Tiên hoàng hậu, nghĩ đến bàn tay khẽ cuộn lại của hắn khi nghe nương ta dặn dò, nghĩ đến việc hắn dù miệng nói lời tàn nhẫn nhưng vẫn sai người gửi cao d.ư.ợ.c tới, nghĩ đến viên đá năm xưa hắn ném xuống hồ nước…
Nếu ngay cả ta cũng không cần chàng, thì phía sau chàng thực sự chẳng còn một ai nữa.
"Phụ thân, con không hòa ly."
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt ta đã trở nên vô cùng kiên định: "Thẩm Dực có thể bảo vệ con."
Và ta cũng có thể bảo vệ Thẩm Dực.
Có lẽ vì biết một khi ta đã quyết định thì không gì lay chuyển nổi, hoặc cũng có lẽ vì chưa từng thấy ta có dáng vẻ cứng cỏi như thế này bao giờ, phụ thân nhìn ta hồi lâu, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng thật dài.
Ta nắm lấy tay ông, lại làm nũng như ngày thường: "Phụ thân, người hãy tin con có được không? Thẩm Dực thực sự rất tốt, sau này chàng nhất định sẽ đảm bảo không để con bị thương thêm lần nào nữa."
Đúng lúc này, Thẩm Dực mới bước từ bên ngoài vào.
Hắn sải bước đến trước giường, rồi quỳ sụp xuống trước mặt phụ thân ta.
Hành động này khiến phụ thân ta kinh hãi đến mức bật dậy, lập tức lao tới đỡ hắn: "Yến Vương định làm gì vậy? Lão thần không dám nhận lễ này!"
"Thẩm Dực ta tại đây lập thệ, đời này tuyệt đối không phụ A Thư. Dẫu có phải hy sinh tính mạng của chính mình, cũng quyết không để ai chạm đến nàng ấy dù chỉ một sợi tóc."
Giọng hắn trầm xuống, từng chữ từng chữ nói ra vô cùng đanh thép và kiên định.