Chầm Chậm

Chương 11



11.



Phụ thân quả nhiên không nhắc lại chuyện hòa ly thêm một lần nào nữa.



Trước lúc rời đi, ông chỉ ân cần dặn ta hãy chú tâm tịnh dưỡng, khi nào về đến kinh thành thì việc đầu tiên là phải về nhà thăm ông và mẫu thân.



Ta đều ngoan ngoãn vâng lời.



Sau đó, ông còn cùng Thẩm Dực đàm đạo hồi lâu, nhưng ta chẳng rõ họ đã nói những gì.



"Ông ấy dặn ta phải đối đãi với nàng thật tốt."



Thẩm Dực mỉm cười, nhẹ nhàng vén lọn tóc mai trên trán ta.



Đôi mày mắt thanh tú của hắn lúc này tràn đầy vẻ nhu tình, tựa như nắng xuân làm tan đi lớp tuyết đầu mùa.



🍀 Mấy bà yêu thương thì Follow kênh Cám tại FB: "Cam Sắc Cám" và "Đại Bản Danh Nhà Cám" nha 💗

Khi lớp sát khí và sự lạnh lẽo tan biến, trông hắn còn ôn nhu hơn cả vị Duệ Vương danh tiếng lẫy lừng kia.



Nếu Tiên hoàng hậu nhìn thấy dáng vẻ này của hắn, chắc hẳn người sẽ vô cùng an lòng.



"Nàng muốn đến Hộ Quốc tự sao?"



Thẩm Dực có chút kinh ngạc.



Ta gật đầu: "Tai qua nạn khỏi lần này, chắc chắn là nhờ Mẫu hậu linh thiêng phù hộ. Nay ta đã bình phục, lẽ tự nhiên phải đến tạ ơn Người."



Ánh mắt Thẩm Dực nhìn ta bấy giờ lại thêm vài phần cảm kích.



Có lẽ bởi vì xưa nay, người quỳ trước bài vị của Tiên hoàng hậu chỉ có độc một mình hắn.



Giờ đây, ta đã có thể cùng hắn vai kề vai mà quỳ lạy tôn nghiêm.



Trên con đường thiên lý trở về kinh sư, chúng ta lại một lần nữa gặp phải một đợt phục kích của đám sát thủ.



Thế nhưng lần này, hắn đúng như lời thề xưa, dùng chính tấm thân mình làm tấm khiên vững chãi, liều ch*t hộ vệ ta bình an.



"Hướng này không đúng, chúng ta phải mau trở về Vương phủ chứ!"



Đôi tay ta run rẩy bịt lấy vết thương đang rỉ m.á.u trên cánh tay hắn.



Nhìn cảnh phố xá quen thuộc lướt qua, trong lòng ta chỉ có nỗi kinh hoàng tột độ.



Nghĩ lại ngày ấy khi ta bị trúng tiễn, có lẽ Thẩm Dực cũng đã hoảng loạn như ta lúc này.



Nhưng phu xe chẳng hề nghe lời ta, cỗ xe vẫn lao v.út về phía trước, cho đến khi dừng hẳn trước cổng Trấn Quốc Công phủ.



Đến khi ta kịp phản ứng lại thì đã bị người ta dìu xuống xe.



"Thẩm Dực, chàng định làm gì?"



Ta bị hai bà v.ú giữ c.h.ặ.t lấy, đứng bên ngoài xe ngựa, khóc không thành tiếng mà ngước lên nhìn hắn: "Chàng... chàng không cần ta nữa sao?"



Thẩm Dực một tay ôm vết thương, đôi môi vì mất m.á.u quá nhiều mà trở nên trắng bệch.



Thấy ta như vậy, hắn khẽ cau mày, giọng nói trầm thấp nhưng kiên định: "A Thư, đợi ta tới đón nàng."



Nói đoạn, hắn buông rèm che, lệnh cho phu xe quay đầu rời đi.



Thế là, ta bị để lại Trấn Quốc Công phủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Ta vẫn sống trong gian viện cũ khi chưa xuất giá, Lăng Nguyệt cách ba năm ngày lại đến thăm ta.



Mọi thứ dường như đã quay trở lại thuở ta chưa gả cho Thẩm Dực.



Ta đại khái đoán được Thẩm Dực muốn làm gì, nhưng lại chẳng rõ hắn sẽ làm thế nào.



Lăng Nguyệt nói, kinh thành hiện giờ tĩnh lặng như một mặt hồ ch*t, ngay cả những lời đàm tiếu xấu xa về Thẩm Dực trước đây cũng chẳng còn nghe thấy nữa.



Ta bị giữ c.h.ặ.t trong phủ, chẳng thể đi đâu.



Điều duy nhất ta biết được là phụ thân ngày càng bận rộn hơn.



Ta cứ thế nhìn cây ngô đồng nơi viện nhỏ thay màu, từ sắc xanh mướt mát sang sắc vàng úa sầu bi, cuối cùng trút lá rụng đầy mặt đất.



Vậy mà Thẩm Dực vẫn chưa tới đón ta.



Ngày lập đông năm ấy, tin tức truyền đến: Thái t.ử bị phế vị. Cả triều đình và kinh thành lập tức chao đảo như một đầm nước đục bị ai đó khuấy tung lên.



Ta biết, trong những kẻ "khuấy nước" ấy, chắc chắn có Thẩm Dực và phụ thân ta.



Thấm thoát lại hai tháng trôi qua.



Tuyết trắng bao phủ kinh thành lớp này đến lớp khác, Trấn Quốc Công phủ cũng bắt đầu bận rộn sắm sửa tết nhất.



Chẳng ai ngờ tới, vào cái thời điểm năm hết tết đến ấy, lại có kẻ làm phản.



"Ai phản cơ?"



Cây kim trên tay ta đ.â.m xuyên qua lớp lụa mỏng, suýt chút nữa thì đ.â.m vào ngón tay.



Lăng Nguyệt nhổ vỏ hạt dưa, hờ hững đáp: "Duệ Vương."



Vị Duệ Vương quanh năm du sơn ngoạn thủy bỗng dưng phất cờ tạo phản.



Tin tức này chẳng khác nào một tảng đá nghìn cân ném xuống mặt hồ đang dậy sóng.



Đến khi mọi người kịp định thần lại thì quân của Duệ Vương đã đ.á.n.h tới tận cổng hoàng thành.



Nhưng cuộc loạn lạc ấy chỉ diễn ra vẻn vẹn trong ba ngày đã bị bình định.



Ngay sau đó là tin Hoàng đế vì quá phẫn nộ mà lâm bệnh nặng.



Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, kinh thành và hoàng cung đã xảy ra những biến đổi long trời lở đất.



Vị Duệ Vương vốn nổi danh hiền đức nay trở thành nghịch tặc, còn Yến Vương mang tiếng ác danh lại trở thành anh hùng cần vương cứu giá.



Thái t.ử bị phế, Tần Vương thì ở nơi biên ải xa xôi, Hoàng đế bệnh trọng... Giờ đây, toàn bộ triều đình đều nằm trong tầm kiểm soát của Yến Vương.



"Ta vốn đã biết chàng không phải vật trong hồ."



Nghe xong những tin tức ấy, ta đặt b.út vẽ nét cuối cùng lên trang giấy.



Đúng lúc này, một ngọn gió bất chợt thổi qua cửa sổ, làm tung bay bức họa trên án thư. "Thúy Hỷ, mau đóng cửa sổ lại."



Ta đứng dậy định nhặt bức họa dưới đất, nhưng tay chưa kịp chạm tới đã thấy một bàn tay thon dài với những khớp xương rõ rệt đã nhanh hơn một bước nhặt nó lên.



Đến khi nhận ra đối phương là ai, gương mặt ta trong nháy mắt đỏ bừng như gấc chín.



Thẩm Dực cầm bức họa kia, chăm chú ngắm nhìn hồi lâu, rồi mới khẽ nở nụ cười dịu dàng: "A Thư, ta cũng rất nhớ nàng."