Chẳng Lẽ Không Làm Gì Cả, Chỉ Đơn Thuần Yêu Đương Thôi Sao?

Chương 3



 

16

 

Nhà tôi xập xệ tồi tàn, thật sự chẳng có gì để tiếp đãi khách cả.

 

Chắc gã ba khốn nạn của tôi vừa về nhà càn quét một trận, ngóc ngách nào cũng bị lục tung lộn xộn.

 

Có lẽ vì không tìm thấy tiền nên đã hất đổ cả bàn, mớ bát đũa mới mua vỡ nát vương vãi khắp sàn.

 

Rối rắm như tơ vò, hỗn độn không sao tả xiết.

 

"Xin lỗi anh."

 

Giang Kỳ thừa hiểu tôi đang xin lỗi vì điều gì, anh dìu tôi ngồi xuống ghế sô pha.

 

Rồi sải bước tiến thẳng vào bếp, thuần thục lôi ấm đun nước ra từ đống ngổn ngang.

 

Đặt mạnh xuống mặt bàn tạo nên một tiếng cạch rõ to, tôi cảm nhận được sự tức giận ẩn nhẫn trong anh.

 

"Anh đừng giận." Tôi tự biết mình đuối lý: "Anh, em sai rồi."

 

"Thẩm Tiểu Nguyện, tại sao lại đi đến những chỗ như thế?"

 

"Anh không có nhà, em liền tự chà đạp bản thân mình vậy sao?"

 

"Anh đã từng nói rồi." Anh đưa tay day day sống mũi, gương mặt ngập tràn vẻ bất lực.

 

"Em cần tiền thì nói với anh, em cứ yên tâm mà đi học.”

 

"Anh là anh của em, anh có nghĩa vụ chăm lo cho em."

 

Câu nói này hung hăng đ.â.m trúng vào tâm ma mà tôi luôn che giấu tận đáy lòng.

 

Chẳng biết dây thần kinh nào chập mạch nữa.

 

Hai mắt tôi cay xè, ngẩng phắt lên nhìn Giang Kỳ buột miệng xả ra:

 

"Nhưng anh đâu phải anh ruột của em, em cũng chẳng muốn làm em trai anh nữa."

 

Nói xong, chính tôi cũng sững người lại.

 

Còn Giang Kỳ, rõ ràng vì câu nói ấy của tôi mà có đôi chút bối rối.

 

Anh đi đến bên bình siêu tốc, rót một cốc nước nóng.

 

Rồi quay lại đặt trước mặt tôi, khựng lại một nhịp, hồi lâu mới lên tiếng:

 

"Quả thực anh không phải..."

 

Một câu nhẹ bẫng tựa lông hồng, lại ẩn chứa sự thất vọng tràn trề, đ.â.m thấu vào tim tôi khiến nó thắt lại.

 

Tôi hối hận vô cùng, vội đưa tay níu lấy vạt áo anh:

 

"Em không có ý đó đâu anh."

 

Giống hệt một kẻ tâm thần phân liệt vậy.

 

Anh thở dài, cuối cùng vẫn bước đến ngồi xổm xuống trước mặt tôi:

 

"Bây giờ còn khó chịu không?"

 

Dịu dàng, lo lắng.

 

Lại là ánh mắt này.

 

Men say bắt đầu lan toả dọc theo hệ thần kinh.

 

Ánh mắt và bờ môi của Giang Kỳ trông mê người làm sao.

 

Còn trong lòng tôi lại có một ý niệm đang điên cuồng gào thét.

 

Tôi nghĩ bản thân quả thật đã say rồi.

 

Mặc kệ tất cả mà rướn người hôn lên.

 

Tôi lặp lại một lần nữa:

 

"Sau này em không muốn làm em trai anh nữa."

 

Em muốn làm bạn trai anh.

 

17

 

Thân thể anh cứng đờ, trong mắt chất chứa đầy sự kinh ngạc.

 

Nhưng tôi cũng đọc được từ đó một sự giãy giụa không nên có.

 

Anh đẩy tôi ra, hơi thở có chút dốc.

 

Anh cất lời hỏi:

 

"Thẩm Nguyện, em có biết làm thế này nghĩa là gì không?"

 

Tôi gật đầu lia lịa trong vô thức.

 

Anh cụp đôi mắt sâu thẳm xuống, tĩnh lặng một hồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Cuối cùng vẫn chủ động đón nhận.

 

18

 

Hình như tôi cược đúng rồi.

 

19

 

Tuy nhiên, mọi chuyện không hề tiến xa hơn như tôi tưởng.

 

Bởi vì ngay giây tiếp theo.

 

Tôi đã say đến mất trí nhớ.

 

20

 

"Em giỏi lắm, trêu chọc xong liền bỏ chạy, một mạch trơn tru luôn."

 

Giang Kỳ thường xuyên mang chuyện này ra để trêu ghẹo tôi.

 

Tôi mè nheo chối bay chối biến rằng tôi đâu có cố ý.

 

Rồi tiếp tục trao cho anh một nụ hôn thật sâu thật dài.

 

Để đến nỗi giờ đây, khi nghe Giang Kỳ nói:

 

"Bốc hơi không thấy bóng dáng suốt ba năm trời, em giỏi lắm, Thẩm Nguyện."

 

Giống như được quay trở về cái khoảng thời gian ngọt ngào dính c.h.ặ.t lấy nhau vào lễ trưởng thành năm ấy.

 

21

 

Đã lâu không gặp, người đàn ông trước mặt ngũ quan càng thêm thu hút.

 

Anh gầy đi rồi, tôn lên những đường nét góc cạnh rõ ràng trên gương mặt.

 

Nốt ruồi lệ bên đuôi mắt phải dường như mờ dần đi sự sắc sảo.

 

Đôi mắt sáng quắc uy lực, mơ hồ khiến người ta vẫn cảm nhận được sự quen thuộc khi xưa.

 

Tôi vẫn còn đang nghĩ xem nên mở lời như thế nào, thì Giang Kỳ đã vội vã khoác chiếc áo blouse trắng vào.

 

"Tôi rất bận, không có thời gian tiếp đãi Thẩm tiên sinh đâu."

 

Lời nói buốt lạnh như ngâm sương, chặn đứng họng tôi khiến l.ồ.ng n.g.ự.c bức bối khó thở.

 

"Trông Tiểu Hạnh giúp tôi, đi đâu chơi cũng được.”

 

"Làm người tốt thì phải làm cho trót."

 

Nói xong liền đóng sầm cửa lại, bỏ lại tôi và cậu nhóc tên Tiểu Hạnh bơ vơ.

 

Trố mắt nhìn nhau.

 

22

 

"Rõ ràng là ba vẫn luôn tìm anh trai xinh đẹp mà..."

 

Tiểu Hạnh bĩu môi, lẩm bẩm: "Sao tìm được rồi mà lại không vui nhỉ?"

 

Tôi bắt được trọng tâm trong câu nói của Tiểu Hạnh, định lên tiếng hỏi nhóc có ý gì.

 

Nhưng thằng bé lại sống c.h.ế.t chẳng chịu nói nữa, cứ làm nũng kéo tôi đòi đi chơi cùng.

 

Có lẽ đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên do trò đùa tinh quái của trẻ con thôi.

 

Nhưng bảo không bận tâm thì là nói dối, trong đầu tôi lúc này rối như một mớ bòng bong.

 

Tính toán thế nào cũng thấy sai sai.

 

Suy nghĩ mãi mà chẳng ra.

 

Tôi xoa xoa đầu Tiểu Hạnh, cất giọng dịu dàng hỏi:

 

"Nói cho anh nghe, năm nay em mấy tuổi rồi nào?"

 

Tiểu Hạnh vô cùng nghiêm túc giơ hai bàn tay tạo thành số "Mười".

 

Mười tuổi, Giang Kỳ năm nay cũng mới chỉ có hai mươi sáu tuổi.

 

Tôi chìm vào suy tư…

 

Anh tôi đây là...

 

23

 

"Anh trai xinh đẹp ơi, chúng ta về nhà thôi."

 

Tiểu Hạnh ồn ào, nằng nặc đòi về nhà xem phim hoạt hình, tôi đành cam chịu dẫn nhóc về nhà, nhà của Giang Kỳ.

 

Tôi thừa nhận bản thân cũng có chút tư tâm.

 

Tôi muốn xem xem người phụ nữ kết hôn với Giang Kỳ rốt cuộc trông như thế nào.