Chẳng Lẽ Không Làm Gì Cả, Chỉ Đơn Thuần Yêu Đương Thôi Sao?

Chương 4



 

Vẫn là căn hộ chung cư một tầng quen thuộc, nội thất bên trong không có gì thay đổi, ngay cả sô pha và t.h.ả.m trải sàn cũng y hệt ba năm trước.

 

Tôi kinh ngạc, ngôi nhà này hoàn toàn không có bất kỳ dấu vết nào của nữ chủ nhân.

 

Nhìn lại khuôn mặt non nớt của Tiểu Hạnh.

 

Cuối cùng, tôi vẫn không mở miệng hỏi.

 

24

 

Thực ra tôi đã từng đến nhà Giang Kỳ rất nhiều lần rồi.

 

Sau đêm say rượu ấy, anh vẫn là vị đại ca không cần giận dữ cũng toát ra khí thế uy nghiêm, tôi vẫn là đứa em trai được anh che chở.

 

Nhưng cả hai chúng tôi đều hiểu rõ trong lòng, có những thứ đã hoàn toàn thay đổi.

 

Tôi biết Giang Kỳ có hảo cảm với tôi, dù là xuất phát từ bản tâm hay lòng thương xót, anh đều dành cho tôi một sự thiên vị nhất định.

 

Anh trai chăm sóc em trai.

 

Kẻ mạnh đồng tình với kẻ yếu.

 

Hay lực hấp dẫn đồng giới khi đối phương hoàn toàn phù hợp với gu thẩm mỹ của mình.

 

25

 

Tựa như cánh bèo trôi dạt cuối cùng cũng tấp vào bờ, tôi đã tìm được bến đỗ cho riêng mình.

 

Kỳ thi đại học kết thúc, Giang Kỳ vẫn chọn học Đại học Y Khoa ở ngay trong thành phố.

 

Dù được coi là trường hạng nhất nhưng không thể nói là đỉnh cao, phí hoài mất không ít điểm số của anh.

 

Anh trêu đùa nói rằng không nỡ rời xa mẹ, cũng chẳng nỡ rời xa tôi.

 

Anh bảo, chỉ cần anh cảm thấy xứng đáng, thì đó chính là lựa chọn tốt nhất.

 

Mẹ Tống cảm thấy có chút nuối tiếc, nhưng cũng chiều theo ý anh.

 

Hào quang là thứ không thể giấu giếm, cho dù có vứt Giang Kỳ vào một góc xó xỉnh nào đó, anh cũng sẽ tỏa sáng rực rỡ.

 

Vậy nên tôi cũng liều mạng nỗ lực, muốn đuổi theo bước chân anh đến cùng một phương trời.

 

Tình cảm bị chôn giấu thuận theo quỹ đạo mà trôi chảy một cách tự nhiên, chỉ chực chờ một ngày phá đất đ.â.m chồi.

 

Tôi cứ ngỡ những chuỗi ngày êm đềm này sẽ mãi trôi qua như thế.

 

Nhưng tôi lại quên mất rằng, ông chủ Trần nào phải kẻ dễ chọc vào.

 

26

 

Lão không chỉ là khách sộp thường xuyên khui rượu vì tôi, mà còn là nhà đầu tư cho dự án của giáo sư hướng dẫn Giang Kỳ.

 

Đêm đó vốn là một cuộc nhậu đàm phán, Giang Kỳ được ủy thác đến để chu đáo đối phó với con cáo già ranh ma ấy.

 

Vậy mà lại vì tôi chen ngang, làm cho mọi chuyện rối tung rối mù.

 

Ông chủ Trần là kẻ hô mưa gọi gió, thủ đoạn ngập trời, tự nhiên tính tình cũng bắt bẻ hẹp hòi, chẳng bao giờ dung túng cho kẻ nào dám vuốt ngược vảy rồng.

 

Lúc đầu chỉ là dăm ba lời đồn thổi nhỏ bé tung ra làm mồi nhử, nhưng chẳng bao lâu sau đã lan truyền khắp trường.

 

Bọn họ đồn tôi vào quán bar chơi bời trác táng, nói tôi là kẻ đồng tính l.o.ạ.n l.u.â.n.

 

Chỉ bằng vài ba bức ảnh mờ mịt chụp lén vô căn cứ đã trực tiếp vu oan giá hoạ cho tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

27

 

Lời đồn đại cứ thế men theo đường truyền mạng mà sinh sôi nảy nở một cách điên cuồng, chốn học đường của lứa tuổi mười bảy mười tám, thứ không bao giờ thiếu nhất chính là tin vịt.

 

Trước nay tôi vẫn luôn tỏ vẻ bất cần, dù sao thì cái cuộc đời này của tôi vốn dĩ cũng đã thối nát hết t.h.u.ố.c chữa rồi.

 

Cho đến khi có người lên tiếng:

 

"Cái tên sinh viên đại học làm bậy làm bạ cùng với nó, nghe đâu còn là con trai của bác sĩ Tống Hủ đấy.

 

"Thật không ngờ, mẹ ưu tú là thế, sinh ra thằng con trai lại bệnh hoạn dị hợm.

 

"Đồng tính luyến ái, đúng là gớm ghiếc c.h.ế.t đi được."

 

28

 

Đầu tôi "ong" lên một tiếng, sự phẫn nộ trong lòng bùng nổ.

 

Ngoài mẹ ra, tôi chỉ gặp được hai người toàn tâm toàn ý đối xử tốt với mình.

 

Một người là bác sĩ Tống, người kia là Giang Kỳ.

 

Khi còn nhỏ tôi không có cách nào bảo vệ mẹ, những lúc Thẩm Vi Lương bạo hành, tôi cũng từng vô số lần xông lên cố gắng phản kháng. Nhưng lại bị sức mạnh của người lớn dễ dàng đẩy ngã.

 

Nhưng bây giờ, tôi đã có thể phản kháng rồi.

 

Tôi không cho phép bất cứ ai phỉ báng Giang Kỳ.

 

Tôi lao thẳng về phía phát ra tiếng nói.

 

Trước mắt là một màn sương m.á.u, đôi bàn tay siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m dần tê rần đến mức mất đi cảm giác.

 

"Đủ rồi!"

 

Bên tai có người đang gọi tên tôi,

 

"Thẩm Nguyện, cậu điên rồi sao? Đừng đ.á.n.h nữa!"

 

Nhưng tôi chẳng nhìn rõ được thứ gì, trong mắt chỉ toàn là khuôn mặt trào phúng, mỉa mai của đối phương lúc nãy.

 

Cậu ta đang phô trương sự chiến thắng của mình, cười nhạo thứ tình cảm mà tôi coi như trân bảo.

 

29

 

Tôi chợt cảm thấy thật bi ai.

 

Tại sao người đời lúc nào cũng muốn định nghĩa "tình yêu" cơ chứ.

 

Dường như cứ đi ngược lại với những khái niệm mà họ yêu cầu thì chính là ngỗ nghịch, là tai họa.

 

Tình yêu rõ ràng có muôn vàn màu sắc mà.

 

Tôi tự thấy bản thân làm việc không thẹn với lòng, chẳng cản trở đường đi của bất kỳ ai.

 

Tại sao tôi lại bị chì chiết thành kẻ dị hợm trời đất không dung?

 

Giang Kỳ luôn đối xử dịu dàng với mọi người, sống khuôn phép chưa từng vượt quá giới hạn.

 

Tại sao lại trở thành một con quái vật bị thế nhân nhổ nước bọt, bị cấm đoán cơ chứ?

 

Tôi không hiểu, và cũng chẳng muốn hiểu.