Chẳng Lẽ Không Làm Gì Cả, Chỉ Đơn Thuần Yêu Đương Thôi Sao?

Chương 6



38

 

Dỗ Tiểu Hạnh ngủ xong, tôi vẫn duy trì tư thế cũ, ngồi thẫn thờ trên t.h.ả.m, bất tri bất giác đã một giờ sáng.

 

 

Giang Kỳ vừa về đến nhà, khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi, nhìn thấy tôi liền sững sờ:

 

"Em chưa đi à?"

 

Hơi ẩm từ quãng đường đi đêm vẫn chưa tan hết, kéo theo giọng điệu của anh cũng mang theo hơi lạnh.

 

"Em đang đợi tôi sao? Dưới sàn lạnh lắm, đi ngủ đi."

 

Anh lấy quần áo, chuẩn bị đi tắm rửa, nhưng bước chân bỗng khựng lại.

 

Anh cũng đã nhận ra có gì đó không đúng.

 

Tôi không có lý do gì để ở lại.

 

Mà thái độ của anh thì lại tự nhiên đến mức hơi thái quá.

 

"Khuya quá rồi." Giang Kỳ thở dài một tiếng, khôi phục lại vẻ khách sáo và xa cách.

 

"Mai hẵng đi, phòng cho khách dọn sạch rồi đấy."

 

Nhiệt độ giữa hai câu nói ấy, là khoảng cách của trọn vẹn ba năm trời.

 

39

 

Trằn trọc trăn trở thế nào cũng không ngủ được, tôi dứt khoát ngồi dậy, ra ban công hóng gió.

 

Giang Kỳ đang ngồi trên ghế hút t.h.u.ố.c, khói t.h.u.ố.c mịt mờ, không thể nhìn rõ nét mặt.

 

Bỗng nhiên tôi cũng lên cơn nghiện.

 

Anh liếc nhìn tôi, khẽ nghiêng người, vén tấm chăn mỏng lên đưa cho tôi.

 

Tôi không nhận, mà đưa tay về phía anh, chỉ vào bao t.h.u.ố.c lá.

 

"Bắt đầu hút t.h.u.ố.c từ khi nào thế?"

 

Anh cau mày, nhưng vẫn rút một điếu đưa cho tôi.

 

"Thỉnh thoảng hút cho vui thôi." Tôi thành thạo châm lửa: "Không nghiện đâu."

 

40

 

Thực ra nghiện rất nặng, cái khoảng thời gian vừa mới chia tay, hầu như tôi hút một bao mỗi ngày.

 

Chẳng biết là đang tận hưởng sự tê liệt và kích thích do nicotine mang lại, hay là đang tham luyến xúc cảm khi hôn môi Giang Kỳ nữa.

 

Tôi thừa nhận bản thân vẫn luôn không thể buông bỏ được.

 

Trước kia Giang Kỳ luôn thích ngồi ngoài ban công hút t.h.u.ố.c.

 

Tôi muốn nếm thử, anh liền cho tôi nếm thử.

 

Tóc mai kề cận, vờn quanh triền miên, vị khói t.h.u.ố.c tan đi, nụ hôn của chúng tôi cũng kết thúc.

 

Tôi luôn mua cùng một loại t.h.u.ố.c lá ấy, cứ như thể anh vẫn còn đang ở ngay bên cạnh.

 

41

 

Tôi ngượng ngập mở lời: "Anh kết hôn bao lâu rồi?"

 

"Em bận tâm lắm sao?"

 

Anh lại châm thêm một điếu t.h.u.ố.c nữa: "Tiểu Hạnh không phải con của tôi.”

 

"Mẹ thằng bé sinh khó, vừa mới chào đời thì cô ấy qua đời, cha nó thì ngay trong đêm biến mất bặt vô âm tín.”

 

"Người thằng bé ướt sũng, trên mặt còn dính đầy bùn đất.

 

"Trông khá giống em đấy."

 

Anh cười tự giễu:

 

"Lúc đó cũng chẳng có đứa trẻ nào khác cần chăm sóc, dứt khoát coi như là tích đức cho bản thân vậy."

 

Đứa trẻ khác.

 

Trái tim tôi run lên một nhịp: "Rồi sau đó thì sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Sau đó có không?

 

Giống như người c.h.ế.t đuối với được cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

 

Anh biết tôi đang hỏi cái gì.

 

Giang Kỳ nhìn tôi chằm chằm hồi lâu, đôi mắt được màn đêm làm nền lại càng thêm đen láy như mực.

 

Cuối cùng lại chỉ buông một tiếng thở dài nhỏ đến mức gần như không nghe thấy:

 

"Còn quan trọng nữa sao?"

 

Anh dụi tắt điếu t.h.u.ố.c, đứng dậy kéo cửa ban công:

 

"Ngủ đi."

 

42

 

Buổi sáng Giang Kỳ đưa Tiểu Hạnh đi học, tiện thể hỏi có cần chở tôi đến phòng thí nghiệm luôn không.

 

Tôi lắc đầu, không phiền anh nữa.

 

Anh ngồi xổm xuống giúp Tiểu Hạnh chỉnh lại cổ áo, giọng điệu hờ hững:

 

"Cũng đúng, em cũng đâu có cần."

 

Lúc sắp ra khỏi cửa, Tiểu Hạnh bĩu môi tỏ vẻ không vui, níu lấy tay tôi không cho đi.

 

"Khó khăn lắm mới tìm lại được anh trai xinh đẹp, ba đừng đuổi anh ấy đi mà."

 

"Cái gì mà tìm lại được?" Tôi vịn tay vào tủ bếp hỏi.

 

"Không có gì." Giang Kỳ lạnh lùng đáp, "Trẻ con nói bậy bạ thôi."

 

"Anh từng đi tìm em sao?" Tôi không định bỏ qua chuyện này.

 

"Em bận tâm lắm à?" Anh nhìn tôi với vẻ mặt buồn cười.

 

"Thẩm tiên sinh đang định diễn trò tình cũ chưa dứt với tôi đấy à?"

 

Mỗi câu mỗi chữ của anh đều mang theo sự oán hờn dồn nén sau khi gặp lại, tuy chẳng nói ra mạnh mẽ gay gắt gì.

 

Nhưng nó lại bám c.h.ặ.t lấy từng chữ, bức ép người ta đến không thở nổi.

 

Tôi muốn gặng hỏi, muốn giải thích, muốn nói điều gì đó.

 

Nhưng giây tiếp theo lại nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, đang đứng ngoài cửa.

 

43

 

Vẫn là vẻ chỉn chu không tì vết, lớp trang điểm tinh tế đến tận ngọn tóc, thời gian dường như không để lại quá nhiều dấu vết trên gương mặt cô ta.

 

Lâm Duyệt nhìn thấy tôi thì có chút giật mình:

 

"Cậu về rồi sao?"

 

Sự kinh ngạc và chán ghét lướt qua trên nét mặt đã nhanh ch.óng được cô ta che giấu đi.

 

Giang Kỳ nghe vậy bèn hỏi: "Hai người quen nhau à?"

 

"Gặp nhau một lần thôi."

 

Nói xong liền xoay người quay sang tôi với ánh mắt đầy ẩn ý: "Có đúng không, em trai?"

 

Tôi nhìn cô ta bịa chuyện ứng phó một cách tự nhiên, bỗng nhiên có ngọn lửa giận vô cớ dâng lên trong lòng.

 

Tôi chẳng thèm hùa theo, chỉ mỉm cười chào: "Cháu chào dì Lâm."

 

Sắc mặt cô ta thay đổi, nhưng cũng không vội cãi cọ với tôi về cách xưng hô, mà đưa hộp cơm trong tay cho Giang Kỳ, cười duyên dáng:

 

"Em mang bữa trưa đến cho anh này, sợ anh bận rộn lại quên ăn. Đi thôi, em đưa anh đến bệnh viện."

 

Trông hệt như một bà cả bao dung, không thèm chấp nhặt với trẻ con.

 

Giang Kỳ thoáng ngập ngừng, nhưng rồi vẫn nhận lấy hộp cơm, bế Tiểu Hạnh lên xe.

 

Lâm Duyệt nở một nụ cười quyến rũ, phong tình vạn chủng.

 

Lúc đi lướt qua bên người tôi, cô ta lặng lẽ ghé sát lại, ý cười vẫn nổi trên mặt, nhưng đã biến chất hoàn toàn.