Chẳng Lẽ Không Làm Gì Cả, Chỉ Đơn Thuần Yêu Đương Thôi Sao?

Chương 5



 

30

 

Tôi chạy trốn khỏi đám đông, loạng choạng bước về nhà.

 

Lại đụng ngay Thẩm Vi Lương đang say khướt.

 

Ông ta buông giọng âm dương quái khí:

 

"Tao còn tưởng mày chạy theo thằng mặt trắng nào rồi chứ.”

 

"Sinh đứa con trai mà tối ngày không thấy mặt ở nhà, cha ruột thì không nhận, lại đi làm bậy làm bạ với một thằng đàn ông.”

 

"Lão t.ử đây không gánh nổi nỗi nhục này."

 

Giờ thì mới nhớ ra còn có đứa con trai này cơ đấy.

 

"Ngậm miệng lại đi." Tôi bực dọc đáp.

 

Ông ta như bị châm ngòi ngay tắp lự, lửa giận bùng lên:

 

"Mẹ kiếp mày lớn rồi đủ lông đủ cánh rồi, dám cãi lại lão t.ử à."

 

Những nắm đ.ấ.m trút xuống như mưa.

 

31

 

Khắp nơi trên cơ thể đều đang gào thét vì đau đớn, bên tai là những lời c.h.ử.i rủa khó nghe.

 

Đột nhiên, tôi từ bỏ sự phản kháng.

 

Tôi bi ai nhận ra rằng, cho dù tôi có liều mạng giãy giụa, cố gắng sống tiếp như thế nào đi chăng nữa.

 

Tôi vẫn luôn lạc lõng không thể hòa nhập với thế giới này.

 

Nó hoàn toàn không sẵn lòng tiếp nhận tôi, bao dung tôi.

 

Còn những lời nh.ụ.c m.ạ đầy ác ý, những lời bàn tán dậu đổ bìm leo kia.

 

Cho dù tôi có cự tuyệt đến mức nào, thì vẫn phải hứng chịu.

 

Đúng như những gì bọn họ nói.

 

Tôi không "bình thường", cho nên tôi đáng đời.

 

32

 

Có lẽ Thẩm Vi Lương đ.á.n.h mệt rồi, hoặc là do cồn phát tác.

 

Ông ta lầu bầu c.h.ử.i rủa rồi ngã vật xuống sô pha, say đến mức bất tỉnh nhân sự.

 

Tôi phiền muộn nhắm mắt lại, cái lạnh buốt của sàn nhà ép trái tim người ta thắt lại.

 

Lúc ý thức đang dần m.ô.n.g lung, Giang Kỳ gọi điện thoại đến:

 

"Thẩm Tiểu Nguyện, em ngủ chưa?"

 

Giọng điệu của anh dịu dàng, mang theo sự trong trẻo vốn có:

 

"Anh bận quá lâu rồi không có thời gian gọi điện cho em, kỳ thi tháng làm bài tốt không?"

 

Cứ như có thần giao cách cảm vậy.

 

Tôi mơ mơ màng màng nghĩ.

 

Thật may là mọi chuyện tồi tệ rắc rối đều cách xa anh.

 

"Em vừa chuẩn bị ngủ."

 

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng kiểm soát giọng nói của mình.

 

"Thi khá tốt ạ."

 

"Em sao vậy?"

 

Đầu dây bên kia trầm mặc một thoáng:

 

"Có phải em đang khóc không?"

 

Tôi mới nhận ra tầm nhìn đã mờ nhòe từ lúc nào, toàn thân đau nhức như sắp rã rời.

 

Nước mắt rơi xuống t.h.ả.m hại, có lau thế nào cũng không hết.

 

Tôi tàn nhẫn ấn tắt màn hình điện thoại.

 

Mất mặt quá.

 

33

 

Cuối cùng Giang Kỳ vẫn từ trường chạy vội đến.

 

Anh nhìn đống hỗn độn ngổn ngang khắp sàn nhà mà trầm lặng.

 

Ngồi xổm xuống trước mặt tôi, trong mắt là nỗi xót xa không thể che giấu.

 

"Em làm anh sợ muốn c.h.ế.t đấy, Thẩm Tiểu Nguyện."

 

Anh thở dài, nhíu mày hỏi: "Đau không?"

 

Tôi lắc đầu, rồi lại gật đầu.

 

"Em vẫn ổn chứ?"

 

Không ổn chút nào.

 

"Theo anh về nhà, có được không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Được.

 

34

 

Giang Kỳ tỉ mỉ lau vết thương cho tôi, động tác bôi cồn i-ốt vô cùng cẩn trọng.

 

Đau thì có thể nhịn được, chỉ là hơi ngứa.

 

Tôi khẽ co người lùi lại.

 

Nhưng anh đã để ý thấy, bèn thả chậm động tác:

 

"Rất đau sao? Anh nhẹ tay thêm chút nữa nhé."

 

Tôi vẫn còn hơi mơ hồ, trong đầu như một mớ hồ nhão, vô thức hỏi anh:

 

"Anh cũng cảm thấy em không bình thường sao?"

 

Nghe vậy anh sững người, tôi dứt khoát vò mẻ lại sứt:

 

"Giang Kỳ, anh đối xử tốt với tất cả mọi người như vậy sao?"

 

“Anh không từ chối sự thăm dò của em, là vì thích sao?”

 

"Hay là vì anh cảm thấy em đáng thương."

 

Anh giận đến mức khẽ bật cười:

 

"Trong mắt em anh là nhà từ thiện à? Tiện tay nhặt một đứa trẻ ven đường là sẽ yêu thương sao."

 

Anh đưa tay về phía tôi.

 

Dường như muốn xoa tóc tôi.

 

Lại dường như muốn xin một cái ôm.

 

Cuối cùng chỉ dừng lại trên tay tôi, khẽ nắn nắn.

 

Tôi nghe thấy anh nói:

 

"Không bình thường, thì mới đặc biệt."

 

Hốc mắt tôi chợt đỏ hoe.

 

35

 

Mùi cồn i-ốt thoang thoảng trộn lẫn với mùi m.á.u tanh như có như không.

 

Đây là lần thứ hai chúng tôi hôn nhau.

 

Quyến luyến không rời đến mức ngạt thở.

 

36

 

Lúc sau, anh lên tiếng:

 

"Sau này đừng đ.á.n.h nhau nữa.”

 

"Con người bị thương, cần bác sĩ cứu chữa, nếu bạn trai anh mà thích đ.á.n.h người, sau này anh sẽ vất vả lắm đấy."

 

Tôi không nhịn được mà bật cười, dỗ trẻ con đấy à.

 

37

 

Nhưng ngoại trừ anh, chẳng có ai sẵn lòng cho tôi làm một đứa trẻ cả.

 

Ngày hôm sau, tôi bị gọi lên văn phòng hiệu trưởng nói chuyện.

 

Hiệu trưởng và chủ nhiệm thi nhau lên lớp, liệt kê từng tội trạng của tôi, dốc hết lời lẽ khuyên bảo tôi cải tà quy chính.

 

Không nên đ.á.n.h nhau.

 

Không nên lui tới những chốn ăn chơi trăng hoa.

 

Không nên mang lại ảnh hưởng tiêu cực cho nhà trường.

 

Càng không nên——

 

Thích đàn ông.

 

Bọn họ đã lựa chọn quên đi một điều.

 

Trong những lời đồn đại kia, tôi mới là người bị hại.

 

"Em cũng là người trưởng thành rồi, cần phải chịu trách nhiệm với những hành vi của mình."

 

"Ngoan ngoãn xin lỗi, nghiêm túc kiểm điểm lại bản thân đi."

 

"Em bây giờ còn trẻ... có chỗ nào không bình thường, đều có thể sửa đổi được."

 

Sửa cái rắm ấy.

 

Cái giọng điệu muốn tốt cho tôi, rồi tự cho mình là đúng mà dạy dỗ người khác.

 

Chẳng đá động nửa chữ đến việc kẻ khác soi mói đời tư và tung ra sự ác ý vô cớ nhắm vào tôi.

 

Tôi cúi gằm mặt rũ mắt ngoan ngoãn vâng dạ từng điều.

 

Trong lòng thì c.h.ử.i thề cả chục cây số rồi.

 

Cái chốn rách nát này, cũng chỉ đến thế mà thôi.

 

Thế nhưng thế giới này bao la rộng lớn lắm.