Chấp Linh Dẫn Độ Sứ

Chương 10



Ta đứng lặng giữa trời đất, tâm can chấn động. Hóa ra là vậy. Sự lương thiện của nương ta đã dẫn đến sự cộng minh của ngọc bài. Sự cộng minh của ngọc bài lại dẫn đến sát ý của Tôn Thế Việt. Và chính chấp niệm về cái c.h.ế.t của nương đã khiến ta trở thành Quỷ sai, cầm lấy tấm ngọc bài này.

"A Chỉ, ngay từ đầu, ngươi chính là người duy nhất có thể tháo gỡ nút thắt c.h.ế.t này. Ngươi đang cứu rỗi chút thiện niệm cuối cùng của Tôn Thế Việt để lại nhân gian, cũng là cứu rỗi cái nhân quả nghiệt ngã do lão gây ra." Mạnh Kỳ chậm rãi giải thích.

Ta nắm c.h.ặ.t tấm ngọc bài và chiếc chuông đồng mới.

"Ta hiểu rồi." Ta bình thản thốt ra.

Mạnh Kỳ gật đầu, bóng dáng hắn dần tan biến vào hư không, "Huyện Hà Thanh này, giao lại cho ngươi đó."

13.

Ba tháng sau, huyện Hà Thanh đã khôi phục lại cảnh thái bình. Không còn những vụ án lột da rùng rợn, ngay cả những lời đồn thổi về ma quỷ cũng thưa thớt dần. Bách tính kháo nhau rằng, ấy là do thần tiên trong miếu Thành Hoàng hiển linh, trấn áp lũ ác quỷ làm loạn.

Thế nhưng ta biết rõ, trong miếu Thành Hoàng chẳng có vị thần nào cả. Chỉ có một vị Chấp Linh Quỷ Sứ mà thôi.

Tiết Thanh Minh năm ấy, ta đứng dưới gốc hòe già, nhìn gió cuốn những tờ giấy tiền vàng mã bay xoay vòng.

Tư Dạ bước tới. Hắn vẫn vận bộ công phục ấy, nhưng trên vai đã đeo thêm một chiếc tay nải nhỏ.

"Huynh sắp đi sao?" Ta chủ động lên tiếng hỏi trước.

"Chuyển nhậm tới Kinh Châu." Ánh mắt hắn bình lặng, "Sáng nay vừa tiếp nhận công văn."

Hắn lấy từ trong n.g.ự.c áo ra một tấm mộc phù, đặt vào lòng bàn tay ta. Bùa làm bằng gỗ đào, mặt trước khắc hai chữ "Tuần Sát", mặt sau là những hàng phù văn li ti tinh xảo.

"Nếu gặp chuyện không thể giải quyết." Hắn nhìn ta, "Hãy rung chuông, đốt bùa, dù ở xa ngàn dặm ta cũng sẽ tới."

"Tội của huynh, đã chuộc xong chưa?"

"Tội với Âm ty đã chuộc xong." Hắn nhìn ta, "Nhưng tội mới... thì vừa mới bắt đầu chuộc."

"Tội gì?"

"Tội đã lừa muội."

Dứt lời, hắn quay người rời đi.

14.

Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài

Một năm sau, huyện Hà Thanh xuất hiện một vị tiên sinh thuyết thư mới. Tại trà quán phía Đông thành, lão kể về vụ án lột da của một năm về trước.

Lão kể vô cùng sống động, về việc ác quỷ lột da thế nào, bộ khoái truy lùng hung thủ ra sao, và cuối cùng thần tiên miếu Thành Hoàng đã hiển thánh, giáng một đạo thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t tươi ác quỷ như thế nào.

"Từ đó về sau, huyện Hà Thanh Âm Dương thanh khiết, thái bình đến tận ngày nay."

Là Tiếng thước tỉnh mục gõ "cạch" một cái xuống bàn, quần chúng đồng thanh reo hò cổ vũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dưới đài, một nữ hài để tóc trái đào giơ cao tay hỏi: "Tiên sinh, vậy còn vị Quỷ sai kia thì sao? Cái người mà ông bảo là chuyên đi dẫn hồn ấy."

Thuyết thư tiên sinh vuốt chòm râu bạc trắng: "Cô nương đó à." Lão nhìn ra ngoài cửa sổ, "Chắc hẳn vẫn đang ở một nơi nào đó, chờ đợi để cứu lấy người tiếp theo không đáng phải c.h.ế.t."

Nữ hài gật đầu, nửa hiểu nửa không.

Trong một góc khuất, ta đặt lại tiền trà rồi đứng dậy rời đi. Chuông đồng bên hông kêu lanh lảnh, nhưng tiếng chuông ấy chìm lấp trong sự ồn ã của trà quán, gần như không ai nghe thấy.

Ta bước ra khỏi trà quán, hòa mình vào tiết Xuân rực rỡ. Tiếng chuông đồng lại vang lên một nhịp, bóng hình ta đã biến mất ngay tại chỗ.

15.

Lại ba tháng trôi qua, huyện Hà Thanh xảy ra một vụ án nhỏ không mấy ai chú ý: Một nữ hài nhà nghèo, vì muốn có tiền mua t.h.u.ố.c cho người mẫu thân mắc bệnh nặng mà suýt chút nữa bị lừa bán vào thanh lâu.

Ta dùng thân phận Quỷ sai, lặng lẽ điểm hóa cho một lang trung đi ngang qua tới giúp đỡ gia đình nọ. Sau khi thoát nạn, nữ hài cứ ngơ ngác nhìn chằm chằm về phía ta. Bấy giờ ta mới nhận ra, dường như nữ hài này có mắt Âm Dương bẩm sinh nhưng rất yếu, chỉ có thể mơ hồ cảm nhận được sự hiện diện của ta.

Nữ hài không biết ta là Quỷ sai, cứ luôn miệng gọi: "Tâm tỷ tỷ."

16.

Mấy ngày sau, khi đi ngang qua đó lần nữa, ta chợt thấy nữ hài vẽ lên tường một bóng hình mờ ảo của ta, bên cạnh còn viết một chữ "Cứu".

Mạnh Kỳ đi ngang qua tình cờ trông thấy, liền buông một câu: "Kẻ ngươi cứu được chính là nhân quả do ngươi gieo xuống. Đây mới chính là phương thức chân chính để duy trì trật tự Âm ty."

Ta nghe vậy khẽ mỉm cười, rồi tiêu tán vào giữa biển người mênh m.ô.n.g.

Vô duyên đại từ, đồng thể đại bi. (Từ bi vô lượng, thấu cảm nhân gian).

Chuông đồng vang, nhân quả khởi.

17.

Sương mỏng lãng đãng hiện lên, u hồn đứng đợi nơi bến đò. Ta rung chuông đồng phát ra những tiếng thanh thúy, dẫn độ một vong linh lão giả vừa mới tạ thế. Gương mặt lão bình thản, không sợ hãi cũng chẳng ưu phiền.

Đi đến giữa chặng đường, ta nhìn dòng u thủy chảy róc rách, chợt cất tiếng hỏi: "Lão gia gia, Người nói xem... nếu tin một người mà có thể là sai lầm, thì cái sự 'tin' ấy, nên hay là không nên?"

Lão giả vuốt râu mỉm cười, ánh mắt như xuyên thấu màn đêm trường cửu: "Đại nhân, tin nhầm người là do gặp người không tốt. Nhưng bản thân niềm tin thì nào có lỗi gì đâu?"

Ta chợt ngẩn người, tâm ý thông suốt. Sau khi tiễn lão đi, ta đáp xuống dưới bóng cây hòe, Mạnh Kỳ đã đứng bên cạnh tự bao giờ.

"Ngươi còn tâm nguyện gì không?" Hắn lại hỏi.

Ta lại đáp: "Ta muốn cứu 'một người'."

"Một người tâm mang thiện niệm nhưng lại chẳng được thiện chung."