Chấp Linh Dẫn Độ Sứ

Chương 11



Mạnh Kỳ nghe xong khẽ cười: "Một người, cũng chính là vạn vạn người vậy."

Ta dõi mắt nhìn theo tân hồn đã an nhiên vượt qua sông Vong Xuyên. Tiếng chuông đồng lại vang lên, khi ngoảnh lại, Mạnh Kỳ đã phất tay áo biến mất, chỉ còn dư âm vọng lại giữa thinh không: "Đi thôi, đi thôi..."

(Hoàn)

Dưới đây là một bộ linh dị cổ đại khác mà nhà mình đã đăng trên MonkeyD ạ:

VƯƠNG PHI XUNG HỶ TRÙNG SINH, PHÁ BỎ QUY TẮC QUỶ DỊ TRONG VƯƠNG PHỦ

Ta trùng sinh trở lại ngày bị ép gả vào phủ An Vương để xung hỷ.

Đêm động phòng, hắn lạnh lùng ban xuống ba điều phủ quy: "Giờ Tý cấm lên tiếng, không được nhìn thẳng vào hạ nhân mặc hồng y, không được lại gần giếng cạn ở hậu viện."

Ta nghe xong, chẳng những không sợ mà còn nhìn thẳng vào mắt hắn: "Vương gia, quy củ Ngài nói ta đều hiểu. Nhưng lần này, ta tới đây là để lập quy củ của riêng mình."

1.

Trần Quân Trạch bị lời nói của ta làm cho kinh ngạc, nhưng ngay sau đó, trong mắt hắn loé lên một tia khinh miệt: "Lập quy củ? Chỉ dựa vào ngươi?"

An Vương khắc thê. Trước ta, hắn đã khắc c.h.ế.t năm đời Vương phi. Ta là người thứ sáu.

Ta đứng dậy, lặng lẽ nhìn hắn: "Từ khoảnh khắc bái đường, thiếp thân và phu quân đã là một thể. Đã là một thể, thì ta cũng là chủ nhân của tòa phủ đệ này, có gì mà không thể?"

Hắn ngồi trên xe lăn đăm đăm nhìn ta dưới ánh nến chập chờn. Sắc mặt hắn mang một vẻ xám xịt bệnh tật, có phần quỷ dị, tựa như đang nhìn một người c.h.ế.t, "Ngươi cứ sống sót qua được ba ngày rồi hãy nói tiếp."

Dứt lời, hắn bắt đầu ho khan dữ dội. Ta tiến lên nhẹ nhàng vỗ lưng cho hắn, khiến hắn sững người trong thoáng chốc. Hắn nhanh ch.óng nén cơn ho: "Nhớ kỹ quy củ."

Nói xong, hắn quay xe lăn hướng về phía sập quý phi bên cửa sổ: "Đêm nay ngươi ngủ trên giường, ta ngủ ở đây."

Nha hoàn hồi môn Tiểu Đào bất bình lẩm bẩm: "Đêm tân hôn mà Vương gia lại đối đãi với tiểu thư như vậy, nếu truyền ra ngoài, tiểu thư nhất định sẽ bị người ta xem thường."

Ta lắc đầu, vỗ nhẹ vào tay nàng, rồi quay sang An Vương, ngữ khí bình thản đáp: "Tuân mệnh."

Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài

Hắn gật đầu, rồi tự mình nằm xuống không động đậy nữa, dường như đã chìm vào giấc ngủ.

Kiếp trước, khi ta gả vào Vương phủ, trong tân phòng ngay cả nước nóng hay đồ dùng tẩy trần đều không có. Có thể thấy rõ chủ nhân chẳng hề coi trọng mối hôn sự này.

"Tiểu thư, để nô tỳ đi lấy nước hầu hạ Người tẩy trần ạ." Nói đoạn, nàng định mở cửa bước ra, nhưng lúc này đã gần tới giờ Tý.

Kiếp trước, Tiểu Đào đi lấy nước cho ta, kết quả một đi không trở lại. Khi ấy ta không hề coi những quy tắc kia là thật, chỉ nghĩ rằng Tiểu Đào gặp phải tai nạn. Còn ta, cũng chẳng sống quá một tháng. Các đời Vương phi của phủ này đều không sống quá ba ngày.

Nhìn thiếu nữ ngây thơ trước mắt, ta vội vàng gọi giật lại: "Không rửa nữa, để mai rồi tính."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng vốn là nha hoàn làm việc nặng ở Tô phủ, vì trên mặt có một vết bớt xấu xí nên thường xuyên bị đám hạ nhân bắt nạt. Tô gia gả nữ nhi, vì muốn làm đẹp mặt nên mới cho nàng theo làm nha hoàn hồi môn. Lần này, ta nhất định phải giữ được mạng cho nàng.

Lúc này ngoài cửa sổ bóng cây lay động, ánh trăng vương vãi trên mặt đất như ngàn vạn điểm sao. Bên ngoài truyền đến tiếng gõ mõ của phu canh: "Giờ Tý đã đến, thời tiết hanh khô, cẩn thận củi lửa!"

Tiếng gõ mõ vừa dứt, bên ngoài bỗng vang lên tiếng hát hí khúc e e a a.

2.

Tiếng hát ai oán thê lương, tựa như móng tay cào qua mảnh sứ, nghe mà rợn tóc gáy. Vở diễn là danh khúc . Thuở trước khi đi bán đồ thêu, ta từng được nghe qua đôi lần, chỉ là điệu bộ lúc này hoàn toàn sai lệch, lại còn mỗi lúc một gần hơn.

"Nửa đêm nửa hôm còn hát xướng, không để ai nghỉ ngơi sao?" Tiểu Đào có chút phẫn uất.

Hai ngày ta trở lại Tô phủ, nàng đã chứng kiến cảnh ngộ không mấy dễ dàng của ta. Vì ta từng đuổi đám gia đinh bắt nạt nàng đi, nên nàng đối với ta có thiện cảm, việc gì cũng muốn bảo vệ ta. Nghĩ đến đây, lòng ta không khỏi dâng lên một luồng ấm áp.

"Không sao, cứ để ả hát đi, đừng quên quy củ của Vương phủ." Nói xong, ta bắt đầu cởi bỏ hỷ phục, chuẩn bị lên giường nghỉ ngơi.

"Tiểu Đào, muội ngủ cùng ta."

Nàng có chút thụ sủng nhược kinh: "Việc này... thật không hợp quy củ..."

Ta liếc nhìn sập quý phi, mỉm cười: "Nhưng trong phòng không còn chỗ nào khác để ngủ cả. Trời lạnh thế này, không lẽ để muội ngủ dưới đất sao?"

Mắt nàng lập tức đỏ hoe: "Nô tỳ... tuân mệnh."

Hai chúng ta nằm sóng đôi, nhưng âm thanh bên ngoài vẫn tiếp diễn, từ xa tới gần, cho đến khi dừng hẳn trước cửa phòng.

"Thình! Thình! Thình!"

Tiếng gõ cửa vang lên. Tiểu Đào quay đầu nhìn ta, ta ra hiệu cho nàng giữ im lặng. Bất luận thế nào, cứ qua được đêm nay rồi tính tiếp. Trong phòng không người đáp lại, tiếng gõ cửa vẫn cứ vang lên đều đặn, không nhanh không chậm, cứ ba tiếng một nhịp như máy móc.

An Vương nằm bên kia bất động như đã ngủ say, dường như hoàn toàn không nghe thấy động tĩnh ngoài cửa.

"Tiểu thư, hay là để nô tỳ mở cửa xem sao, vạn nhất là ma ma tới đưa đồ thì sao?" Tiểu Đào run giọng nói.

Ta hạ thấp âm giọng đáp: "Đừng đáp lời. Vương gia đã dặn, giờ Tý tuyệt đối không được lên tiếng."

"Nhưng, nhưng mà..."

"Đùng! Đùng! Đùng!"

Tiếng gõ cửa càng lúc càng nặng nề. Tiểu Đào bỗng dưng đứng bật dậy: "Tiểu thư, nô tỳ ra xem xem. Nửa đêm nửa hôm hết hát hò lại gõ cửa, đêm tân hôn của tiểu thư sao có thể để người ta sỉ nhục như vậy được?"

"Tiểu Đào, đừng đi!"