Chấp Linh Dẫn Độ Sứ

Chương 3



Tống Tư Dạ lại xuất hiện. Quá nửa giờ Tý, hắn đẩy cửa bước vào, ta đứng trong bóng tối lặng lẽ quan sát. Kể từ đêm tương phùng tại nghĩa trang, ta luôn cố ý tránh mặt hắn, ban ngày nấp trên xà nhà miếu Thành Hoàng, đêm đến mới ra ngoài dẫn hồn. Chẳng phải ta sợ hắn, mà là sợ chính mình sẽ không nhịn được mà hỏi: Ngươi có biết nữ nhi của nghĩa mẫu đã c.h.ế.t như thế nào không?

Tống Tư Dạ làm một việc khiến ta kinh ngạc, hắn cởi ngoại bào của mình, nhẹ nhàng đắp lên t.h.i t.h.ể.

"Lạnh không?" Hắn thấp giọng hỏi cái xác không hồn, "Nơi này thực sự rất lạnh."

Ta hiện hình. Hắn không ngoảnh lại, chỉ nói: "Cô nương đến rồi."

"Ngươi biết ta sẽ tới?"

"Đêm trăng tròn âm khí nặng. Ta đoán những thứ kia sẽ hoạt động mạnh hơn."

"Thứ gì?" Ta ngước mắt nhìn hắn.

"Thứ lột da người." Hắn nhìn vào mắt ta, "Cô nương, đây không còn là việc mà con người có thể làm ra được nữa, đúng không?"

"Ngươi tra được gì rồi?"

"Trong thư phòng Tôn lão gia có một cuốn «Âm Ty Quỷ Thuật», bên trong ghi chép rất nhiều thứ, ví như tại sao tất cả người c.h.ế.t đều có ngày giờ sinh vào ngày Âm, tháng Âm, năm Âm."

"Tôn lão gia không phải người? Vậy nên ngươi lợi dụng ta?" Ta hỏi, "Đêm đó ở nghĩa trang, ngươi hỏi ta vong linh có an lòng không, là cố ý dẫn ta c.ắ.n câu?"

"Không phải." Hắn phủ nhận, "Ta hỏi câu đó là vì ta thực sự muốn biết."

Hắn tiến lại gần vài bước: "Cô nương, ta đã thấy quá nhiều vong linh rồi. Khi c.h.ế.t họ đa phần đều rất thống khổ, nhưng Quỷ sai các người dẫn hồn thường rất vội vã, chỉ lo hoàn thành việc của mình."

"Nhưng ta luôn tự hỏi... trước khi bước qua cánh cửa kia, điều cuối cùng họ nghe thấy là gì? Ta hỏi vong linh có an không, là muốn biết liệu có ai đã cho họ một chút hơi ấm cuối cùng hay không?"

Ta bỗng nghẹn lời. Ta nhớ đến Tiểu Hà, Liễu Nhi... nhớ đến tất cả những vong hồn ta từng dẫn độ. Ta đã cho họ hơi ấm chưa? Có lẽ có một chút, hoặc có lẽ là không.

"Tống Tư Dạ." Ta gọi tên hắn, "Ngươi định đối phó với Tôn lão gia thế nào?"

"Đợi lão lộ sơ hở, đợi bằng chứng xác thực. Đợi một cơ hội có thể định tội."

"Nếu đợi không được thì sao?"

Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Vậy cũng phải đợi. Chức trách của ta là duy trì trật tự, không phải tự ý thẩm phán."

"Vậy nếu…" Ta tiến gần một bước, nhìn xoáy vào mắt hắn, "Nếu có kẻ nguyện dùng cái giá hồn phi phách tán để đổi lấy việc lão vĩnh viễn đọa Địa ngục, ngươi có ngăn cản không?"

Hắn sững sờ, nhìn ta rất lâu. Trong bóng tối âm u, khi ngọn nến cuối cùng vụt tắt, nghĩa trang chìm vào cõi U Minh, ta nghe thấy giọng hắn: "Ta sẽ hỏi người đó... có đáng hay không."

"Có đáng không?" Ta cười một cách cổ quái, "Khi Liễu Nhi c.h.ế.t, tay còn nắm c.h.ặ.t sợi chỉ thêu, còn hài t.ử này, có lẽ đến sợi dây đỏ nghĩa là gì cũng chưa kịp hiểu."

Ta vén một góc vải trắng, bên dưới là một nữ hài nhỏ thốn. Gò má vẫn còn vương nét thơ ngây, giờ đây đã tắt lịm hơi thở, trên tay vẫn đeo một sợi dây đỏ cầu bình an mới tinh, "Ngươi hỏi ta có đáng không. Vậy còn họ? Họ đáng bị như vậy sao?"

Tống Tư Dạ không đáp, hắn đứng sừng sững như một pho tượng đá. Một lát sau hắn bước tới, đắp lại ngoại bào cho nữ hài, "Không đáng. Nhưng nếu cô nương nhất quyết phải làm... ít nhất hãy nói cho ta biết, để ta tiễn cô nương một đoạn đường."

"Được, nếu ngày đó đến, ta sẽ nói cho ngươi biết."

07.

Đêm tế Táo, nhà nhà hộ hộ đều đang tiễn Táo Vương gia về trời. Tôn phủ cũng đang làm lễ.

Ta nấp sau cây hòe già ngoài thư phòng lão, nhìn Tôn Thế Việt vận cẩm bào hoa lệ, đứng dưới hành lang chắp tay nhìn trời. Ta kiên nhẫn đợi hết một nén nhang, xác nhận xung quanh không còn ai mới hóa thành một làn khói thanh thiên, nương theo khe cửa sổ len lỏi vào trong.

Thư phòng rộng lớn, ba mặt tường đều là giá sách san sát, không khí thoang thoảng mùi hôi thối mục rữa, giống như thảo d.ư.ợ.c để lâu ngày, lại tựa như mùi chua loét của da thịt động vật bị hỏng.

Ta hiện thân hình, đứng trước giá sách lục tìm. Lệnh bài bắt đầu phát nóng, chuông đồng lại im bặt. Mạnh Kỳ từng nói, khi không có sai sự mà tự ý đột nhập trạch đệ người sống là vi phạm quy điều, chuông đồng sẽ không tương trợ.

Nhưng ta bắt buộc phải đến.

Mười ngày qua, lại có thêm hai cô nương thiệt mạng. Thủ pháp y hệt, ngày giờ sinh đều thuộc thuần Âm. Tống Tư Dạ vẫn chưa có tiến triển, ta không thể đợi thêm được nữa.

Trên giá có một chiếc hộp mộc rất nặng, ta rút ra thì thấy trên mặt hộp có khắc một hàng chữ nhỏ thanh tú. Mở hộp, bên trong chỉ có ba vật: Một cuốn sổ rách nát, một túi tiền đã phai màu và một lọn tóc thắt bằng dây đỏ.

Ta lật mở cuốn sổ, mấy trang đầu tiên là văn tự của Âm ty, loằng ngoằng những phù văn uốn lượn. Đến mấy trang sau bắt đầu có hình vẽ, đó là luân xa và huyệt đạo kinh lạc của con người, bên cạnh ghi chú chằng chịt, ta miễn cưỡng nhận ra "Ấn Đường", "Địa Thương" đều là những huyệt vị trên khuôn mặt.

Những nội dung sau đó thị phạm cách thức rạch từ đường chân tóc, men theo lộ trình tối ưu để lột rời toàn bộ lớp da mặt, từng bước một đều được vẽ vô cùng tinh xảo.

Giữa trang giấy đột ngột xuất hiện mấy chữ lớn đập vào mắt: BÁC BÌ TỤC MỆNH THUẬT (thuật lột da kéo dài mạng sống).