Chấp Linh Dẫn Độ Sứ

Chương 2



Vong hồn như thế này nhất định phải niệm chú. Ta rung chuông, lẩm nhẩm: "Hồn hề quy xứ, phách hề hữu lộ..." (Hồn ơi về chỗ, phách ơi có đường...)

Một bóng hình trắng nhạt ngồi bật dậy, nàng ngơ ngác nhìn lại bản thân mình.

"Ngươi tên gì? Vì sao lại ở đây?"

"Liễu Nhi." Nàng đáp, "Ta là tú nương ở phường thêu phố Tây, hôm qua chưởng quầy bảo ta mang một lô hàng thêu sang Tôn phủ..."

Tôn phủ. Lại là Tôn phủ.

Nàng không nhớ những chuyện sau đó nữa, ký ức đau thương khiến hồn thể nàng run rẩy kịch liệt. Ta cất tiếng dẫn hồn, nàng dần bình tâm trở lại. Cuối cùng, hồn thể nàng tan vào cánh cửa mở ra từ yêu bài.

Công đức trên yêu bài tăng thêm một bậc. Nhưng ta chẳng thấy vui chút nào.

Ta định rời đi, nhưng đôi chân như mọc rễ, không sao nhích nổi. Không phải vì Liễu Nhi, mà vì nơi đây còn sót lại một tia uế khí nhơ bẩn.

Có kẻ đã thi triển thuật pháp tại đây.

Chuông đồng bỗng nhiên vang rền, túi thơm Mạnh Kỳ cho tỏa ra một mùi hương lạ rồi lịm tắt hẳn. Nhờ vậy ta mới thoát thân được.

Lúc về đến miếu, Mạnh Kỳ không có ở đó, chỉ để lại một mảnh giấy: [Dạo này chớ có lại gần Tôn phủ. Yên lặng chờ xem kỳ biến.]

04.

Khi t.h.i t.h.ể bị lột da thứ ba xuất hiện, ngỗ tác (người khám nghiệm t.ử thi) đã nghiệm xong.

Ta tìm đến nghĩa trang, đốt một nén Dẫn Hồn Hương - đây là thuật pháp mới mà Mạnh Kỳ vừa truyền thụ: Với những vong hồn hung t.ử (c.h.ế.t oan ức) lại dễ tiêu tán, cần phải dùng hương để định hồn.

Hương cháy được một nửa, chuông đồng bỗng rung lên những tiếng cổ quái, ta giật mình quay phắt lại.

Đứng ngoài cửa là một người, trông phục sức như một bộ khoái. Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, hắn dường như đã nhìn thấy ta.

"Cô nương." Hắn mở lời hỏi, "Những vong linh này... liệu đã được an nghỉ chưa?"

Lần đầu tiên có người hỏi ta câu ấy, ta nhất thời không biết đáp sao cho phải. Nhưng lúc này, trong lòng ta lại dâng lên một nỗi nghi hoặc lớn hơn: "Ngươi nhìn thấy ta sao?"

Hắn sải bước tiến vào: "Từ nhỏ đã có thể nhìn thấy."

"Ngươi là bộ khoái?"

"Tống Tư Dạ." Đến lúc này hắn mới xoay mặt nhìn ta, "Cô nương là... người của Âm ty?"

"Sao ngươi lại ở đây?"

Hắn đưa tay vuốt nhẹ hư không trên lớp vải trắng phủ t.ử thi: "Tra án. Ba vụ án lột da này thủ pháp quá đỗi tinh vi và tề chỉnh, không giống như những vụ thù sát thông thường."

"Vậy ngươi nghĩ là gì?"

Hắn im lặng một hồi rồi hỏi: "Cô nương có tin trên đời này tồn tại tà thuật 'Mượn Mệnh tục Thọ’ (mượn mạng đổi tuổi thọ) không?"

Lòng ta kinh hãi: "Ngươi từng thấy qua rồi sao?"

"Chưa từng." Hắn lắc đầu, "Nhưng trong sổ tay của gia phụ có nhắc đến."

Ta hiếu kỳ quan sát những sợi nhân quả tuyến quấn quanh người hắn, chợt phát hiện trong đó có một sợi màu tro trắng, đầu kia lại nối liền với ta. Không, nhìn kỹ lại, nó nối với một nơi sâu thẳm trong hồn thể của ta - nơi lưu giữ chút ấn ký hồn lực cuối cùng của nương ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ngươi quen biết Dư Tú Nương?" Ta đột ngột ngẩng đầu hỏi hắn.

Đôi mắt hắn dâng lên sóng cuộn: "Sao cô nương biết tên của nương ta?"

05.

Nương? Ta hoàn toàn sững sờ.

"Dư Tú Nương..." Ta lặp lại cái tên ấy, "Là nương của ngươi?"

Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài

"Nghĩa mẫu." Hắn đính chính, "Thân mẫu ta mất sớm, năm ta mười tuổi... chính bà là người đã vớt ta lên từ dòng sông băng. Thầy bói nói ta có nhân quả với bà, nên bà nhận ta làm con nuôi. Sau này... chính là trông thấy t.h.ả.m trạng khi bà qua đời."

Ta lẩm bẩm: "Bà là người tốt, không đáng phải c.h.ế.t như vậy."

"Ta biết. Thế nên ta mới làm bộ khoái, muốn kẻ phải đền tội phải cúi đầu trước pháp luật."

"Tống bộ đầu." Ta đột nhiên lên tiếng, "Nếu ngươi tra ra hung thủ, nhưng phát hiện kẻ đó có lẽ không phải phàm nhân, ngươi sẽ tính sao?"

"Cô nương." Khi hắn nhìn ta, ánh mắt mang theo sự thương tiếc, "Trong mắt ta, thế gian này chỉ có người đáng sống và kẻ đáng c.h.ế.t. Còn chúng là người hay là quỷ... đều không quan trọng."

Ta nhìn hắn lần cuối, rồi hóa thành một làn khói xanh tan biến vào hư không.

...

Trở về miếu Thành Hoàng, Mạnh Kỳ đã đợi sẵn. Hắn ngồi vắt vẻo trên bàn thờ, nghịch chiếc túi thơm: "Gặp Tống Tư Dạ rồi sao?"

"Ngươi sớm biết hắn sẽ tới?"

"Hắn là người phụ trách vụ án này ở dương thế." Mạnh Kỳ ngước mắt nhìn ta, "A Chỉ, hãy tránh xa hắn ra."

"Tại sao?"

"Vì người sống và Quỷ sai, vốn dĩ không nên có giao thoa." Hắn nhảy xuống, bước đến trước mặt ta, "Huống hồ, thân thế của hắn còn phức tạp hơn ngươi tưởng."

"Thân thế gì?"

Mạnh Kỳ im lặng hồi lâu mới tiếp lời: "Có những chuyện, biết càng ít càng tốt."

"Mạnh Kỳ đại nhân." Ta nhìn hắn, "Ngài nói Quỷ sai không được can thiệp nhân quả của người sống. Vậy nếu chính hắn tự bước chân vào vòng nhân quả thì sao?"

Hắn nheo mắt nhìn ta.

"Ví như Tống Tư Dạ, trên người hắn có Nhân Quả Tuyến của nương ta, lại có cả Khế Ước Tuyến của Âm ty, đây là ta can thiệp hắn, hay vốn dĩ hắn đã ở trong quân cờ?"

Mạnh Kỳ không đáp, quay lưng bước về phía cửa miếu, trước khi đi còn khựng lại một chút, "A Chỉ, ngươi càng ngày càng giống con người rồi."

"Quỷ sai không nên giống người sao?"

"Không nên." Giọng hắn phiêu lãng trong gió tuyết, "Những Quỷ sai quá giống con người, cuối cùng đều phải c.h.ế.t thêm lần thứ hai."

06.

Ngày Rằm tháng Chạp, trăng tròn vành vạnh.

Huyện Hà Thanh có tập tục, đêm trăng tròn không nghiệm thi, nói là dễ chiêu chọc những thứ không sạch sẽ. Thế nên khi t.h.i t.h.ể thứ tư được phát hiện, nha dịch chỉ đắp vội tấm vải rồi đặt trong nghĩa trang, đến đèn cũng chẳng buồn thắp.