Chấp Niệm Ngược Dòng Thời Gian

Chương 10



 

Gương mặt của cha tôi là Chu tướng quân lập tức đen kịt lại như than, phóng về phía tôi một ánh mắt sắc lẹm mang thông điệp "liệu thần hồn mà biết tay ta".

 

Rồi cũng cất bước rảo bước đi theo sau lưng Thái t.ử rời đi.

 

Còn tôi á, tôi bị người ta đuổi thẳng cổ ra khỏi hoàng cung cấm.

 

33

 

Y phục trên người ướt sũng từ đầu đến chân còn chưa kịp thay một bộ sạch sẽ t.ử tế, tôi đã bị đám người của Chu phu nhân áp giải thẳng tới Hình Huấn Đường rồi.

 

Hình Huấn Đường, nghe cái tên thôi là cũng đủ hiểu cái công dụng của nơi này là để chuyên môn trừng phạt hành hạ con người ta rồi.

 

Người bị áp giải giải tới đây cùng tôi còn có cả Chu Bình nữa.

 

Chu Bình vốn dĩ là đứa con riêng ngoài giá thú của Chu tướng quân, từ nhỏ đã phải lưu lạc chịu khổ chịu cực ở thế giới bên ngoài, sau này mới được Chu lão phu nhân tìm kiếm đón trở về phủ.

 

Sau khi Chu lão phu nhân quy tiên về với tổ tiên, Chu phu nhân vốn dĩ chẳng ưa gì đám con thứ dòng dõi thấp kém nên đã thẳng tay tống cổ hắn vào giặt giũ ở gian phòng tạp vụ tối tăm khuất nẻo.

 

Chính tôi là người đã ra tay cứu vớt cuộc đời hắn.

 

Nếu như không có cái sự kiện Tào Tùy đột ngột hắc hóa biến dạng kia xảy ra thì Chu Bình chắc chắn đã trở thành vị tướng quân dũng mãnh mưu trí lỗi lạc bậc nhất của nước Tào ta trong suốt hai trăm năm qua rồi.

 

Chu phu nhân lúc này đã sớm nhận được hung tin tôi thất bại t.h.ả.m hại trở về rồi, bà ta đang ung dung ngồi chễm chệ ở chính giữa đại đường, trên tay lăm lăm cầm một cây roi da ngựa màu đen nhánh đợi tôi tới để hỏi tội.

 

Cây roi da ngựa đó tôi nhận ra chứ.

 

Trong suốt khoảng thời gian ngắn ngủi sắm vai Chu Ninh Ninh trước đây, tôi thường xuyên chứng kiến cảnh tượng mỗi lần nàng cãi nhau ầm ĩ với Chu tướng quân là lại lôi cây roi đó ra để dọa nạt.

 

Chu Bình đang quỳ rạp trên mặt đất, toàn thân bê bết m.á.u tươi nhuốm đỏ cả một vùng.

 

Tôi dường như đã nhìn thấy trước được cái kết cục t.h.ả.m hại của bản thân mình lát nữa rồi đấy.

 

Một trận bi kịch đẫm m.á.u sắp sửa được vén màn diễn ra đến nơi rồi.

 

Tôi không tự chủ được mà toàn thân run lên bần bật ba cái rõ mạnh.

 

Hệ thống, hệ thống, hệ thống mau cứu mạng...

 

Hệ thống đã c.h.ế.t ngắc rồi còn đâu.

 

34

 

Khi cây roi dài trong tay Chu phu nhân vung mạnh lên định quất xuống người tôi, cơn đau đớn dữ dội trong dự tính lại chẳng hề ập tới như mong đợi.

 

Tào Tùy chẳng biết từ xó xỉnh nào đột ngột lao ra, dùng chính thân xác của mình chắn ngang ngay trước mặt tôi, đưa tay tóm gọn lấy ngọn roi dài của Chu phu nhân.

 

"Gia giáo của Chu tướng quân phủ... quả thực là khiến cô phải mở rộng tầm mắt ra nhiều rồi đấy."

 

Hắn nắm c.h.ặ.t lấy phần đuôi roi rồi nhẹ nhàng vung tay một cái, Chu phu nhân bị lực kéo làm cho loạng choạng suýt chút nữa ngã nhào, Chu tướng quân thấy vậy vội vàng lao lên đỡ lấy bà ta.

 

[Phu nhân cẩn thận!]

 

Chu phu nhân suýt chút nữa là đo đất rồi.

 

Trên gương mặt bà ta thoáng hiện lên một tia giận dữ tột độ, nhưng cũng rất nhanh ch.óng được kìm nén che giấu thu liễm lại hoàn toàn.

 

Bà ta đứng thẳng người dậy, chỉnh đốn lại nếp gấp nơi xiêm y cho thật chỉnh tề t.ử tế.

 

[Thái t.ử điện hạ, tiểu phụ nhân đây là đang dạy dỗ đứa con trai ngang bướng không biết nghe lời của mình mà thôi, chẳng hay có chỗ nào đắc tội làm kinh động đến điện hạ...]

 

Tào Tùy khẽ nghiêng mặt sang một bên, ánh mắt từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá tôi một lượt từ đầu đến chân.

 

"Ngươi muốn dạy dỗ con trai của ngươi thì cứ việc tự mình đi tới biệt uyển Lục Trang mà dạy dỗ, ở nơi này làm gì có cái đứa... con... trai... nào của ngươi cơ chứ."

 

Bốn chữ cuối cùng được hắn chậm rãi nhấn mạnh thốt ra từng từ một, gương mặt Chu phu nhân trong phút chốc biến sắc kinh hoàng tột độ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chu tướng quân cũng là một kẻ cáo già thông minh lọc lõi, vừa nghe qua là hiểu ngay Tào Tùy không phải là loại người dễ dàng bị bùa rìu dắt mũi qua mặt, thế nhưng ông ta cũng chẳng thể đoán định được cái ẩn ý thực sự trong lời nói của Thái t.ử là cái gì nữa.

 

Dù sao thì ngày hôm nay ngay tại ngự uyển kia, Thái t.ử đã thẳng thừng tuyên bố trước mặt bao nhiêu người rằng tôi là kẻ vô gia giáo cơ mà.

 

Chu tướng quân nheo nheo đôi mắt cáo già chăm chú quan sát đ.á.n.h giá tôi một hồi lâu, rồi cất giọng gọi quản gia tới, sai người lập tức tống cổ tôi tới biệt uyển Lục Trang ngay lập tức.

 

Tống cổ tôi tới biệt uyển, thế thì Chu Bình chắc chắn cũng phải cuốn gói đi theo tôi luôn rồi.

 

Tôi nhỏm người dậy định đỡ Chu Bình cùng đi, thế nhưng đến cả một góc vạt áo của Chu Bình tôi còn chưa kịp chạm tới thì đã bị Tào Tùy một tay thô bạo kéo tuột về phía hắn, hắn dùng bàn tay to lớn bóp c.h.ặ.t lấy gáy tôi ghì lại.

 

"Buông, buông ra mau!"

 

Tôi giơ tay đ.á.n.h mạnh vào người hắn một cái, ánh mắt hắn liền lập tức phóng thẳng về phía Chu Bình đang quỳ dưới đất.

 

Ánh mắt ấy, găm đầy sát khí cứ như muốn băm vằm Chu Bình ra thành trăm mảnh vụn ngay lập tức vậy á.

 

Dọa cho tôi sợ tới mức cứng đờ cả người không dám nhúc nhích thêm một phân nào nữa.

 

"Không phiền Chu tướng quân phải nhọc lòng bận tâm làm gì đâu."

 

"Cái món đồ chơi nhỏ nhắn này cô sẽ tự mình mang về Đông cung vậy."

 

"Gian thư phòng của cô dạo gần đây đang thiếu thốn một người..."

 

Tào Tùy liếc nhìn tôi cười một nụ cười vô cùng sâu xa u tối, nhìn đến mức khiến thâm tâm tôi hoảng loạn hết lần này đến lần khác, rồi hắn mới đủng đỉnh thong thả nhả ra ba chữ cuối cùng:

 

"... Quét dọn vệ sinh."

 

35

 

Đã giao kèo trước là đưa về làm một chân quét dọn vệ sinh rồi cơ mà, thế mà vừa mới đặt chân tới Đông cung một cái là có kẻ lại lật lọng nuốt lời ngay lập tức rồi.

 

Cứ nhất quyết bắt tôi phải làm thư đồng hầu hạ bên cạnh hắn cho bằng được mới chịu thôi.

 

Theo cái lý lẽ cùn trong miệng hắn thốt ra thì cái thân phận thấp kém này mới là vừa vặn xứng đáng với con người tôi nhất.

 

Thực ra, tôi cũng chẳng mảy may bận tâm đến cái danh phận đó làm gì cho mệt người cả.

Chẳng qua là đứng mài mực hầu hạ thôi mà, chuyện đó có gì khó khăn đâu cơ chứ?

 

Thế nhưng, cái sự "dễ dàng" đó quả thực là do tự bản thân tôi hoang tưởng huyễn hoặc ra mà thôi.

 

Tào Tùy cái tên cẩu hiềm này, lại giở cái chứng bệnh thần kinh lên, bắt tôi phải đứng mài mực liên tục không ngừng nghỉ lấy một khắc nào cả.

 

Cho dù hắn có không cần dùng tới mực đi chăng nữa thì tôi vẫn cứ phải chôn chân đứng im một chỗ ở đó mà mài mà giũa mài hoài mài mãi không thôi.

 

Còn hắn á?

 

Hắn thì ung dung thong thả ngồi chễm chệ ngay bên cạnh, tay bưng ly trà ấm, bên cạnh bày biện đầy rẫy những đĩa đồ ăn vặt bánh trái thơm ngon đắt tiền.

 

Mà hắn có thèm ăn đâu cơ chứ, cứ để chưng ra đó cho phí hoài của trời của đất ra vậy á.

 

Trong lòng tôi tức tối nghẹn cục tức lên tận cổ họng rồi, nhưng cũng chẳng dám ho he biểu lộ sự tức giận ra bên ngoài nửa phân.

Bởi vì có tức giận lên thì cũng chẳng giải quyết được cái tích sự gì cả, Tào Tùy trước mắt này đâu phải là phiên bản nguyên bản ngoan ngoãn đâu cơ chứ, hắn chính là phiên bản hắc hóa biến dạng điên cuồng rồi đấy thôi.

 

Cái độ điên cuồng biến thái của hắn khủng khiếp đến nhường nào, bản thân tôi đã từng được nếm trải sâu sắc khắc cốt ghi tâm lắm rồi.

 

Tôi nghĩ tốt nhất là bản thân nên im hơi lặng tiếng ngậm miệng ăn tiền thì hơn, lát nữa xem có cơ hội nào kết nối liên lạc lại được với hệ thống không, để bảo nó đứng ra hiến kế giúp đỡ cho vài chiêu đường đi nước bước.

 

Tôi xin thề với trời đất, bản thân tôi trước đây thực sự không phải là cái loại người nhu nhược chịu nhục như thế này đâu cơ chứ.

 

Con người ta quả thực là không nên nằm ườn hưởng phước quá lâu làm gì, đối với một người làm nhiệm vụ lão luyện như tôi thì lại càng là như vậy.

 

Kể từ sau khi hệ thống nâng cấp phiên bản mới xong xuôi, việc thực hiện nhiệm vụ trở nên dễ dàng như trở bàn tay vậy á, dẫn đến cái hệ lụy là hiện tại chỉ cần gặp phải chút thử thách có độ khó nhẹ một chút thôi là đầu óc tôi đã lập tức nảy sinh ra cái tâm lý ỷ lại muốn tìm kiếm hệ thống trợ giúp rồi.

 

Cứ như vậy tôi phải chôn chân đứng mài mực suốt một ngày trời ròng rã, dưới ánh mắt ngày một thêm phần âm trầm lạnh lẽo của Tào Tùy phóng tới, cho đến khi Tào Tùy đột ngột đứng phắt dậy, cười lạnh một tiếng rồi dứt khoát sải bước rời đi, tôi mới thả lỏng được một chút.

 

Tôi mỏi rã rời cả lưng, hai cánh tay đau nhức nhối đến mức nâng không nổi lên được nữa rồi.