36
Đêm đến, một tên tiểu công công dẫn đường đưa tôi tới tận phòng ngủ riêng của Tào Tùy.
Các bạn vạn lần đừng có hiểu lầm nhé, tôi làm gì có cái diễm phúc được trèo lên giường gấm mà ngủ cơ chứ.
[Thái t.ử trước khi rời đi đã dặn dò kỹ lưỡng rồi, đêm nay người cứ việc nghỉ ngơi ở nơi này là được ạ.]
Tôi nhìn chằm chằm vào cái chăn đơn độc độc nhất đang được trải ngay ngắn dưới nền đất lạnh lẽo kia, rồi quay sang nhìn tên tiểu công công bằng một ánh mắt vô cùng ghẻ lạnh buốt giá.
"Đông cung các người đã nghèo rớt mồng tơi tới cái mức độ này rồi cơ à?"
[Cái này là do đích thân Thái t.ử điện hạ tự tay lựa chọn chuẩn bị cho người đấy ạ.] Trên gương mặt tên tiểu công công vẫn vẹn nguyên nụ cười chuẩn mực nghề nghiệp.
Thế thì tôi xin phép được đa tạ cái lòng tốt của hắn nhiều nhiều nhé...
Gương mặt tôi nghệt ra như khúc gỗ, khẽ cong khóe môi cười lạnh hai tiếng đầy mỉa mai.
Cái tình cảnh này vẫn chưa phải là giới hạn chịu đựng cuối cùng của tôi đâu, thứ thực sự khiến tôi vô phương nhẫn nhịn chịu đựng nổi chính là cái khay cơm tối mà tên tiểu công công vừa mới bưng lên kia kìa.
Độc nhất một cái màn thầu chay ngắt, cùng với một bát canh lõng bõng vài cọng rau xanh héo úa.
Đầu óc tôi lập tức vận hành hết công suất lục tìm lại ký ức, cái lần gần đây nhất mà bản thân phải ăn uống đạm bạc khốn khổ đến cái nông nỗi này là vào cái thời điểm nào ấy nhỉ?
Xin lỗi nhé, cái bộ não vạn năm lại phải tiến hành dọn dẹp định kỳ xóa bớt dung lượng một lần của tôi, thực sự là vô phương nhớ nổi cái chi tiết nhỏ nhặt này nữa rồi.
Tôi bực dọc ngoạm một miếng màn thầu thật lớn nhai ngấu nghiến, trong lòng đã đem cả Tào Tùy lẫn hệ thống ra mà c.h.ử.i rủa xả xối xả hàng nghìn hàng vạn lần rồi.
Một ngụm uất nghẹn cứ thế chẹn cứng ngay nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, nuốt không trôi mà khạc cũng không ra nổi.
Bắt tôi phải nằm ngủ dưới nền đất cứng ngắc lạnh lẽo như băng thế này, lại còn chỉ chuẩn bị độc nhất một cái chăn mỏng dính nữa chứ...
Nằm mơ giữa ban ngày à!
Ăn uống xong xuôi một cái là tôi lập tức thẳng tay tống cổ tên tiểu công công ra ngoài phòng ngay lập tức.
Rồi ung dung leo tót lên trên chiếc giường gấm rộng lớn của Tào Tùy mà nằm.
Bà đây cứ thích nằm ngủ trên giường lớn đấy, để xem hắn có thể làm gì được tôi nào.
Dẫu sao thì cái việc hắn mang theo vẹn nguyên ký ức kiếp trước quay trở lại nơi này, thâm tâm tôi đã có thể hoàn toàn khẳng định chắc chắn một trăm phần trăm rồi.
Cứ nhìn vào cái thái độ... đối xử của hắn đối với tôi trước đây là đủ hiểu, hắn tuyệt đối sẽ không dám làm gì quá tổn hại đến tôi đâu cơ chứ.
Cùng lắm thì... lại đè ra ngủ hết lần này đến lần khác là cùng.
Thế là tôi tha hồ vô tư lự ôm c.h.ặ.t lấy chiếc chăn gấm thơm tho của hắn mà lăn lộn qua lại khắp giường.
Chẳng biết từ lúc nào đã chìm sâu vào giấc nồng mất rồi.
Trong trạng thái mơ mơ màng màng nửa tỉnh nửa mê, tai tôi bỗng thoáng nghe thấy tiếng nói bập bùng của hệ thống vang lên bên tai.
[Nhầm lẫn hết rồi nhầm lẫn hết rồi...]
Cứ giống như kiểu tín hiệu sóng truyền đường truyền bị ngắt quãng gián đoạn giữa chừng, hoàn toàn vô phương nghe rõ thấu đáo được nội dung câu chữ là cái gì cả.
Tôi chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy cái hàm răng trắng ởn của hệ thống, cứ liên tục nhe ra rồi lại rụt vào, nhe ra rồi lại rụt vào hết lần này đến lần khác mà thôi.
"Cậu đang nói cái gì thế hả? Nói to cái miệng lên chút xem nào?!"
Cái hắc cầu đen thui lui kia nặng nề thở dài một tiếng đầy bất lực: [Có nói to hơn nữa thì cũng chẳng giải quyết được cái tích sự gì đâu!]
Câu này thì tôi nghe rõ mồm một rồi nè.
[Thuận theo hắn... Cứ việc thuận theo ý hắn đi...]
Thuận theo ý hắn á?
37
Tào Tùy suốt cả một đêm ròng rã không hề quay trở về phòng ngủ.
Sáng sớm tinh mơ ngày hôm sau tôi đã tỉnh giấc từ sớm rồi.
Đầu tóc bù xù rũ rượi như tổ quạ ngồi thẫn thờ ở đầu giường, ngơ ngác ngẩn ngơ.
Đêm ngày hôm qua rốt cuộc là bản thân nằm mơ mộng mị, hay là hệ thống thực sự hiển linh vậy nhỉ?
Tên tiểu công công bước vào phòng, dùng một ánh mắt vô cùng phức tạp sâu xa chăm chú quan sát nhìn tôi một hồi lâu.
[Chu tiểu thư...]
Bọn họ hiện tại thảy đều đã biết rõ cái thân phận thật sự của tôi là nữ nhi rồi, Tào Tùy cái tên cẩu hiềm này, cố tình chỉ chuẩn bị thảy toàn là váy vóc xiêm y nữ nhi cho tôi mặc mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
[Người...] Tên tiểu công công ướm lời thử dò xét hỏi, [Không mảy may bận tâm lo lắng xem Thái t.ử điện hạ hiện tại đang ở đâu sao ạ?]
Hắn thì có thể đi đâu được cơ chứ?
"Hắn chắc chắn là đang ở chỗ bệ hạ thức trắng đêm đàm đạo chuyện quốc gia đại sự rồi chứ còn gì nữa."
Chẳng phải là ở chỗ lão hoàng đế kia sao.
Đánh cờ giải sầu thôi mà, có phải là lần đầu tiên xảy ra đâu cơ chứ.
Biết đâu chừng qua một thời gian ngắn nữa thôi, hắn lại giở cái chứng bệnh cũ ra đòi g.i.ế.c cha đoạt vị không biết chừng ấy chứ, tranh thủ thời gian này ở bên cạnh bầu bạn nhiều chút cũng tốt thôi mà.
Với lại, tôi việc gì phải bận tâm quản đến cái chuyện hắn đi đâu làm gì cho mệt xác chứ, chiếc giường gấm rộng lớn thế này, một mình tôi độc chiếm nằm ngủ chẳng phải là sung sướng sảng khoái lắm sao?
Gương mặt tên tiểu công công nghệt ra như rặn táo bón bước chân vào trong phòng, rồi lại lầm lũi rảo bước đi ra ngoài.
Tôi tiếp tục chống cằm suy nghĩ nghiền ngẫm kỹ lưỡng về lời dặn dò của hệ thống lúc nửa đêm.
Đang mải mê suy nghĩ m.ô.n.g lung như vậy thì bỗng nhiên cảm nhận được dưới mũi có cảm giác ươn ướt lành lạnh.
Tôi giơ tay lên quệt một cái, thì quệt được đầy một lòng bàn tay toàn là m.á.u tươi đỏ rực.
Chắc chắn là do cơ thể bị suy nhược thiếu chất quá mức rồi đây mà.
Mấy ngày hôm nay ăn uống khốn khổ không được t.ử tế chút nào, độc nhất có cái màn thầu chay ngắt với bát nước canh rau héo, cơ thể không suy nhược đổ bệnh mới là chuyện lạ đời đấy.
38
"Tào Tùy khi nào thì mới quay trở về phòng?"
Tôi cất tiếng gọi tên tiểu công công vào phòng, chuẩn bị tìm Tào Tùy đối chất nói chuyện cho ra ngô ra khoai một trận.
Dù thế nào đi chăng nữa thì cũng phải bắt hắn cải thiện nâng cấp chất lượng bữa ăn mỗi ngày cho tôi mới được.
Tên tiểu công công vừa nghe thấy vậy thì giống như kiểu vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân treo sợi tóc xuống vậy á, giơ tay lên lau lau vệt mồ hôi hột rỉ ra trên trán.
[Người rốt cuộc thì cũng chịu nhớ nhung nghĩ ngợi tới Thái t.ử điện hạ rồi cơ à? Thật là tạ ơn trời đất đại từ đại bi!]
Tên tiểu công công bày ra cái bộ dạng thành kính cầu thần bái phật khẩn cầu một hồi, rồi mới nhanh chân chạy tót đến trước mặt tôi: [Nô tài lập tức dẫn người đi diện kiến Thái t.ử điện hạ ngay nhé, điện hạ hiện tại đang ở trong thư phòng đấy ạ.]
Vừa mới nghe thấy hai cái chữ "thư phòng" thốt ra một cái, tôi dường như đã có thể lập tức cảm nhận được cái cảm giác đau nhức nhối mỏi rã rời cả hai cánh tay vừa mới thuyên giảm được đôi phần kia lại có xu hướng chực chờ ập tới tấn công cơ thể một lần nữa rồi.
"Thư phòng á? Thế thì tôi quyết không đi đâu! Tôi cứ việc ở đây nằm ườn chờ hắn tự mình mò tới đây tìm tôi là được rồi!"
Tôi thẳng thừng nằm vật ra chiếc sập mềm, c.h.ế.t sống quyết không chịu nhúc nhích nửa bước chân.
Toàn thân chẳng còn một chút sức lực nào cả, lại còn không được ăn thịt thèm nhỏ dãi ra nữa chứ, cả người cứ như cọng b.ún thiu.
Tên tiểu công công sốt ruột cuống cuồng cả lên, lao tới nắm lấy tay tôi kéo kéo gặng hỏi.
“Vạn lần không được vạn lần không được đâu tiểu thư ơi! Người nhất định phải đi cùng nô tài tới đó một chuyến mới được cơ! Người mà không chịu tới đó thì Thái t.ử điện hạ nhất định là sẽ nổi trận lôi đình lên cho mà xem, cơn thịnh nộ khủng khiếp lắm đấy ạ!”
"Không đi là không đi... Có nói rách mồm rách miệng ra thì bà đây cũng quyết không đi đâu nhé..."
Tới đó để làm cái tích sự gì cơ chứ? Tới để tiếp tục làm cái máy mài mực chạy bằng cơm hầu hạ hắn chắc?
Vất vả lắm hắn mới tạm thời quên phắt đi cái chuyện hành hạ mài mực đó rồi, tôi chẳng lẽ lại ngu muội tới cái mức tự mình mò tới nhắc nhở cho hắn nhớ lại hay sao, đầu óc tôi có bị chập mạch đâu cơ chứ?
Tôi quyết không đi đâu!
Cơn buồn ngủ bỗng chốc ập tới vô cùng đột ngột, tôi vội vàng kéo chiếc chăn gấm trùm kín mít từ đầu đến chân, chuẩn bị đ.á.n.h thêm một giấc ngủ nướng sảng khoái nữa cho bõ công.
Cánh cửa phòng bỗng vang lên một tiếng "rầm" chấn động, bị ai đó thô bạo dùng cước đá văng ra.
Tào Tùy đã quay trở về rồi, hắn khoác trên mình bộ y phục màu đỏ rực rỡ như lửa đốt, sắc mặt âm trầm u tối đáng sợ vô cùng.
39
Cái cảnh tượng hãi hùng này bỗng chốc khiến tôi chợt nhớ tới cái lần tôi lén lút hẹn gặp mặt riêng với Tạ Thân bị Tào Tùy bắt quả tang năm xưa, tên này lúc đó cũng trưng ra cái bộ mặt t.h.ả.m hại như kiểu nhà có tang thế này đây.
Thời khắc này tôi ước gì hắn có thể giống như lần trước, thẳng tay gom tôi thành một bọc ném trả về Chu gia cho rảnh nợ cho rồi, thế nhưng hắn lại chẳng hề có cái động thái đó chút nào cả.
Hắn giơ tay cởi bỏ lớp y phục bên ngoài ra, rồi dứt khoát vén chăn leo tót lên giường nằm cùng, dọa cho tôi sợ tới mức hồn siêu phách lạc lập tức lồm cồm bò lăn lộn lùi tuột về phía cuối giường trốn biệt.
"Hôm nay tôi không có tâm trạng đâu đấy nhé, ngươi vạn lần đừng có mà làm càn làm bậy đấy..."
Cái sức chiến đấu kinh hoàng của người đàn ông này bản thân tôi đã từng được nếm trải sâu sắc lắm rồi.
Cái thân xác nhỏ nhắn gầy gò ốm yếu hiện tại của tôi lúc này làm sao có thể so bì được với cái thân thể khỏe mạnh săn chắc của Thái phó năm xưa cơ chứ, chưa kể đến cái việc mấy ngày hôm nay tôi còn đang bị suy nhược cơ thể trầm trọng nữa.
Tôi thực sự là chẳng còn một chút sức lực nào để kháng cự cả.