Xin đa tạ ơn trời đất đại từ đại bi, đã rộng lòng lượng thứ mang nàng vẹn nguyên trả về lại bên cạnh cuộc đời ta một lần nữa.
47
Kết Cục
Lần này nàng tốt nhất là nên hóa thân làm một con quạ đen nhỏ nhắn trước đi vậy, chờ đợi hắn từ từ mà trưởng thành chín chắn lên theo thời gian.
Đám hạ nhân hầu hạ không tận tâm tận lực dám cả gan ra tay cấu véo hành hạ hắn, nàng lập tức dang đôi cánh v.út một cái lao thẳng tới, dùng cái mỏ chim nhọn hoắt mổ điên cuồng vào đầu tên khốn kiếp đó.
Chuyện xé ra to rồi, tên hạ nhân khốn kiếp kia đã phải gánh chịu hình phạt thích đáng, hắn ngoan ngoãn nằm im lìm bên trong chiếc nôi nhỏ nhắn hướng về phía nàng đang đậu trên cửa sổ mà nhoẻn miệng cười hì hì vô cùng đáng yêu.
Con quỷ dữ này tự dưng lại cười cười cái gì thế không biết nữa, hừ.
Nàng v.út một cái bay trở về đậu vắt vẻo trên cành cây ngô đồng phía ngoài cửa sổ, ra vẻ đắc ý ung dung đung đưa đôi chân nhỏ nhắn hoạt bát.
Cái hắc cầu lớn luôn tận tâm tận lực bên cạnh trò chuyện giải sầu bầu bạn cùng nàng, bên trong căn phòng cậu nhóc con bỗng nhiên oà lên khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Nàng khẽ vỗ đôi cánh nhỏ nhắn, nhanh như chớp đáp xuống đậu ngay bên bục cửa sổ.
Cậu nhóc con khóe mắt vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt nhạt nhòa, thế nhưng vừa nhìn thấy hình bóng nàng một cái là đã lại nhoẻn miệng cười toe toét hướng về phía nàng rồi.
Hừ.
Cái con quỷ dữ này định giở cái trò gì thế không biết nữa đây?
Nàng hiện tại rõ ràng là vẫn chưa thèm bắt tay vào công cuộc dỗ dành cưng chiều hắn chút nào đâu cơ nhé, cái bộ dạng xun xoe lấy lòng nịnh bợ này trông quả thực là đáng ghét vô cùng đi mà.
Hắn chớp mắt một cái đã lên tám tuổi rồi.
Phụ mẫu vẹn nguyên đều còn sống khỏe mạnh hạnh phúc bên nhau, gia tộc dòng họ vô cùng hưng thịnh vượng phát.
Cậu nhóc lớn lên trông trắng trẻo mập mạp đáng yêu vô cùng.
Nàng thích nhất là cái trò lao tới dùng mỏ mổ mổ vào hai bên má phúng phính của hắn, hắn thì cứ việc đứng im một chỗ ngoan ngoãn mặc cho nàng tha hồ mổ hoài m mổ mãi không thôi, chẳng thèm nổi giận hờn dỗi chút nào cả, lại càng không thèm đi mách lẻo với người lớn nữa chứ.
Mỗi tháng trôi qua nàng đều phải tốn công tốn sức bay một chuyến đường dài tới tận kinh thành xa xôi, để tự mình xem xét kiểm tra xem cái tên Thái t.ử nhu nhuược nhút nhát kia có chịu khó chăm chỉ học hành đọc sách thánh hiền t.ử tế hay không.
Một chuyến đi đi về về như vậy tính ra cũng phải ngốn mất hơn bảy ngày trời ròng rã chứ chẳng chơi.
Hắn thì cứ việc một mình đứng chôn chân trên bờ tường thành cao v.út ngước mắt đăm đăm nhìn về phía phương xa khuất nẻo.
Nằm im chờ đợi hình bóng nàng quay trở về.
Cứ hễ bước sang ngày thứ tám vào lúc hoàng hôn buông xuống, nếu như hình bóng nàng vẫn biệt tăm biệt tích chưa chịu xuất hiện trở lại
Thì hắn nhất định là sẽ nổi giận đùng đùng lên cho mà xem.
Thế nhưng hắn cũng quyết không chịu rời bỏ vị trí nửa bước chân.
Gương mặt đen kịt u tối như đ.í.t nồi, cái miệng nhỏ nhắn cứ liên tục lầm bầm lẩm bẩm lặp đi lặp lại một câu duy nhất không thôi.
"Cái đồ dối trá lừa lọc, đồ dối trá lừa lọc, đồ dối trá..."
Năm mười tuổi, thời khắc chia ly rốt cuộc cũng đã tới nơi rồi, nàng bắt buộc phải rời đi thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Này ác quỷ nhỏ nhắn, xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại nhé~"
Hắn chăm chú nhìn chừng trừng vào hình bóng nàng không thốt ra nổi lấy một câu nửa lời.
Nàng lao tới mổ một phát rõ đau vào má hắn.
Hắn lần đầu tiên biết né người tránh khỏi bàn tay mổ của nàng.
"Ngươi từ nay về sau vạn lần đừng bao giờ quay trở lại nơi này nữa làm gì!"
Hắn giận quá mất khôn, thốt ra những lời nói giận dỗi tổn thương người ta trong lúc nóng nảy.
Năm mười sáu tuổi, hắn lúc này đang ở nơi biên thùy xa xôi hẻo lánh khuất nẻo loáng thoáng nghe được hung tin Thái t.ử sắp sửa tổ chức đại tiệc tuyển chọn bạn học đi kèm.
Suốt cả một đêm ròng rã mất ngủ trọn vẹn.
Ngay ngày hôm sau trở đi, lập tức thúc ngựa phi nhanh như bay vội vàng ngày đêm không nghỉ phóng trở về kinh thành ngay lập tức.
Vừa vặn kịp thời đặt chân tới kinh thành đúng vào cái thời điểm bữa tiệc đại yến tiệc chính thức được vén màn bắt đầu diễn ra.
Hắn lăm lăm mang theo thanh đao sắc bén bên mình, hùng hổ một đường lao thẳng tới ngự uyển hoa lệ.
Dừng chân ngay bên cạnh bờ đầm sen năm xưa.
"Rầm"
[Thái t.ử sẩy chân ngã lộn nhào xuống nước rồi các người ơi!]
Ngay sau đó lại vang lên một tiếng động chấn động lớn nữa.
Lồng n.g.ự.c hắn bỗng chốc dâng lên một ngụm uất nghẹn ngột ngạt vô cùng khó chịu.
Nàng rốt cuộc rốt cuộc vẫn cứ là dứt khoát nhảy tõm xuống nước cứu người như cũ rồi.
Sự tức giận tột độ, cùng với nỗi tủi hờn uất ức khôn nguôi.
Cứ thế nối đuôi nhau liên tục ập tới xâm chiếm lấy tâm trí hắn.
Hắn nắm c.h.ặ.t lấy chuôi đao sắc bén bên hông, hai cánh tay nổi đầy gân xanh guốc guốc cuồn cuộn cả lên.
Sâu thẳm thâm tâm thâm căn cố đế thảy mọi sự oán hận ác ý kìm nén bấy lâu nay bỗng chốc giống như đám cỏ dại dưới nước được mùa điên cuồng sinh sôi nảy nở phát triển vượt bậc.
Sắp sửa chạm tới cái ngưỡng giới hạn của sự sụp đổ phát điên phát cuồng lên đến nơi rồi
"Bạch!"
Phía sau lưng đột nhiên bị một vật thể nhỏ nhắn nào đó ném trúng một cái rõ mạnh.
Một chiếc giày thêu hoa nhỏ nhắn tinh xảo màu hồng đào từ đâu lăn lóc đến dừng chân ngay bên cạnh đôi bàn chân hắn.
Hắn quay người lại nhìn
Phía sau lưng trên cây ngô đồng cao v.út kia, đang có một cô nương sở hữu đôi mắt hạnh long lanh, hai bên má ửng hồng như trái đào chín mọng mằn mòi, tóc b.úi hai bên kiểu củ tỏi đôi vô cùng đáng yêu đang ngồi vắt vẻo trên cành cây.
Nàng ung dung đung đưa đôi bàn chân nhỏ nhắn hoạt bát, nở một nụ cười vô cùng duyên dáng đáng yêu ngọt ngào.
Khẽ hếch chiếc cằm nhỏ nhắn xinh xắn hướng về phía hắn cất lời gọi: "Này, Tạ tiểu tướng quân kia ơi, làm ơn làm phước nhặt hộ bà đây chiếc giày thêu lên giùm cái coi nào..."