Chấp Niệm Ngược Dòng Thời Gian

Chương 17: Ngoại Truyện 4



 

Ta vừa mở mắt ra một cái, bên trong căn sơn động u tối ẩm ướt kia, nàng đang ngoan ngoãn nằm ngủ say nồng ngay sát bên cạnh mình.

Suýt chút nữa là ta đã không kìm nén nổi những giọt nước mắt hạnh phúc chực trào ra rồi đấy.

Nàng vừa mềm mại nhẵn nhụi, lại vừa tỏa ra hương thơm dịu mát thoang thoảng vô cùng dễ chịu.

Ta thực sự là yêu thích nàng đến phát điên phát cuồng lên được ấy chứ.

Chỉ cần nàng chịu mở to đôi mắt trong trẻo tinh khiết kia nhìn thẳng vào ta, bắt ta phải làm bất cứ chuyện gì đi chăng nữa ta cũng thảy đều nguyện ý tuân theo thảy hết.

Điều duy nhất thâm tâm ta vô phương chấp nhận nhẫn nhịn nổi chính là cái việc nàng cứ nhất quyết đòi rời bỏ ta mà đi cho bằng được.

Lão hoàng đế nói quả không sai một chút nào cả, lời nói của người nữ nhi thốt ra lúc ở trên giường ngủ, vạn lần không thể nào tin là thật được đâu cơ chứ.

Rõ ràng lúc ở trên giường gấm quấn quýt lấy nhau thì ngoan ngoãn nghe lời biết bao nhiêu.

Rõ ràng đã mở miệng hứa hẹn đồng ý với ta là sẽ không bao giờ rời bỏ ta mà đi rồi cơ mà.

Lần này ta đã cố tình đặc biệt chừa lại cho Chu Bình một mạng quèn rồi đấy thôi.

Thế mà nàng rốt cuộc lại một lần nữa dứt khoát dấn thân lao thẳng vào giữa biển lửa ngút trời kia.

Cái đồ dối trá lừa lọc, ta từ nay về sau quyết không bao giờ tin tưởng vào lời nói của ngươi thêm một lần nào nữa đâu!

Nàng khao khát muốn trở thành bạn học đi kèm bên cạnh ta cơ à.

Ta lạnh lùng đứng trên bờ giương mắt nhìn nàng đang vật lộn vùng vẫy dưới đầm nước mát, xiêm y ướt sũng từ đầu đến chân, dáng vẻ nhếch nhác t.h.ả.m hại vô cùng.

Nàng vô cùng thông minh nhạy bén, lần này chẳng cần đến lượt ta phải mở lời gợi ý xi nhan gì cả mà đã tự mình đoán định ra được cái việc ta mang theo vẹn nguyên ký ức kiếp trước quay trở lại nơi này rồi.

Nàng cũng vô cùng bình tĩnh tự tin, ta vô cùng tán thưởng cái khả năng kiềm chế tự chủ đỉnh cao của nàng, thế nhưng thâm tâm ta lại càng thêm phần sốt ruột cuống cuồng lo âu khôn nguôi, cái dáng vẻ bình thản tự tin không một chút lo sợ bất an này của nàng, lại càng minh chứng rõ nét cho cái việc nàng đang cậy thế cậy quyền kiêu ngạo vô tư lự chẳng coi ta ra cái tích sự gì cả.

Hết lần này đến lần khác giở trò lừa lọc dắt mũi chơi xỏ ta, thế mà thâm tâm nàng lại chẳng hề nảy sinh lấy một chút cảm giác tội lỗi hay hổ thẹn hổ thẹn nào cả đâu cơ chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lần này ta nhất định phải làm sao để cho nàng phải gánh chịu một trận trừng phạt thích đáng mới chịu thôi.

Thế nhưng vừa mới nghe phong phanh tin tức nàng thực sự sắp sửa phải chịu hình phạt một cái

Đôi chân của ta, lại phản bội không chịu nghe theo sự điều khiển của lý trí nữa rồi.

Ta vội vàng nhanh chân chạy tới đón nàng quay trở về Đông cung canh giữ, đặt nàng nằm ngay trong tầm mắt phạm vi kiểm soát của mình, tảng đá lớn đè nặng trong lòng bấy lâu nay rốt cuộc cũng đã có thể hoàn toàn hạ xuống rồi.

Thế nhưng nàng lại chẳng thèm liếc nhìn ta lấy một cái, kể từ sau khi quay trở về phủ cho đến tận thời điểm hiện tại, độc nhất có cái lần ở bên đầm nước kia là nàng chịu hướng ánh mắt về phía ta mà thôi.

Dùng cái ánh mắt thấu suốt thông tỏ mọi chuyện nhìn sâu vào ta một lượt xong xuôi, liền vội vàng quay ngoắt đi không thèm đoái hoài để ý gì đến ta nữa rồi.

Nàng thảy đều biết rõ ta đã quay trở lại nơi này rồi đấy thôi.

Hừ.

Cái đồ nói dối lừa gạt người ta.

Nàng thế mà cũng biết nổi giận hờn dỗi cơ đấy.

Ta thực sự là nổi giận thật rồi, ta nhất định phải tìm cách hành hạ làm khổ nàng mới được.

Liền phạt nàng phải đứng mài mực hầu hạ bên cạnh ta vậy.

Chỉ cần nàng chịu mở lời nhận lỗi tạ lỗi với ta một câu thôi, thì ta sẽ lập tức rộng lòng lượng thứ không thèm trách phạt nàng nữa đâu cơ chứ.

Hoặc giả như... chỉ cần nàng chịu liếc nhìn ta lấy một cái thôi cũng được mà.

Ta đáng lẽ ra phải phát giác ra cái điều này từ sớm rồi mới phải chứ, nàng không chỉ có cái tật xấu thích lừa gạt người ta đâu, mà tính khí lại còn vô cùng bướng bỉnh ngang ngạnh nữa cơ chứ.

Thế thì cứ việc để mặc cho một mình nàng cô độc lủi thủi ở đó một mình đi thôi.

Để xem có ai thèm ho he mở miệng nói năng gì với nàng nữa hay không chịu nổi cho biết!