Vừa nãy nàng thấy hắn lau tay một lúc lâu, nệm gấm cũng thay mới cả giường.
Quan trọng hơn rõ ràng là nàng chủ động trêu chọc, còn tự cho là đúng vận dụng vô số kiến thức mới học được. Kế quả người ta vẫn cứ cao quý chỉnh tề như cũ, tám ngọn gió không lay, còn nàng thì vừa xuống nồi đã cháy khét!
Hình dung thế nào nhỉ, giống như một người đàn ông hăm hở cởi quần, kết quả chưa đến hai hơi thở đã ỉu xìu, đúng là không được!
Thái t.ử không tỏ vẻ gì lắng nghe, tay vẫn tiếp tục lau rửa.
Hắn không giống nàng, ngày ngày xem tị hoả đồ, còn có thể vào mộng quan sát. Hắn muốn nhìn cho chuẩn vị trí, sau này… không đến nỗi hoàn toàn không biết gì cả, hai hơi thở đã dừng.
Nghĩ đến chiếc nhẫn vẫn còn trên tay mình, Vân Quỳ khẽ nghiêng người, định đưa cho hắn cùng nhau rửa sạch.
Thái t.ử nhìn thấy chiếc nhẫn ngọc bích ướt đẫm, nhướng mày nói: “Đồ của mình, tự mình không làm sạch?”
Bên tay Vân Quỳ không có khăn, chẳng lẽ lại dùng giường chiếu của Thái t.ử điện hạ để lau?
Ánh mắt Thái t.ử thâm sâu: “Không phải là ngươi rất biết l.i.ế.m sao?”
Vân Quỳ lập tức đỏ mặt đến tận mang tai: “Ta… ta đó là…”
Miệng nàng cãi lại nhưng cũng bị hắn khơi gợi sự tò mò, theo bản năng ghé sát môi lại, thè lưỡi l.i.ế.m vết nước trên chiếc nhẫn, dường như không có mùi vị gì, mà lại dường như hơi ngọt.
Nàng mím môi, vừa quay đầu lại đã đối diện với ánh mắt đen sâu thẳm của Thái t.ử. Nàng đưa chiếc nhẫn qua, đôi mắt kiều diễm nhìn hắn, ngập ngừng nói: “Điện hạ cũng muốn nếm thử không?”
Thái t.ử giận dữ, vén cả tấm chăn gấm trùm kín đầu nàng.
Vân Quỳ hậu tri hậu giác phản ứng lại mình vừa nói gì, trốn vào trong chăn cười trộm.
Nhưng cười được một lúc, bỗng nhiên nghĩ đến một vật, khóe miệng nàng lập tức cứng đờ.
「Chỉ mới một chiếc nhẫn thôi đã thế này rồi, sau này ta sống thế nào đây! Hu hu hu!」
…
Sáng sớm hôm sau.
Thái giám tổng quản Càn Thanh Cung – Thang Phúc Quý đến truyền lời, nói tiệc đón gió trừ tịch năm ngày sau, Thuần Minh Đế mời Thái t.ử nhất định phải tham dự.
Thái t.ử vốn dĩ không hề có ý định không đi.
Thuần Minh Đế vừa trừng phạt nặng nề mẫu t.ử Hoàn hậu và Thần Vương, vừa đặc biệt mở tiệc đón gió tẩy trần cho hắn, tự nhiên là muốn biểu lộ thái độ trước mặt quần thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vừa hay nhân lúc người đông, cùng bọn họ xem một màn náo nhiệt.
Thái t.ử nhìn Vân Quỳ nói: “Cung yến trừ tịch, ngươi đi cùng cô.”
Vân Quỳ có chút bất ngờ, ngơ ngác đáp một tiếng “vâng”.
Có lẽ điện hạ muốn dẫn nàng ra ngoài gặp gỡ nhiều người. Như vậy đi vào giấc mơ cũng có thêm tư liệu mới, tránh cho nàng cả ngày mơ thấy hoặc là Ngọc tần tư thông, hoặc là khanh khanh ta ta với Thái t.ử điện hạ…
Ánh mắt lạnh lẽo của Thái t.ử bỗng nhiên liếc qua.
Trong lòng Vân Quỳ giật thót một tiếng, luôn nghi ngờ hắn có thiên nhãn. Hắn dường như có thể đoán được nàng đang nghĩ gì trong lòng, sao lần nào cũng bắt quả tang chuẩn xác như vậy!
Tào Nguyên Lộc vốn là người khôn khéo, trong lòng cũng đoán được vài phần nguyên do.
Thứ nhất, điện hạ lo lắng bệnh đau đầu tái phát trong cung yến, thất thố trước mặt quần thần. Mấy năm trước, trong lễ tế đã từng xảy ra tình huống như vậy. Mặc dù Thái t.ử cố gắng kiềm chế nhưng vẻ mặt hung ác, đôi mắt đỏ ngầu lúc đó thực sự đã khiến không ít quan lại kinh sợ. Năm nay có Vân Quỳ ở bên, ít nhất cũng có thể giúp điện hạ giảm bớt phần nào.
Thứ hai, điện hạ vẫn vô cùng coi trọng Vân Quỳ. Việc dẫn nàng theo trong cung yến trừ tịch chính là một lời nhắc nhở kín đáo đối với những gia tộc có ý định tham gia tuyển chọn Thái t.ử phi. Đây là ái thiếp của Thái t.ử, sau này không ai được phép động đến nàng.
…
Ngày trừ tịch đang đến gần.
Bởi vì Hoàng hậu và Thần vương đều bị cấm túc nên cung yến năm nay được Thuần Minh Đế giao cho Ân Quý phi chủ trì.
Ân Quý phi là mẹ đẻ của Tứ hoàng t.ử, lần này nóng lòng muốn thử, thậm chí còn gọi Tứ hoàng t.ử đến Trường Xuân Cung dặn dò cặn kẽ.
Sau khi đuổi hết người hầu, Ân Quý phi nói với con trai: “Trong cung yến lần này, con nhất định phải thể hiện thật tốt trước mặt Bệ hạ. Nếu có thể chọn thêm hai vị trắc phi giúp đỡ con thì càng tốt.”
Tứ hoàng t.ử bất đắc dĩ cười nói: “Mẫu phi nóng vội quá rồi, nhi thần còn chưa thành thân mà.”
Vì muốn mượn sức triều thần nên Thuần Minh Đế đã chọn không ít thiếu nữ đến tuổi trong các gia đình quan lại Đại Chiêu để làm hậu cung phong phú. Những người được chọn cho các con trai của ông ta đều là thiên kim thế gia, đích nữ của các gia đình tướng lĩnh.
Vị Hoàng t.ử phi chưa qua cửa của Tứ hoàng t.ử chính là đích thứ nữ của Bình Xương Hầu Phủ.
Tứ hoàng t.ử nói thêm: “Huống hồ đây là yến tiệc mừng công của Thái t.ử, việc chọn Thái t.ử phi cũng đã cận kề.”
Ân Quý phi hạ giọng nói: “Việc chọn Thái t.ử phi đối với Bệ hạ và Hoàng hậu đều là một chuyện khó xử, gia thế quá cao không được, thấp cũng không xong. Đặc biệt là hiện giờ Thái t.ử đã khỏi bệnh, Khôn Ninh cung còn sốt ruột hơn chúng ta. Đến khi bọn họ tranh đấu gay gắt, lưỡng bại câu thương, mẹ con ta chưa chắc là không thể thượng vị. Kính vương có gia tộc mẹ đẻ thấp kém, Thịnh vương lại là một kẻ ốm yếu, vậy thì cơ hội sẽ đến với con.”