Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 103



Vẻ mặt Tứ hoàng t.ử cuối cùng cũng dần trở nên nghiêm túc, khẽ gật đầu đáp “vâng”.

Thoắt cái đã tới cung yến. 

Hôm đó, Vân Quỳ chỉ mặc một bộ áo váy cung nữ giản dị nhất, cố gắng giảm bớt sự hiện diện của mình. 

Thực ra đo theo hầu hạ không phải việc khó, chỉ là thân phận của nàng thực sự khó xử. Cung nữ thị tẩm dù sao cũng không thể xuất hiện, trước đó ở ngoài Đông Hoa Môn, những quan lại kia đã khinh thường nhìn nàng. Lần này lại đối diện với những hoàng thân quốc thích, mệnh phụ cao quý nhất Đại Chiêu, Thái t.ử phi tương lai có lẽ cũng có mặt. Mọi người sẽ nghĩ về nàng như thế nào?

Tốt nhất là cứ gió êm biển lặng trôi qua.

Chạng vạng, Triều Dương Điện rực rỡ ánh đèn, hàng ngàn chiếc đèn lưu ly chiếu sáng cả đại điện rực rỡ lộng lẫy. Giữa điện, một hàng bình phong chạm khắc hoa sĩ nữ đồ chia đôi chỗ ngồi của nam và nữ. Một bên là các quan lớn, hậu duệ quý tộc với áo gấm đai ngọc. Một bên là các phi tần, mệnh phụ với mái tóc mây và xiêm y lộng lẫy, lúc này đã lục tục vào chỗ ngồi theo thứ tự.

Vân Quỳ nhắm mắt theo đuôi bước sau Thái t.ử, ngước mắt nhìn lên bóng lưng cao lớn của hắn trong bộ áo bào thải tú bình kim màu đen hoa văn rồng, trông uy nghiêm và đầy sức trấn áp.

Thái t.ử vừa bước vào điện, cả Triều Dương Điện lập tức trở nên im lặng như tờ. Mọi người im lặng trong giây lát rồi vội vàng đứng dậy nghênh đón, cung kính hành lễ. 

Sau đó, gần như chỉ trong chớp mắt, thánh giá của Thuần Minh Đế cũng theo sát sau, các triều thần, mệnh phụ trong điện lại lần nữa chắp tay thi lễ, hô vang vạn tuế.

Bàn của Thái t.ử được đặt ở vị trí tôn quý nhất, phía dưới bên trái ngai vàng, nhìn từ xa gần như song song, tựa như hai người cùng là chủ nhân của giang sơn này. Đây là thái độ mà Thuần Minh Đế muốn biểu lộ trước mặt triều thần và tông thất.

Nhưng trong lòng ông ta sao có thể bình lặng!

Trị vì hai mươi năm, năm xưa cũng là đường đường chính chính phụng mệnh đăng cơ. Hau mươi năm nắm giữ càn khôn, thiên hạ quy phục, được triều thần ca ngợi, được bá tánh ủng hộ, vậy mà trong lòng một số tông thất vẫn coi Cảnh Hữu Đế là trời, tôn Thái t.ử làm chủ, tựa như ông ta là kẻ cướp ngôi soán vị!

Đặc biệt là khi nhìn thấy long bào trên người Thái t.ử, Thuần Minh Đế dù ngoài mặt không lộ vẻ gì, nhưng trong lòng lại cuộn trào giận dữ.

Nghe được sự phẫn hận trong lòng ông ta, Thái t.ử chỉ khẽ cười cho qua.

Các món ăn mỹ vị lần lượt được dâng lên bàn. Thuần Minh Đế nâng chén mời các vương công quý tộc cùng uống, chúc mừng công lao của Thái t.ử: “Lần này Bắc Cương đại thắng, Thái t.ử hạ gục bảy thành Bắc Ngụy, bảo vệ biên cương, làm an lòng dân, đẩy lui địch ngàn dặm, công lao hiển hách, đúng là phúc của xã tắc Đại Chiêu ta.”

Các vương công đại thần đều nâng chén chúc mừng, chỉ là cái danh “hạ gục” khiến không ít tông thất và mệnh phụ không rõ chân tướng sinh lòng sợ hãi. Thuần Minh Đế lại cố tình tránh né không nhắc đến, cũng không làm rõ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiếng nhạc nổi lên, chén rượu giao nhau.

Thái t.ử tĩnh tâm lắng nghe âm thanh từ các phía, Vân Quỳ quỳ ngồi sau lưng hắn, toàn bộ sự chú ý đều tập trung vào những món ngon trên bàn và những điệu múa ca trong yến tiệc.

Còn ở phía sau bình phong, nơi dành cho các nữ quyến, vô số ánh mắt cố ý hoặc vô tình hướng về phía Thái t.ử.

Dù không nhìn rõ, nhưng cái vẻ cao quý bẩm sinh, dáng vẻ uy nghi như núi cao sừng sững, khí chất lạnh lùng nghiêm nghị, tất cả đều chứng minh một điều — Đúng như lời đồn, Thái t.ử đã hoàn toàn bình phục.

Đặc biệt là hôm nay, khu vực dành cho các nữ quyến là do Ân Quý phi chủ trì. Mẫu t.ử Hoàng hậu và Thần vương đều bị phạt bổng cấm túc, ngay cả yến tiệc trừ tịch cũng không được phép tham gia, trong lòng mọi người đã có một cái cân.

Nếu không có gì bất ngờ, ngai vàng sau này sẽ thuộc về Thái t.ử, Thuần Minh Đế cũng chỉ truyền ngôi cho Thái t.ử.

Hung hãn thì sao, bệnh tật triền miên thì sao, chung quy lại đó vẫn là Thái t.ử, là vị vua tương lai! Vị trí Thái t.ử phi vẫn là vinh quang tột bậc.

Chỉ là mọi người thực sự không hiểu, trong một dịp trọng đại như vậy, tại sao Thái t.ử lại mang theo một cung nữ thị tẩm không thể xuất hiện đi theo hầu hạ.

Chẳng lẽ lại tham luyến đến vậy, một khắc cũng không rời được?

Không chỉ các nữ quyến nghi hoặc trong lòng, mà các triều thần bên cạnh Thái t.ử cũng âm thầm bàn tán.

Thái t.ử nhìn sang phía đối diện, ánh mắt chạm phải ánh mắt lạnh lẽo nghiêm nghị của Thế t.ử Ninh Đức Hầu. Đối phương khựng lại một thoáng, vội vàng nâng chén kính từ xa, Thái t.ử xoay chiếc chén vàng trong tay, cười như không cười.

Thế t.ử Ninh Đức Hầu âm thầm siết c.h.ặ.t nắm tay, đáy mắt lóe lên một tia tàn nhẫn khó phát hiện.

Đối phó Thái t.ử, đêm nay chính là thời cơ tốt nhất, tuyệt đối không thể bỏ lỡ. 

Hắn vẫy tay gọi tâm phúc phía sau tới, khẽ dặn dò vài câu.

Thái t.ử vẻ nhìn như không để ý, nhưng thực tế mọi chuyện đều thu hết vào mắt.

Các triều thần trong tiệc bàn tán xôn xao, đơn giản là sự vắng mặt của của Hoàng hậu, Thần vương và Quốc Cữu Gia, là những phán đoán về tình hình triều chính, những mâu thuẫn nơi quan trường, và cả những chuyện dơ bẩn trong hậu viện nhà mình.