Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 217: Ngoại Truyện



Thái t.ử bức vua thoái vị, đăng cơ xưng đế, Thuần Minh Đế bị tống vào ngục, chỉ trong một đêm triều đình gió mây thay đổi.

Thái Hòa Cung, tân đế mặc cổn phục thiên t.ử thêu chỉ vàng, ngồi ngay ngắn trên chiếc long ỷ cao ngất, tuyên bố tội ác chồng chất của Thuần Minh Đế và Hoàng hậu ra khắp thiên hạ.

Các triều thần nhìn nhau, im thin thít như ve mùa đông.

Các triều thần không rõ chân tướng lúc này mới biết, năm xưa Thụy Vương không phải nhặt được món hời, được mọi người tiến cử lên ngôi. Mà là ông ta dụng tâm kín đáo, tính toán từng hước, không tiếc thông đồng với địch bán nước. Lấy mạng của Tiên Đế và năm vạn tướng sĩ làm giá đỡ, tàn hại Huệ Cung Hoàng hậu và t.h.a.i nhi trong bụng, chỉ để trải đường cho dã tâm của ông ta.

Nay tân đế lên ngôi, phán xử Thuần Minh Đế, Hoàng hậu và Phùng Ngộ lăng trì xử t.ử, đầu treo trên tường thành ba tháng để an ủi vong linh Cảnh Hữu Đế và Huệ Cung Hoàng hậu.

Phe cánh của Thuần Minh Đế ngày xưa cũng liên tiếp bị tống vào ngục xét xử. Những cựu thân làm tay sai cho giặc nhẹ thì lưu đày, nặng thì c.h.é.m đầu. Còn những trung thần bị Thuần Minh Đế chèn ép trong thời gian tại vị cũng được trọng dụng trở lại, nhanh ch.óng lấp đầy chỗ trống quan lại.

Về phần phi tần và hoàng t.ử trong hậu cung của Thuần Minh Đế, Thần Vương bị xử t.ử, những người còn lại hoặc là lưu đày, hoặc là giam cầm ở hoàng lăng, suốt đời cầu phúc cho Cảnh Hữu Đế và Huệ Cung Hoàng hậu. Còn những phi tần không con cái, không có lỗi lầm, gia tộc của họ trong thời gian tân đế bức vua thoái vị, không những không giúp kẻ ác, ngược lại còn nguyện vì tân đế mà chạy vạy giúp đỡ, có thể vô tội thả về nhà, đoàn tụ với gia đình.

Tân đế hành động quyết đoán, thủ đoạn sắt đá, chỉ trong vòng chưa đầy hai tháng, trên dưới triều đình đã đổi mới hoàn toàn.

Ngày nọ, tại Thượng Thư Phòng bàn chính sự, thái phó Bùi Trực tiến lên nói: “Những ngày qua bệ hạ chỉnh đốn triều cương, trừ khử gian nịnh, quả đúng là phúc của xã tắc. Nay các bộ trong triều đều đâu vào đấy, các chính sách mới cũng đang được đẩy mạnh tiến hành, bệ hạ cũng nên sớm nạp hậu cung, khai chi tán diệp.”

Lời này vừa dứt, mấy vị lão thần cũng sôi nổi tiến lên khuyên can.

Tân đế Tiêu Kỳ An vừa qua tuổi nhược quán, những năm qua vì chiến sự ở Bắc Cương mà trì hoãn chuyện hôn nhân. Vợ chồng Thuần Minh Đế lại ngấm ngầm cản trở, dẫn đến tân đế đến nay vẫn gối chiếc lẻ loi, không có con cái.

Nay gian nịnh đã trừ, việc tuyển tú hậu cung cũng nên sớm đưa vào nhật trình.

Khóe môi Tiêu Kỳ An mang theo ý cười: “Trong lòng trẫm đã chọn được người, trẫm đã mời Khâm Thiên Giám chọn vài ngày tốt, các khanh không ngại cùng nhau bàn bạc, chọn ngày chứ?”

Mọi người không ngờ bệ hạ đã có chủ ý, còn đang nghi hoặc rốt cuộc là tiểu thư nhà nào, thì Tào Nguyên Lộc đã báo ra mấy ngày tốt, cuối tháng năm có một ngày, tháng sáu có hai ngày, tháng bảy có hai ngày, tháng tám có ba ngày.

Mọi người càng âm thầm kinh ngạc, những ngày này đều gần như vậy sao?

Tam thư lục lễ mọi việc rườm rà, hỉ phục Hoàng hậu cần thời gian may gấp, tháng năm chẳng còn mấy ngày.

Nhưng bệ hạ sốt ruột cũng là lẽ thường tình, dù sao với tuổi của hắn, người khác đã con cái đề huề rồi.

Các quan đại thần ngươi một lời ta một lời bàn tán xôn xao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đối với sự gấp gáp về thời gian, Tiêu Kỳ An bảo mọi người không cần lo lắng: “Đã hợp bát tự thì lễ nạp cát nạp chinh lúc nào cũng có thể tiến hành. Mũ phượng hỉ phục của Hoàng hậu cũng đang được may gấp, trẫm sẽ phái thêm người đẩy nhanh tiến độ, trước tháng sáu nhất định là có thể hoàn thành.”

Thượng thư Lễ Bộ nói: “Nếu đã như vậy, dĩ nhiên là càng nhanh càng tốt.”

Lúc này, Binh bộ Thị lang vẫn luôn im lặng tiến lên chắp tay: “Bệ hạ lên ngôi chưa đầy một tháng, đại sự triều đình vừa mới bắt đầu, cuối tháng phong hậu chung quy cũng có chút vội vàng.”

Các lão bên cạnh gật đầu tán đồng: “Chi bằng cứ định vào mười tám tháng sáu thì sao?”

Có ai mà không mong hoàng đế sớm mở rộng hậu cung, sinh con nối dõi chứ?

Binh bộ Thị lang suy nghĩ một lát rồi nói: “Tháng sáu nắng nóng khó tiêu, hỉ phục nặng nề, lễ nghi rườm rà, chỉ sợ bệ hạ và Hoàng hậu nương nương quá mệt mỏi.”

Tiêu Kỳ An nhíu c.h.ặ.t mày.

Mọi người thấy có lý: “Vậy thì tháng bảy?”

Binh bộ Thị Lang lại nói: “Tháng bảy là tháng cô hồn, quỷ môn quan mở, là điềm gở, không thích hợp cưới gả.”

Tiêu Kỳ An: “…”

Chúng đại thần: “…”

Không chỉ sắc mặt Tiêu Kỳ An trầm xuống, mấy vị các lão đại thần cũng âm thầm oán thầm.

「Bệ hạ không gần nữ sắc, nay khó khăn lắm mới có ý thành hôn, người này lại trăm phương ngàn kế cản trở là có ý gì?」

「Ngươi cô đơn lẻ bóng thì thôi đi, hôn sự của bệ hạ liên quan đến giang sơn xã tắc, hoàng tự kế thừa, sao có thể trì hoãn hết lần này đến lần khác!」

「Bệ hạ vớt ngươi từ Bành Thành lên, giao cho trọng trách, ngươi báo đáp bệ hạ như vậy đó sao?」

Tiêu Kỳ An trầm ngâm một lát rồi nói: “Đã như vậy, vậy thì định vào mười tám tháng tám, quốc trượng thấy sao?”

Một câu nói nhẹ nhàng bâng quơ, lại có sức mạnh kinh thiên động địa, các quan viên có mặt nhìn nhau, tiếng “quốc trượng” trong miệng hoàng đế… ở ngay giữa bọn họ?!