Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 218



Một lúc lâu sau, Binh Bộ Thị Lang mới nhậm chức kia mới chậm rãi chắp tay: “Vi thần không dám, bệ hạ đã quyết, vậy thì cứ theo thánh ý định đoạt đi.”

Mọi người xác nhận đi xác nhận lại, mới xác định người vừa lên tiếng chính là Thị lang Binh bộ Thịnh Dự vừa rồi trăm phương ngàn kế trì hoãn.

「Người được chọn cho vị trí hoàng hậu trong lòng bệ hạ, lại là con gái của Thịnh Thị lang?」

「Ông ấy không phải là không vợ không con, cô đơn lẻ bóng sao? Từ đâu lòi ra một cô con gái vậy?」

Nhưng những lời này không tiện nói ra ngoài mặt, các quan viên vẫn chắp tay chúc mừng: “Thịnh Thị lang dung mạo thanh tú, phong tư tuyệt vời, chắc chắn Hoàng hậu nương nương cũng là tiên tư ngọc chất, quốc sắc khuynh thành.”

Thịnh Dự bất đắc dĩ cười.

Rời khỏi Thượng Thư Phòng, ông ấy lại đến nha môn Binh bộ xem xét công văn một lúc.

Bệ hạ đăng cơ, vốn tưởng ông ấy sẽ thay thế vị trí Chỉ huy sứ của Phùng Ngộ, không ngờ lại vào Binh bộ, hoàng ân mênh m.ô.n.g. Đây là sự nâng đỡ và thể diện dành cho mẫu tộc của Hoàng hậu.

Thịnh Dự bận đến trưa, sau đó về phủ, không ngờ sứ giả nạp thái của triều đình lại đến trước ông ấy.

Tào Nguyên Lộc tay cầm thánh chỉ, dẫn đầu sứ giả nạp thái tiến lên, phía sau là một đám hoạn quan xếp hàng dài dằng dặc, khiêng vàng bạc châu báu nạp thái, nhất thời cửa nhà tấp nập, phố xá bàn tán xôn xao.

Thịnh Dự hỏi Xuân Thuyền: “Tiểu thư đâu rồi?”

Xuân Thuyền nào đã thấy trận địa này bao giờ, nhỏ giọng đáp: “Tiểu thư đi dạo phố nghe kể chuyện rồi ạ.” 

Thịnh Dự đành chắp tay với Tào Nguyên Lộc: “Tiểu nữ ra ngoài chưa về, ta lập tức phái người đi tìm…”

Tào Nguyên Lộc vội nói: “Không vội không vội, nô tài đợi là được.”

Thịnh Dự vẫn vội vàng sai người đi tìm.

Tào Nguyên Lộc theo ông ấy vào thính đường, thấy lông mày ông ấy nhíu c.h.ặ.t không hề giãn ra, không nhịn được khuyên nhủ: “Thị lang yên tâm, cô nương là người đầu tiên bên gối của bệ hạ, là người cùng bệ hạ trải qua hoạn nạn, tình cảm không hề bình thường. Bệ hạ đối xử với tiểu thư thế nào ngài cũng thấy rồi đấy, sau này tiểu thư vào cung, lại là mẫu nghi thiên hạ, là chủ hậu cung, tuyệt đối sẽ không chịu ấm ức đâu.”

Thịnh Dự không lo lắng điều này, vả lại ông ấy chỉ là một hạ thần, làm sao dám can thiệp vào hôn sự của bệ hạ. Đổi lại là nhà thường dân, đây là vinh sủng lớn lao, dập đầu tạ ơn còn không kịp.

Chỉ là khó khăn lắm ông ấy mới tìm lại được con gái, hận không thể bù đắp hết những tình yêu thương thiếu thốn suốt bao năm qua cho nàng, chỉ mấy tháng ngắn ngủi bầu bạn thì làm sao đủ?

Hơn nữa sau này nàng vào cung, dù có được bệ hạ sủng ái đến đâu thì nàng mang trên mình thân phận tôn quý vô song, cả đời bị trói buộc trong khuôn phép, nói không chừng sau này còn phải đấu đá trong thâm cung kia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ông ấy không nỡ, nhưng cũng không thể thay đổi tất cả.

Bệ hạ muốn lập nàng làm Hậu, cô nương cũng nguyện ý vào cung. Ông ấy là một người cha đến sau, làm gì có tư cách để ngăn cản chứ.

Trước đây bệ hạ đến phủ đón người, ông ấy chỉ có thể lấy tổ chế và quy tắc cưới gả làm lý do, giữ nàng thêm một thời gian.

Thịnh Dự thở dài: “Tiểu nữ ngây thơ trong sáng, lại ở trong cung nhiều năm không được tự do. Nay khó khăn lắm mới ra khỏi cửa cung, ta chỉ hy vọng nàng có thể giải phóng bản tính, sống những ngày tháng vui vẻ vô lo.”

Tào Nguyên Lộc bảo ông ấy yên tâm: “Bệ hạ yêu mến cô nương, sao có thể nhẫn tâm giam cầm nàng trong cung? Nửa năm ngài không ở đây, hễ bệ hạ xuất cung là đều dẫn theo cô nương bên cạnh.”

Thịnh Dự hơi ngạc nhiên, nhưng trong lòng lại lo lắng. Đó là vì cô nương có thể xoa dịu chứng đau đầu cho bệ hạ, nên mới để nàng không rời nửa bước.

Tào Nguyên Lộc nói: “Đêm Nguyên Tiêu, đích thân bệ hạ đi dạo chợ đèn với tiểu thư. Lúc ở Phủ Bình Châu, bệ hạ lại vung tay quá trán, chỉ để cô nương chơi cho thỏa thích.”

Thịnh Dự rốt cuộc không nhịn được cười: “Thật sao?”

Nhớ đến tiểu nha đầu thấy bạc là mắt sáng rực kia, được những ân sủng này, không biết nàng sẽ cười vui vẻ đến nhường nào.

Thấy vẻ mặt căng thẳng của ông ấy cuối cùng cũng dịu đi, Tào Nguyên Lộc cười nói: “Chỉ cần là cô nương đề xuất, không có gì là bệ hạ không đáp ứng. Kể cả là không dám đề xuất, bệ hạ cũng sẽ nghĩ mọi cách thỏa mãn tâm nguyện của nàng. Vậy nên ngài cứ yên tâm, tiểu thư vào cung, bệ hạ tuyệt đối sẽ không để nàng phải chịu ấm ức đâu.”

Lúc này Thịnh Dự mới khẽ gật đầu, nghĩ đến điều gì, lại vội chắp tay: “Hạ quan nào dám, nào dám.”

Từ khi Thái t.ử đăng cơ, triều đình trải qua một phen tắm m.á.u, từ tháng năm trở đi mới dần dần bình lặng trở lại. 

Vân Quỳ không chịu được yên tĩnh, cả tháng năm đều hận không thể ngày nào cũng ra ngoài.

Thế giới bên ngoài đối với nàng thực sự quá mới mẻ.

Mười năm ở ngoài cung khi còn nhỏ, bữa có bữa không, luôn phải nhìn sắc mặt người khác, đến tiền mua một xâu kẹo hồ lô cũng không có. Sau này vào cung, cơm áo không phải lo nữa, nhưng lại mất đi sự tự do nghịch ngợm ở ngoài cung.

Những ngày này, trong túi có tiền tiêu không hết, mỗi ngày đều có thể ra phố dạo chơi, vào những con hẻm sâu tìm các quán lâu năm ăn lẩu. Lúc rảnh rỗi thì đến quán trà nghe kể chuyện, uống trà ăn bánh, ngồi cả nửa ngày trời, quả thực là cuộc sống thần tiên.