Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 220



Vân Quỳ: “… Như vậy không tốt đâu?”

Nói xong, cả người bị bế ngang lên.

Người đàn ông bước lên lầu, cúi đầu nhìn nàng: “Có gì mà không tốt? Ý chỉ là do ta ban xuống, nàng muốn tiếp chỉ lúc nào thì tiếp chỉ lúc đó, ai dám hó hé một câu.”

Vân Quỳ là chủ của quán trà, lại thường xuyên đến nghe kể chuyện, góp ý chỉ dẫn vài lời cho người kể chuyện. Vì vậy nàng khoát giữ lại một gian phòng tao nhã ở tầng ba để hàng ngày nghỉ ngơi.

Nơi này là “căn cứ bí mật” của hai người ngoài cung. Đây cũng không phải là lần đầu Tiêu Kỳ An đến đây. Hắn quen đường quen nẻo lên lầu, đi đến gian trong cùng phía đông, đá cửa bước vào, trực tiếp đặt người lên giường.

Vân Quỳ cảm thấy hắn ngựa quen đường cũ, cứ như về cung điện của chính mình vậy, khiến nàng có chút xấu hổ, “Chúng ta là nam nữ chưa lập đình, cứ yêu đương lén lút như vậy không hay lắm đâu?”

Nghe thấy từ này, Tiêu Kỳ An lập tức nhíu mày, nhưng không còn cách nào, người mình đã chọn, phải chấp nhận cả những suy nghĩ không đứng đắn và cách ăn nói bừa bãi của nàng.

Trước kia khi không biết hắn có thuật đọc tâm, những ý nghĩ không trong sạch của nàng đều giấu trong lòng. Sau này biết rồi, dần dà nàng cũng không che giấu nữa, mà trở nên vô cùng thẳng thắn.

Ngón tay của Tiêu Kỳ An thâm nhập, hắn nhẹ nhàng hôn lên môi nàng, “Nếu không phải chuyện triều chính bề bộn, phụ thân nàng lại dẫn tổ chế ra làm lý lẽ, nàng đã sớm vào cung rồi, cần gì phải như vậy?”

Vân Quỳ cảm nhận được chất liệu mát lạnh trơn trượt của chiếc nhẫn ngọc, nàng khẽ hít vào, “Chúng ta như bây giờ cũng khá tốt, tiểu biệt thắng tân hôn, chỉ là hai ba ngày lén… lén lút thì hơi thường xuyên…”

Tiêu Kỳ An nhíu mày: “Trẫm và nàng quang minh chính đại, sớm đã cùng giường chung gối, xưng hô phu thê, sao có thể gọi là lén lút?”

Vân Quỳ: “Vậy chàng dám đến Thịnh Phủ không?”

Tiêu Kỳ An: “Trẫm có gì mà không dám?”

Hắn làm bộ muốn nhấc nàng lên, Vân Quỳ quần áo xộc xệch, sợ hãi vội ôm lấy eo hắn, “Là ta không dám! Ta không dám được chưa…”

Lúc này Tiêu Kỳ An mới đặt nàng xuống tiếp tục, “Nàng vẫn rất sợ ông ấy.”

Vân Quỳ mím môi: “Cũng không phải sợ…”

Nàng đã từng thấy dáng vẻ uy nghiêm đáng sợ của phụ thân. Trước kia khi Chỉ huy Cẩm Y Vệ xuống ngục, lúc đó ông ấy còn chưa là Binh bộ Thị lang, Cẩm Y Vệ đều phải nghe theo lệnh ông ấy. Nàng đã tận tai nghe phụ thân nói, phải tống giam xét xử hết những kẻ từng theo Phùng Ngộ nối giáo cho giặc, dù có đ.á.n.h gãy xương cũng phải tra hỏi hết mọi tội ác của Phùng Ngộ trong những năm qua…

Dường như chỉ có khi ở trước mặt nàng, ông ấy mới tỏ ra dịu dàng thân thiện, muốn gì được nấy, một lời nặng cũng không nỡ nói.

Mặc dù nàng vẫn chưa thay đổi cách xưng hô, không biết mở lời gọi ông ấy một tiếng cha thế nào, nhưng trong lòng lại không thể không sinh ra lòng kính sợ đối với ông ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giống như mọi đứa trẻ đều muốn nhận được sự công nhận của người lớn, nàng cũng vậy. Nàng không muốn trong mắt ông ấy, nàng là một đứa con gái quá đáng bướng bỉnh, không tuân thủ quy tắc, khiến người khác phải lo lắng.

Nhưng cha rất tốt, ông ấy đã cho nàng sự tự do lớn nhất, còn khuyến khích nàng ra ngoài đi dạo nhiều hơn. Dù công việc bận rộn đến đâu, mỗi tối ông ấy đều về nhà ăn cơm cùng nàng.

Đôi khi tiếng “cha” đã nghẹn ở cổ họng, nhưng vẫn không có cơ hội gọi ra.

Đợi nàng vào cung, ông ấy lại chỉ có một mình.

Nghĩ đến đây, trong lòng Vân Quỳ vẫn dâng lên nỗi buồn man mác.

Tiêu Kỳ An nói: “Nàng sợ ông ấy một mình, chẳng lẽ không sợ ta phòng không gối chiếc, cũng sẽ nhớ nàng sao?”

Bây giờ Vân Quỳ mới cười hôn lên má hắn, “Không phải tháng tám ta sẽ vào cung sao? Vả lại hai tháng này, chúng ta chẳng phải cũng thường xuyên lén gặp mắt, bệ hạ chưa bao giờ bạc đãi bản thân cả.”

Nàng nói có lý, yết hầu Tiêu Kỳ An khẽ động, hơi thở nóng rực phả vào cổ nàng, hôn dọc xuống theo xương quai xanh.

Chính bản thân Vân Quỳ cũng muốn, vì vậy nàng mặc kệ hắn làm gì thì làm. Cho đến khi eo bị siết c.h.ặ.t, đột nhiên ý thức được hắn muốn làm gì, nàng vội vàng đưa tay đẩy ra: “Đừng xé cái này, là… là cha mua cho.”

Mặt Tiêu Kỳ An xị xuống như sắp nhỏ nước, “Đồ ông ấy mua không được xé, đồ ta mua thì được xé?”

Vân Quỳ muốn giải thích, lại cảm thấy có gì đó không đúng, hậm hực vỗ một cái vào m.ô.n.g rồng, “Còn nói nữa à, không phải là do chàng xé sao! Y phục của ta càng ngày càng ít đi…”

Tiêu Kỳ An nghiến răng nắm c.h.ặ.t cổ tay nàng, “Nàng thật to gan.”

Vậy mà dám đ.á.n.h hắn.

Vân Quỳ nghẹn cổ nói: “Bệ hạ làm không đúng, bổn cung có trách nhiệm khuyên can.”

Tiêu Kỳ An: “Một bụng lý do đường hoàng.”

Vân Quỳ cười hì hì, tự mình chậm rãi cởi dây lưng, đặt tay hắn vào trong.

Nàng vừa hưởng thụ, vừa thở dài thườn thượt: “Bệ hạ, chàng nói ta có thể đảm đương được vị trí Hoàng hậu không?” 

Dạo này nàng cũng nước đến chân mới nhảy, xem không ít chuyện về các hiền hậu đời trước. Có người dạy nàng phải hiền lành cung kính tiết kiệm, có người dạy nàng khoan dung độ lượng, không được ghen tuông, có người dạy nàng làm sao phò tá quân vương, làm một người vợ hiền, những từ ngữ này đối với nàng đều quá xa lạ.

Nàng xuất thân là cung nữ, chưa từng nghĩ đến có ngày mình sẽ là mẫu nghi thiên hạ, tựa như trên vai có gánh nặng ngàn cân, chỉ nghĩ thôi đã thấy luống cuống.