Tiêu Kỳ An nhìn vẻ mặt lo lắng của nàng, khẽ nói: “Không cần thay đổi, nàng như vậy là rất tốt rồi.”
Vân Quỳ ngạc nhiên chớp mắt, cũng muốn nghe hắn nói gì. Dù sao thì miệng người này còn cứng hơn đá, khó lắm mới nghe được một hai câu khen ngợi từ hắn.
Tiêu Kỳ An nói: “Cái gọi là hiền, chẳng qua chỉ là xiềng xích thế tục trói buộc nữ t.ử, là bức tường cao mà những cái gọi là thánh hiền xưa nay xây dựng cho nữ t.ử, sao cứ phải sống theo khuôn mẫu mà họ đặt ra? Nàng có thể hiền lành cung kính tiết kiệm, cũng có thể tùy tâm tự tại, có thể đoan trang ung dung, cũng có thể ngây thơ hồn nhiên, những điều này đều không sai.”
Vân Quỳ hơi ngơ ngác, mặt đỏ lên: “Chàng có phải là quá khoan dung với ta rồi không?”
Tiêu Kỳ An vuốt ve má nàng, “Nàng chân thật lương thiện, đúng sai rõ ràng, hai điểm này đã là điều hiếm có trên đời.”
Vân Quỳ: “Vậy… làm Hoàng hậu còn có thể giống như trước kia, tùy tâm sở d.ụ.c không? Ta có thể giống như bây giờ, thường xuyên ra ngoài dạo phố, nghe kể chuyện không? Còn có thể đi dạo vườn, ăn khắp hang cùng ngõ hẻm không?”
Tiêu Kỳ An nhíu mày, luôn cảm thấy nàng bắt đầu được đằng chân lân đằng đầu, nhưng vẫn nói: “Không quá đáng là được. Ta cưới nàng, không phải muốn dùng những khuôn phép đó để trói buộc nàng, dĩ nhiên là hy vọng nàng vui vẻ.”
Vân Quỳ hưng phấn xoa cơ n.g.ự.c hắn: “Bây giờ ta đã rất vui vẻ rồi!”
Ôn tồn một lát, nàng lại thấp thoáng lo lắng: “Chàng sẽ không hối hận chứ? Thật sự không cần tam cung lục viện, chỉ cưới một mình ta? Sau này gặp được người đẹp hơn ta, tốt hơn ta, chàng thật sự sẽ không động lòng sao? Đến lúc đó lại khuyên ta rộng lượng, ta sẽ giận đấy nhé…”
Tiêu Kỳ An ngược lại thấy hứng thú: “Giận thế nào?”
Vân Quỳ c.ắ.n môi nói: “Bỏ chàng!”
Lông mày Tiêu Kỳ An giật giật.
“Sau đó tìm một trăm người đàn ông đẹp trai hơn chàng, cường tráng hơn chàng, còn có tám múi bụng thay phiên hầu hạ ta!”
Tiêu Kỳ An hận đến nỗi c.ắ.n một cái vào phần thịt mềm dưới xương quai xanh của nàng.
Vân Quỳ kêu đau oai oái.
Vừa vén váy lên định cho nàng một bài học, ngoài cửa phòng truyền đến tiếng bước chân vội vã. Hoài Trúc ở ngoài cửa nói: “Cô nương, đại nhân phái người đến giục, bảo cô nương mau ch.óng về phủ tiếp chỉ.”
Vân Quỳ nhịn đau đáp vọng ra ngoài: “Tới ngay! Tới ngay!”
Nàng lại nước mắt lưng tròng đẩy đẩy người đàn ông đang đè lên mình, “Hôm nay coi như bỏ đi, ai bảo chàng nóng nảy phái người đi tuyên chỉ…”
Tiêu Kỳ An bất đắc dĩ, vẫn im lặng tăng tốc, nhưng đợi đến khi hắn hoàn toàn giải phóng, cũng đã là nửa canh giờ sau.
Vân Quỳ đỡ eo đứng dậy, may mà y phục bị hắn ném xuống giường nên không bị bẩn. Ra khỏi trà quán, nàng lên xe ngựa nhà mình, đẩy nhanh tốc độ lắm mới kịp về phủ trước khi trời tối.
Những người dân hiếu kỳ vây xem bên ngoài Thịnh Phủ đều bị cấm quân chặn lại cách xa vài trượng, nhưng cũng không chịu giải tán. Họ đợi ròng rã nửa ngày, chỉ muốn nhân cơ hội nhìn thấy phong thái của Hoàng hậu tương lai một lần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có điều từ sự tò mò mong đợi ban đầu, đến khi thời gian dần trôi qua, mọi người lại bắt đầu lo lắng cho Hoàng hậu nương nương tương lai này.
“Tiểu thư nhà họ Thịnh rốt cuộc là người thế nào, mà dám to gan để người trong cung chờ như vậy, để sứ giả nạp thái phải đợi nàng nửa ngày!”
“Chẳng lẽ muốn kháng chỉ, từ hôn sao?”
“Đáng thương cho Thịnh đại nhân vừa mới về kinh thành, lại gặp phải một đứa con gái không khiến mình bớt lo. Nếu như đắc tội bệ hạ, đừng để chuyện vui hóa thành chuyện buồn…”
“Ê, người đến rồi, đến rồi!”
Từ xa Vân Quỳ đã thấy bên ngoài phủ nhà mình người xe tấp nập. May mà Hoài Thanh Hoài Trúc cũng ở trên xe, lại có cấm quân và thị vệ mở đường từ khi xuống xe đến khi vào phủ, chỉ để lại cho những người bên ngoài một cái nhìn thoáng qua.
“Đó là Hoàng hậu nương nương sao? Đẹp thật đấy, cứ như một nàng tiên nhỏ vậy!”
“Không hổ là con gái của Võ Trạng nguyên, khi còn trẻ, Thịnh đại nhân đã phong thần tuấn lãng. Thịnh cô nương thừa hưởng tướng mạo ưa nhìn của ông ấy, nghĩ thôi cũng biết là không tệ.”
“Nhìn sự phô trương này kìa! Thái độ của đại thái giám trong cung đâu giống như đến truyền chỉ, nói là cầu hôn cũng không quá!”
…..
Vân Quỳ vừa bước vào cửa, Tào Nguyên Lộc lập tức nghênh đón.
“Cuối cùng cô nương cũng về rồi!”
Vân Quỳ cũng rất bất đắc dĩ, nếu không phải bệ hạ nhà ông ấy quấn lấy không tha, nàng đã về lâu rồi!
Nàng đón ánh mắt đ.á.n.h giá từ trên xuống dưới của cha, luôn sợ sẽ bị lộ tẩy.
Từ khi nàng bước vào, Thịnh Dự đã chú ý tới ánh mắt của cô nương né tránh, đôi môi đỏ bất thường, e rằng không phải son, trên y phục cũng có những nếp gấp khó nhận ra, hẳn là do người tạo ra.
Ông ấy không ngốc, dù sao cũng đã từng ở Cẩm Y Vệ một thời gian, điều tra phá án không thành vấn đề, làm sao có thể không nhìn ra chứ!
Ông ấy dĩ nhiên sẽ không trách cứ cô nương điều gì, dù sao người ta là Hoàng đế, muốn làm xằng làm bậy thì cô nương nhà mình cũng đâu thể chống lại được.
Chỉ là ông ấy không thể hiểu nổi, bệ hạ văn trị võ công, uy chấn thiên hạ, bản tính lại cực kỳ kiên nghị, nếu không cũng đã không từng bước vượt qua chông gai đi đến được ngày hôm nay. Hắn vốn nên là người trầm ổn tự chủ nhất, sao lại như vậy…