Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 223



Sau khi lễ thành, Tiêu Kỳ An phải đến Thái Hòa Điện dự đại yến với quần thần. Trước khi đi, hắn dặn dò nàng: “Ta sẽ về sớm, nàng trước… tắm rửa thay y phục đi.”

Vân Quỳ: “…”

Cung nữ cả phòng đều đỏ mặt thay nàng.

Đại cung nữ của Khôn Ninh Cung là Đàn Vân và Tú Nguyệt hầu hạ nàng gỡ mũ phượng, cởi bỏ lễ phục nặng nề. Cuối cùng cổ cũng có thể cử động được, Vân Quỳ thở phào một hơi lớn, lúc này mới ăn chút đồ lót dạ.

Sau khi tắm ở thiên điện, nàng trở về ngồi trên giường hỉ. Những bức tị hoả đồ mà Phủ Nội Vụ đưa tới đều quá trẻ con, nàng tiện tay lật vài trang, còn không đa dạng bằng người nào đó.

Tính toán thời gian, bệ hạ cũng sắp về rồi, nàng dứt khoát cho hắn một chút bất ngờ nhỏ.

Vân Quỳ cởi áo ngủ, buông rèm giường xuống, trần truồng chui vào chăn hỉ.

Nàng vốn muốn đợi hắn về, nhưng cả ngày mệt mỏi, lại không có y phục trói buộc, mí mắt nàng sụp xuống, rất nhanh đã thoải mái ngủ thiếp đi.

Tiêu Kỳ An trở về điện, không nghe thấy động tĩnh gì trong giường, trong lòng còn nghĩ nàng quá mệt mỏi, cứ để nàng nghỉ ngơi một đêm. Dù sao cũng là vợ chồng già rồi, đêm nay cũng không nhất thiết phải thế.

Nhưng khi hắn vén chăn lên, thân thể mềm mại trơn trượt dán sát vào, hô hấp của hắn đột nhiên nặng trĩu, hắn lập tức thu hồi ý nghĩ vừa rồi.

Phải thừa nhận rằng giường phượng ở Khôn Ninh Cung quả thực quá rộng rãi và thoải mái.

Toàn bộ chiếc giường được làm từ gỗ xưa quý giá, thân giường chạm khắc hoa văn bách điểu triều phượng tinh xảo lộng lẫy. Mỗi viên ngọc trai, đá quý điểm xuyết trên đó đều giá trị liên thành. Màn giường là lụa vân mây mỏng như cánh ve, lấp lánh rực rỡ, bên dưới trải t.h.ả.m lông cừu mềm mại mịn màng và nệm gấm hoa lệ tươi sáng. Lún sâu vào trong, cả người như nằm trên mây, ngay cả trong mơ cũng vô cùng dễ chịu.

Vân Quỳ cảm thấy mình giống như một bát kem vải mát lạnh trong ngày hè oi ả, lớp kem tuyết trắng hòa quyện với thịt vải ngọt thanh mềm mại và những viên nếp nhỏ, chậm rãi ăn từ trên xuống dưới. Lớp đá bào ở dưới lớp kem tan chảy thành nước, rồi lại được l.i.ế.m láp sạch sẽ từng chút một.

Nàng từ từ tỉnh giấc, đôi mắt mờ mịt dần trở nên rõ ràng, một hồi lâu sau mới phản ứng lại vì sao trong giấc mơ nàng lại nghĩ mình là bát kem vải? Thì ra là nàng… thật sự đang bị “ăn”.

「Một bậc quân vương mà lại có hành vi như vậy, đúng là không tao nhã chút nào.」

「Nhưng bổn cung rộng lượng bao dung, nể tình hôm nay là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta, ta sẽ cho ngươi một cơ hội hầu hạ bổn cung!」

Nàng vuốt ve b.úi tóc của người đàn ông, ánh mắt dừng lại trên đỉnh màn thêu hình long phượng trình tường bằng gấm Tứ Xuyên, mọi thứ đều không hề chân thật chút nào.

Cho đến khi dưới thân truyền đến một cơn đau nhói nhẹ, giọng nói của người đàn ông gần như vang lên sát bên tai nàng: “Lại cảm thấy đang mơ à?” 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vân Quỳ bị hắn c.ắ.n đau, đợi hắn ngồi dậy, nàng lại tỉ mỉ nhìn gương mặt hắn rồi dùng đầu ngón tay vẽ từng đường nét trên khuôn mặt ấy.

Giữa đôi lông mày của người đàn ông không còn vẻ dữ tợn khi bị chứng nhức đầu hành hạ, mày kiếm mắt sao, khí phách hiên ngang. Nàng nhìn thấy ánh nến lay động khắp phòng trong mắt hân, còn có cả bóng hình nàng, giống như bao chàng thư sinh xuân phong đắc ý trong đêm động phòng hoa chúc, trong mắt chỉ có người vợ yêu dấu của mình.

Vân Quỳ cảm khái nói: “Bệ hạ, chàng trở nên đẹp trai hơn rồi.”

Tiêu Kỳ An: “Trước đây ta rất xấu sao?”

Người này vòng vo muốn nghe lời khen, Vân Quỳ vuốt ve đôi môi ẩm ướt của hắn, nghĩ đến việc hắn đã tốn không ít công sức để làm nàng vui, nàng không tiếc lời khen: “Trước đây cũng đẹp! Nếu dung mạo khó nhìn thật, sao bổn cung lại bỏ mặc ba ngàn giai lệ, chỉ chung tình với mình chàng?”

Tiêu Kỳ An khẽ c.ắ.n đôi môi anh đào đang buông lời ngông cuồng của nàng: “Tốt nhất nàng cũng nên mạnh dạn như vậy cả ở bên ngoài, đừng chỉ giỏi ức h.i.ế.p người nhà.”

Vân Quỳ cười hì hì, bàn tay cũng tìm đến nơi muốn đến nhất: “Chỉ là trong lòng ta vui sướng, lần đầu gả chồng, lại gả cho người tôn quý nhất, lớn nhất thế gian… chỉ xét về thân phận.”

Đã là vợ chồng già rồi, tiểu điện hạ đối xử với nàng cũng rất thân mật, cứ liên tục dụi đầu vào tay nàng. Nhưng chưa kịp để nàng trêu đùa thêm, người đàn ông đã lật người đè xuống, không cho nàng cơ hội ức h.i.ế.p người nhà nữa.

……

Theo luật lệ Đại Chiêu, sau khi đại hôn Hoàng đế phải ở lại Khôn Ninh Cung của Hoàng hậu trong tháng đầu tiên. Đây là thể diện mà hoàng gia ban cho chính thê. Sau một tháng, chỉ cần mồng một và rằm ở lại Khôn Ninh Cung là đủ.

Từ đêm thứ ba sau đại hôn, Vân Quỳ đã bắt đầu mong chờ một tháng sau.

 

Nàng không biết nên nói gì cho phải. Một người rõ ràng bận rộn chính sự, trăm công nghìn việc, vậy mà ban đêm lại không biết tiết chế, hận không thể bù đắp hết những gì chưa làm trong ba tháng trước.

Nàng đã mấy ngày liền không được nghỉ ngơi t.ử tế, ban ngày còn phải gặp gỡ tông thất và mệnh phụ. Ban đầu nàng sợ nhất những dịp như vậy, sợ mình rụt rè, nhưng giờ đây nàng đã có thể thản nhiên đối mặt. Thậm chí còn hy vọng mấy vị trưởng công chúa, quận chúa níu nàng lại nói chuyện lâu thêm một chút, còn hơn là cứ đến đêm lại thấy tiểu điện hạ trỗi dậy.