Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 222



Nhưng nghĩ lại, con gái được thánh sủng sâu đậm, ân ái mỹ mãn với bệ hạ, sau này vào cung, giữa hai người cũng không phải là đế hậu khách khí xa lạ. Có thể cùng bệ hạ tình sâu nghĩa nặng, cũng là một chuyện tốt đẹp, ông ấy nên vui mừng mới phải.

Ba tháng tiếp theo, Vân Quỳ không còn tự do như trước nữa. Cách ba đến năm ngày, Lễ Bộ và Phủ Nội Vụ lại đến phủ, lễ phục, thường phục, mũ phượng, trang sức của Hoàng hậu đều phải xem xét và thử từng cái. Khôn Ninh Cung cũng được bài trí lại theo sở thích của nàng, quan lễ nghi và ma ma dạy dỗ cũng đến phủ trước nửa tháng, dạy nàng các lễ nghi quy tắc trong nghi thức sắc phong, để đảm bảo ngày đó không xảy ra sai sót.

Tất nhiên còn có ma ma dạy chuyện phòng the.

Sách văn của Lễ Bộ đã che giấu thân phận cung nữ thị tẩm trước đây của nàng, chỉ công bố với bên ngoài nàng là đích nữ chưa xuất giá của nhà họ Thịnh, tên Thịnh Vân Quỳ. Theo lệ thường, Phủ Nội Vụ cũng phải phái ma ma đến dạy nàng đạo vợ chồng.

Vân Quỳ chỉ đành giả vờ ngây ngô, giống như mọi cô nương chưa từng trải chuyện phòng the, xấu hổ khiêm tốn đi theo ma ma học lại một lần.

Cuối cùng cũng đến ngày mười tám tháng tám, giờ mão, trời còn chưa sáng, Vân Quỳ đã phải dậy tắm rửa, trang điểm và thay y phục.

Yến ma ma đích thân từ trong cung đến chải tóc cho nàng. Ở trong cung bà ấy đã nghe nói, Hoàng hậu xuất thân từ nhà họ Thịnh, cũng là Võ Trạng nguyên năm xưa. Cộng thêm đã lâu không gặp Vân Quỳ, trong lòng bà ấy lập tức có một suy đoán.

Quả nhiên, cô nương đúng thật là con gái của Thịnh Dự.

Bây giờ, những người cũ bên cạnh Cảnh Hữu Đế và Huệ Cung Hoàng hậu cũng không còn nhiều. Thịnh Dự tất nhiên vẫn còn nhớ bà ấy, hai người gặp nhau, không tránh khỏi hàn huyên vài câu.

Yến ma ma cười nói: “Tướng quân bị trục xuất ra khỏi kinh thành nhiều năm, con gái lại ngoài ý muốn vào Đông Cung, ở bên cạnh bệ hạ, cũng coi như là duyên trời định sẵn.”

Thịnh Dự cũng không ngờ, một chuyến về kinh không chỉ có thêm một cô con gái, mà còn kết thông gia với Cảnh Hữu Đế.

Trước khi đi, Thịnh Dự dẫn mọi người trong phủ hành lễ quân thần với Hoàng hậu.

Vân Quỳ nhìn thấy cha quỳ hai đầu gối xuống đất, cuối cùng không nhịn được vành mắt nóng lên, tiến lên đỡ ông ấy dậy, “Cha…”

Thịnh Dự đợi được tiếng gọi muộn màng này, thoáng chốc nước mắt lưng tròng.

Quy củ cưới gả của nhà Đế vương nghiêm ngặt, ông ấy vẫn hành lễ đầy đủ, chậm rãi đứng dậy, cuối cùng chỉ nói: “Sau này phải cùng bệ hạ phu thê hòa thuận, đồng tâm hiệp lực. Cha không có mong ước gì khác, chỉ mong các con cả đời bình an thuận lợi, cầm sắt hòa minh.”

Vân Khuê nghẹn ngào gật đầu: “Cha cũng phải giữ gìn sức khỏe.”

Thịnh Dự nhìn cô nương trước mắt y phục gấm vóc hoa lệ, đầu đầy châu ngọc, thở dài trong lòng. Mẫu thân nàng ở trên trời, thấy hôm nay nàng gả được người tốt, chắc chắn cũng sẽ vui mừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ông ấy vỗ vai Vân Quỳ, ôn tồn nói: “Đi đi, đừng để lỡ giờ lành.”

Vân Quỳ gật đầu, xoay người ra khỏi phủ. Nghênh đón nàng là nghi giá Hoàng hậu đông đúc, đoàn rước dâu tiến về Hoàng thành, dọc đường trống chiêng vang dội, lụa màu tung bay.

Cả ngày hôm sau là nghi thức sắc phong và các bước trong hôn lễ. Người Vân Quỳ bị mũ phượng hoa phục nặng nề ép thở không ra hơi, giống như một con rối mặt mày căng thẳng, thẳng cổ, đi qua vô số cổng cung, từ tế đàn điển lễ, sắc lập nghênh đón, nhận quỳ bái của quần thần, đến khi vào ở Khôn Ninh Cung, vô số lễ nghi trang trọng phức tạp đang chờ nàng.

May mắn là trước đó ma ma đã dạy hết các quy tắc, dọc đường có quan xướng lễ chỉ dẫn. Lúc căng thẳng luống cuống, bệ hạ cũng kịp thời nhắc nhở, kịp thời đưa tay ra xoa dịu cảm xúc của nàng. Cả ngày trôi qua, cuối cùng cũng không xảy ra sai sót.

Nhưng đợi đến khi bước vào Khôn Ninh Cung, ngồi lên giường hỉ, nhìn thấy đôi nến long phụng cao ngất, cả điện vàng son huy hoàng, thân mệt mỏi lại dần dần bị căng thẳng thay thế.

Tiêu Kỳ An vào điện, thấy tiểu nha đầu cúi đầu khép nép, khuôn mặt ngượng ngùng ngồi bên giường. Nghe thấy hắn đến, nàng cũng không dám ngẩng đầu lên, cứ như ngày đầu tiên gặp hắn.

Thôi vậy, dù sao trong mắt quan xướng lễ và các cung nhân, hắn và đích nữ nhà họ Thịnh không có những quá khứ quấn quýt ở Thừa Quang Điện, cũng không khác gì kết hôn bất đắc dĩ.

Ngay cả hôn lễ của dân thường, nghi thức động phòng cũng không tránh khỏi giày vò một phen, lễ nghi của đế vương thì càng rườm rà hơn.

Đầu tiên là rửa tay, sau đó hành lễ đồng lao. Cái gọi là lễ đồng lao chính là hai vợ chồng cùng ăn ba món ăn, ngụ ý đồng cam cộng khổ. Có lẽ nha đầu này đói lắm rồi nên nhanh ch.óng vét sạch thức ăn trong bát.

Hắn cười khẽ một tiếng, bị nàng lén lút trừng mắt nhìn.

「Cả ngày không dám uống nước ăn gì, đói lắm đấy  biết không!」

Tiêu Kỳ An rất vô tội, rõ ràng dọc đường đều chuẩn bị điểm tâm và trà sữa cho nàng, là tự nàng sợ đi vệ sinh nên không chịu ăn.

「Nhanh lên đi! Cổ mỏi quá!」

Nha đầu quen thuộc cuối cùng cũng trở về rồi, Tiêu Kỳ An mỉm cười ra lệnh cho quan xướng lễ tiếp tục.

Uống rượu giao bôi xong là lễ kết tóc, từ xưa đến nay đế vương không cần cắt tóc, dùng dải lụa thay thế là được. Song Tiêu Kỳ An vẫn đích thân cắt một lọn tóc, tết lại cùng với tóc nàng, từ nay kết tóc đồng tâm, vĩnh không chia lìa.