Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 226



Ban đêm, trong hành cung, để khao thưởng quần thần, Tiêu Kỳ An ban thưởng trăm vò rượu huyết hươu bổ dưỡng và các loại cao lương mỹ vị. Các đại thần nâng chén cười nói, sĩ khí phấn chấn chưa từng có.

Vân Quỳ ngồi ở vị trí đầu hàng nữ quyến. Tuy chưa từng đích thân chủ trì yến tiệc mừng công như vậy, nhưng nàng đã thấy Ân Quý Phi xử lý yến tiệc trừ tịch trước đó. Nàng học theo, nói vài lời khách sáo, rồi ban thêm chút phần thưởng cho gia quyến chả mấy vị quan viên săn được nhiều thú nhất hôm nay, quy trình cũng coi như xong xuôi.

Điều tiếc nuối duy nhất là, dưới mắt bao người, nàng không thể ăn uống thỏa thích như ở trong cung của mình. Nhìn thấy miếng thịt nướng xèo xèo chảy mỡ, nàng chỉ có thể để người dưới cắt thành miếng nhỏ bằng móng tay, rồi lấy khăn che miệng, giữ ý ăn một miếng nhỏ.

Dù sao đêm nay nàng còn có nhiệm vụ, cũng không thể ăn quá nhiều. Trước mặt Hoài Thanh Hoài Trúc, nàng giả vờ ăn không ngon miệng.

Đợi đến khi rượu đã qua ba tuần, Hoài Trúc đi bẩm báo với bệ hạ một tiếng, nói thân thể nàng không khỏe, xin phép rời đi trước.

Hoài Trúc cẩn thận bẩm báo lên.

Tiêu Kỳ An nhìn về phía hàng nữ quyến, tiểu nha đầu đang chuẩn bị đứng dậy rời đi. Hắn nhíu c.h.ặ.t mày, đặt chén rượu trong tay xuống: “Có nói là không khỏe ở đâu không?”

Hoài Trúc đáp: “Thái y đã xem qua, nói nương nương không có gì đáng ngại. Có lẽ là do đường xá xa xôi, lại trúng gió ở thao trường nên thân thể hơi mệt mỏi. Bứa tối lại quá nhiều dầu mỡ, vì vậy nương nương mới không có khẩu vị.”

Tiêu Kỳ An ra lệnh cho Tào Nguyên Lộc: “Bảo thiện phòng chuẩn bị đồ ăn thanh đạm ít dầu mỡ đưa đến Trường Nhạc Điện.”

Tào Nguyên Lộc lập tức nhận lệnh lui xuống.

Tiêu Kỳ An không ở lại yến tiệc quá lâu. Hắn truyền thái y đi theo, rồi đứng dậy trở về Trường Nhạc Điện.

Trường Nhạc Điện là tẩm điện của Đế Hậu ở hành cung Yến Sơn. Sau khi trở về, Vân Quỳ nằm thẳng trên giường Bạt Bộ, trong đầu lặp đi lặp lại một chuyện: Nàng bị bệnh, không phải giả vờ.

Chỉ khi bản thân nàng tin chắc điều đó, và không hề thông đồng với thái y hay bất kỳ ai bên cạnh, ngay cả Hoài Trúc cũng tưởng nàng thật sự không khỏe, thì nàng mới không bị lộ sơ hở trước mặt bệ hạ.

Thiện phòng đưa đồ ăn nhẹ và canh đến, nàng ăn qua loa hai miếng rồi nằm lại giường.

Vốn tưởng phải đợi đến khi yến tiệc kết thúc Tiêu Kỳ An mới về, không ngờ hắn lại đến nhanh như vậy, còn dẫn theo cả thái y.

Tiêu Kỳ An đi thẳng vào trong, đỡ nàng ngồi dậy: “Không sao chứ? Không khỏe ở đâu, nói cho ta biết đi.” 

Vân Quỳ đã tẩy trang, trông có vẻ uể oải. Nàng vịn vào cánh tay hắn ngồi dậy, đã lâu không uống nước nên giọng nói cũng hơi khàn: “Không sao, chỉ hơi mệt thôi. 

Thái y tiến lên bắt mạch, không chẩn ra bệnh đặc biệt nào.

Những vị quý nhân nương nương này, thân thể ai cũng yếu đuối. Thái y đã xem qua không ít ca bệnh, đều nói chung một ý: “Là do đường xá xa xôi nên thân thể nương nương mệt mỏi. Vi thần kê cho nương nương một thang t.h.u.ố.c bổ huyết dưỡng khí, nghỉ ngơi hai ngày sẽ ổn.”

Tiêu Kỳ An gật đầu, bảo người lui xuống.

Lại quay đầu nói với nàng: “Không khỏe sao không nói sớm?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Không phải là sợ làm mất hứng của chàng sao? À đúng rồi…” Vân Quỳ nói, “Chàng không cần phải quay lại yến tiệc à? Vội vã về như vậy…”

Tiêu Kỳ An nói: “Dĩ nhiên là sức khoẻ của nàng quan trọng hơn.”

Vân Quỳ mím môi, sợ không nhịn được cười: “Ta không sao, nghỉ ngơi một chút sẽ ổn thôi, mỗi tội mấy ngày nay… không thể làm bệ hạ hài lòng rồi.”

Tiêu Kỳ An: “……”

Nàng không nói câu này, Tiêu Kỳ An còn thật sự nghĩ nàng mệt mỏi, nhưng nàng vội vàng nhắc đến chuyện đó, hắn lập tức hơi nghi ngờ.

Tiêu Kỳ An đắp kín chăn cho nàng: “Nàng nghỉ ngơi cho tốt, trước hết đừng nghĩ đến những chuyện đó.”

Vân Quỳ âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng nói: “Đa tạ bệ hạ thương xót.”

Tiêu Kỳ An để nàng nghỉ ngơi trong tẩm điện, sau khi ra ngoài, hắn hỏi Hoài Thanh: “Không phải ban ngày vẫn khỏe sao, sao đột nhiên lại mệt đến vậy?”

Hoài Thanh thật thà đáp: “Lúc từ khán đài trở về, nương nương đã có chút mệt mỏi, vừa rồi lại cố gắng đến yến tiệc mừng công, nên mới mệt hơn.”

Tiêu Kỳ An: “Khi ở trên khán đài nàng có gì khác thường không?”

Hoài Thanh suy nghĩ rồi lắc đầu: “Cái này thì không có, nương nương gặp mấy phu nhân, rồi kéo Thẩm phu nhân nói chuyện, lúc đó còn nói nói cười cười, trông tinh thần vẫn ổn, chắc là ở ngoài gió lâu quá…”

Không đợi nàng ấy nói xong, Tiêu Kỳ An đã nói: “Truyền Thẩm phu nhân đến, trẫm có chuyện muốn hỏi.”

Khi nghe tin Hoàng đế triệu kiến, Khương Thanh Từ kinh hãi, vội vã rời khỏi yến tiệc, đến Trường Nhạc Điện diện kiến.

Thấy vẻ mặt nàng ấy căng thẳng, Tiêu Kỳ An giơ tay nói: “Thẩm phu nhân miễn lễ. Trẫm mời phu nhân đến đây, chỉ là muốn hỏi thăm về tình hình thân thể của Hoàng hậu. Hôm nay từ khán đài trở về, sắc mặt nàng không tốt lắm.”

Khương Thanh Từ thoáng ngẩn người.

「Hoàng hậu nương nương bắt đầu giả bệnh rồi sao?」

Tiêu Kỳ An sâu kín nheo đôi mắt phượng lại.

Khương Thanh Từ không rõ tình hình, đang định che giấu giúp Hoàng hậu, nào ngờ Hoàng đế đã bảo nàng ấy về.

Không lẽ bệ hạ đã đoán ra?

Hỏi chuyện xong, Khương Thanh Từ vốn cũng đã ăn gần xong nên trở về phòng của mình. Thẩm Ngôn Ngọc đang đợi sẵn ở ngoài cửa viện.