Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 227



Thấy nàng ấy trở về, hắn vội vàng tiến lên hỏi: “Bệ hạ gọi nàng đến vì việc gì?”

Khương Thanh Từ đáp: “Hoàng hậu nương nương thân thể không khỏe, hôm nay ở cùng ta nhiều, bệ hạ mới triệu ta đến hỏi chuyện.”

Thẩm Ngôn Ngọc vội hỏi: “Bệ hạ có trách tội nàng không?”

Khương Thanh Từ lắc đầu cười: “Không, chàng yên tâm đi, nương nương chỉ… mệt mỏi thôi.”

Thẩm Ngôn Ngọc nhìn chằm chằm nàng ấy một lát: “Vậy nàng, hôm nay thân thể có chỗ nào không khỏe không?”

Khương Thanh Từ né tránh ánh mắt: “Đường xá xa xôi, ta cũng hơi mệt.”

Thẩm Ngôn Ngọc thở dài: “Hôm nay bệ hạ ban rượu huyết hươu, phu nhân thật sự nhẫn tâm, để ta chịu khổ như vậy sao?”

Khương Thanh Từ: “……”

Trường Nhạc Điện.

Tiêu Kỳ An đứng ở hành lang, trầm ngâm giây lát, rồi nhắc nhờ Hoài Thanh: “Chuyện trẫm gặp Thẩm phu nhân, trước tiên cứ giấu Hoàng hậu.”

Hoài Thanh lập tức vâng lời.

Tiêu Kỳ An không vội trở về với nàng. Sau khi tắm gội, hắn mới về tẩm điện, nghe thấy tiếng thở đều đặn của tiểu cô nương, hắn ôm nàng vào lòng từ phía sau. 

Vân Quỳ gần như theo bản năng giật mình tỉnh giấc: “Bệ… bệ hạ…”

Hơi thở nóng rực của Tiêu Kỳ An phả vào gáy nàng. Vân Quỳ dường như có thể cảm nhận được sự đau nhói nhẹ khi răng hắn lướt qua gáy, giống như bị người khác c.ắ.n vào mạch m.á.u.

「Không phải chứ, ta đã bệnh rồi mà còn muốn……」

Tiêu Kỳ An khẽ hừ lạnh trong lòng, nhẹ nhàng c.ắ.n nàng một cái.

Đồ l.ừ.a đ.ả.o. 

Hắn xoa xoa tai nàng: “Ngủ đi, đã nói là không động vào nàng.”

Vân Quỳ kinh hồn bạt vía thở phào nhẹ nhõm.  Ó điều người đàn ông ôm nàng từ phía sau c.h.ặ.t như vậy, cơ thể vô thức sinh ra cảm giác dựa dẫm. Nàng xoay người lại, ôm lấy eo hắn, thử hỏi: “Ta hơi lạnh, có thể ôm bệ hạ ngủ không?”

Thực tế chứng minh người này chính là ví dụ điển hình của việc được voi đòi tiên, vừa muốn hưởng thụ cơ thể hắn, lại không muốn bỏ công sức ra.

Tiêu Kỳ An nhếch môi: “Ừ.”

Sau đó bị người ta thoải mái ôm làm gối ôm.

Nhưng đêm đó Vân Quỳ ngủ không yên giấc – thật sự đi vào quá nhiều giấc mơ.

Có lẽ là vì yến tiệc mừng công tối nay ban rượu huyết hươu nên văn võ cả triều đều nhiệt huyết sôi sục. Vân Quỳ mơ thấy mấy giấc mơ của các cáo phụ phu nhân, những người này không ngoại lệ đều bị những người chồng võ tướng của họ hung hăng đòi hỏi……

Cũng không biết bệ hạ có uống rượu huyết hươu hay không? Hắn khao thưởng tướng sĩ, không tránh khỏi việc chén tạc chén thù, chắc là cũng uống rồi?

Trong mơ, Vân Quỳ cũng không khỏi xót xa, ngày thường đều không nhịn được mà ghì c.h.ặ.t nàng trở mình liên tục, đêm nay sao có thể nhịn được……

Thôi vậy, nàng vẫn nên thương xót bản thân mình thì hơn, những vết đỏ trên người đến giờ vẫn chưa tan hết.

Trong mơ, hết hình ảnh này đến hình ảnh khác hiện lên, xem nhiều cũng có chút chán. Cho đến khi vợ chồng Thẩm Ngôn Ngọc quen thuộc xuất hiện trước mặt, nàng mới lại nhen nhóm hứng thú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chỉ là Thẩm đại nhân này khác hẳn với hình tượng quân t.ử khiêm nhường trong ấn tượng của nàng.

Hắn chậm rãi vén vạt áo của Thẩm phu nhân lên, đôi mắt đào luôn ôn hòa lộ ra vẻ nguy hiểm tột độ, giọng nói lạnh lùng khiến người ta rùng mình.

“Thanh Từ, nàng nói từ nhỏ sức khoẻ đã yếu, khí huyết hư nhược, đều là lừa ta đúng không?”

“Nàng sợ ta đến vậy sao, hử?”

Thẩm phu nhân sợ đến run rẩy toàn thân. Nàng ấy muốn trốn thoát, nhưng lại bị hắn hung hăng đè dưới thân.

Vân Quỳ: “……”

Không nhìn ra Thẩm đại nhân lại là người ngoài mặt thanh thuần, nhưng thực chất bên trong thì tâm cơ, thâm hiểm. Ngay cả trong mơ, Thẩm phu nhân cũng sợ bị hắn vạch trần lời nói dối giả bệnh.

Chờ đã……

Bệ hạ sẽ không đoán ra nàng… A a a, cái đầu cứng nhắc kia mau dừng lại đi! Cấm nghĩ nữa!!

Tiếng kêu gào trong lòng đã đ.á.n.h thức người đàn ông từ lâu. 

Tiêu Kỳ An day day thái dương.

Vân Quỳ run rẩy mở mắt, trước tiên phản công một câu: “Ai bảo hôm nay chàng ban rượu huyết hươu, hại thiếp trong mơ cứ như đi kỹ viện, ngủ không ngon chút nào.”

Tiêu Kỳ An cười nhạo, bóp nhẹ cằm nàng: “Vậy nên đầu còn đau không? Thân thể còn mệt mỏi không?”

Vân Quỳ quả quyết nói: “Cực kì mệt.”

Sợ hắn không tin, nàng lại ấm ức nói: “Vốn dĩ trước đó đã bị chàng giày vò rất mệt, hôm qua lại ngồi xe cả nửa ngày, còn phải ứng phó với bao nhiêu mệnh phụ, thịt nướng tối qua ta cũng chưa ăn được mấy miếng…”

Tiêu Kỳ An thở dài: “Được rồi.”

Hắn ngâm giây lát, nói: “Đợi khi thân thể của nàng khỏe hơn, ta sẽ dẫn nàng đi cưỡi ngựa và ăn thịt nướng.”

Ánh mắt Vân Quỳ thoáng chốc sáng bừng: “Chàng dẫn ta đi? Chỉ có hai chúng ta thôi sao?”

Nàng chưa từng cưỡi ngựa, nhớ lại dáng vẻ oai hùng của hắn trên lưng ngựa, nàng vừa hưng phấn vừa mong chờ.

Tiêu Kỳ An cười nói: “Rất muốn đi sao? Vậy chi bằng ngày mai đi luôn.”

Vân Quỳ lời đến bên miệng lại nuốt xuống: “Đương nhiên vẫn nên đợi thiếp nghỉ ngơi hai ngày, nếu không thiếp cũng không chịu nổi…”

Tiêu Kỳ An nhìn nàng chăm chú, nhìn đến nỗi da gà của nàng nổi lên, hắn mới chậm rãi cười: “Ừ, ngủ đi, vẫn còn sớm.”

Thấy đã lừa được hắn, Vân Quỳ lập tức chui vào chăn.

Phải thừa nhận rằng chiêu giả bệnh này quả thật rất hữu dụng. Vân Quỳ dưỡng sức hai ngày, thật sự không nằm yên được nữa, ngày thứ ba nàng bèn tung tăng chạy nhảy, đòi hắn dẫn đi cưỡi ngựa.