Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 229



“Ta còn tưởng rằng vào cung rồi, sẽ không bao giờ được ăn những thứ này nữa chứ.”

Trước kia ở Thịnh Phủ, nàng thích mùi vị bánh bao thịt dê, chỉ tiếc rằng hương vị đó chỉ có ở những ngõ hẻm dân dã. Không ngờ làm Hoàng hậu vẫn có thể cùng hắn ra ngoài cưỡi ngựa nướng thịt.

Tiêu Kỳ An vừa xoay xiên nướng vừa nói: “Đương nhiên là phải đối tốt với nàng rồi, nếu không trong lòng nàng cứ mãi nhớ nhung những điều tốt đẹp của người khác, mơ ước cuộc sống ngoài cung, ta biết lấy gì mà giữ nàng lại.”

Vân Quỳ hất cằm, vẻ mặt kiêu ngạo: “Chàng cũng không cần tự ti, dù sao chàng cũng là hoàng đế, tướng mạo siêu phàm, dũng mãnh có thừa. Yêu cầu của ta không cao như vậy, người như chàng là đủ rồi.”

Tiêu Kỳ An cười, ánh mắt sâu thẳm nhìn nàng: “Vậy nên có phần thưởng gì không?”

Vân Quỳ khẽ ngẩn người, nhìn thấy yết hầu hắn khẽ động, nàng theo bản năng cảnh giác: “Chàng… muốn phần thưởng gì?”

Tiêu Kỳ An cắt hai miếng sườn dê đưa cho nàng: “Tạm nợ, ăn xong rồi nói.”

Vân Quỳ ngơ ngác nhận lấy, sau khi ăn no nê, nàng lập tức quên béng mất lời hắn nói.

Ăn no rồi, đợi bọn họ rời đi, phần thịt dê vừa rồi tự sẽ có hộ vệ đến thu dọn.

Tiêu Kỳ An dẫn nàng ra bờ suối rửa tay, hai người ngắm hoàng hôn bên suối một lúc, mãi đến khi màn đêm buông xuống, Vân Quỳ mới lưu luyến đứng dậy.

Bôn Tiêu ăn no cỏ, dụi dụi mũi vào lòng bàn tay nàng, rõ ràng là đã coi nàng như nữ chủ nhân của nó.

Tiêu Kỳ An phi người lên ngựa, ôm lấy eo nàng nhấc bổng lên. Vân Quỳ theo bản năng kêu lên một tiếng kinh ngạc, người bị xoay hướng, trước mắt chính là yết hầu góc cạnh của hắn, nàng căng thẳng hỏi: “Sao… sao lại ngồi như vậy?”

Tiêu Kỳ An nhìn xuống nàng, ánh mắt trầm xuống: “Phần thưởng.”

Hắn nắm c.h.ặ.t dây cương, mắt nhìn thẳng về phía trước: “Ôm c.h.ặ.t ta.”

Một đường xóc nảy.

Vân Quỳ chưa bao giờ cảm thấy một đoạn đường lại dài dằng dặc và khó chịu đến vậy. Cả người nàng rã rời, cũng không biết mình đã khóc bao nhiêu lần.

Sau khi trở về, Tiêu Kỳ An ôm nàng vào tịnh thất tắm rửa. Tới lúc quay lại giường, hắn nhẹ nhàng xoa t.h.u.ố.c mỡ cho nàng. 

Vân Quỳ kêu đến khàn cả giọng, nhắm mắt lại không muốn nhìn hắn: “Rút lại những lời khen chàng khi nãy.”

Tiêu Kỳ An: “Hử?”

Vân Quỳ giận dữ: “Chàng chẳng tốt chút nào!”

Tiêu Kỳ An thở dài, hôn nhẹ lên tai nàng: “Được rồi, hôm nay là ta quá đáng, ta đền tội cho nàng được không?”

Vân Quỳ hít mũi, bụng dưới vẫn còn âm ỉ đau: “Đền tội thế nào?”

Tiêu Kỳ An ra vẻ suy nghĩ: “Vậy thì tha cho nàng tội khi quân trước kia, thế nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vân Quỳ ngơ ngác, còn có chút chột dạ: “Tội… tội khi quân gì?”

Tiêu Kỳ An xoa bụng dưới của nàng: “Nàng nói xem?”

「Chẳng lẽ là chuyện lần trước ta giả bệnh? Hứ…」

Vô tình để lộ tiếng lòng, nàng theo bản năng che miệng lại. Sau khi phản ứng lại, nàng hậm hực vỗ trán: “Thì ra chàng đã biết từ trước!”

Tiêu Kỳ An: “Nàng phải biết rằng, ta yêu nàng nên mới nguyện ý chăm sóc nàng. Nhưng điều đó không có nghĩa là ta dễ bị lừa gạt, hiểu không?”

Vân Quỳ: “Còn chăm ch.óc, hôm nay thế này mà là chăm ch.óc sao? Thẩm đại nhân người ta chưa bao giờ làm những chuyện thô lỗ này, cái gì cũng chiều theo Thẩm phu nhân…”

Tiêu Kỳ An: “Nàng tưởng hắn không biết Thẩm phu nhân giả bệnh à?”

Hắn là Thám hoa năm xưa, sau này chấp chưởng Thông Chính Ty. Mọi chuyện riêng tư nhơ nhuốc của quan lại thời Thuần Minh Đế chấp chính đều không thoát khỏi mắt Thông Chính Ty, hắn có thể không nhìn ra Thẩm phu nhân giả bệnh sao?

Kết quả Vân Quỳ nghe xong càng ngưỡng mộ Thẩm phu nhân hơn: “Hắn biết Thẩm phu nhân giả bệnh mà không vạch trần, vẫn tiếp tục đối xử dịu dàng, không phải là càng đáng quý hơn à?”

Tiêu Kỳ An lạnh giọng nói: “Nếu nàng biết cuộc hôn nhân này là do hắn dùng thủ đoạn mà có được, nàng sẽ không nói như vậy nữa đâu.”

Vân Quỳ: “Thủ đoạn gì? Cái vị Thẩm…”

Tiêu Kỳ An véo bụng nàng: “Được rồi, chuyện của người khác cấm nhắc lại, ta không muốn nghe thấy cái tên Thẩm Ngôn Ngọc từ miệng nàng nữa.”

Vân Quỳ tức giận hất tay hắn ra: “Bổn cung cũng không cần chàng hầu hạ!”

…..

Mấy ngày nhàn nhã ở Yến Sơn trôi qua, sau khi hồi cung, ngoài một buổi tế thu, cả cung trên dưới gần như không có việc lớn nào cần nàng bận rộn. Hậu cung trống trải, cũng không có những chuyện tranh đấu dơ bẩn.

Nhưng thật ra có hai trưởng công chúa muốn dẫn cháu gái vào cung bái kiến. Nhờ ma ma bên cạnh nhắc nhở, nàng mới biết có lẽ họ muốn để các nàng ấy lộ mặt trước vua, để hắn nạp vào hậu cung. 

Vân Quỳ kể chuyện này cho Tiêu Kỳ An.

Tiêu Kỳ An hỏi nàng: “Nàng muốn cho họ vào cung sao?”

Vân Quỳ đáp: “Đương nhiên là không muốn, nhưng đó là trưởng công chúa, là chị em của phụ hoàng, sao ta có thể không gặp? Nghe nói cháu gái của Khánh Dương trưởng công chúa là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, ta không biết ý chàng thế nào, không dám tự ý quyết định…”

Giọng nàng nhỏ dần, bởi vì chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm của người đàn ông. Nàng rụt người vào trong giường, lại bị hắn nắm lấy cổ chân kéo mạnh trở lại, cuối cùng đành phải rơi lệ cầu xin.

Nàng ôm eo khóc lóc kể lể: “Nếu người ngoài bàn tán sau lưng, mắng ta là kẻ ghen tuông thì phải làm sao?”

Tiêu Kỳ An nói: “Vậy thì cứ theo tội đại bất kính mà xử lý.”

“Năm xưa phụ hoàng ta cũng chỉ có một mình mẫu hậu, người ngoài cũng không dám nói ra nói vào. Còn về những tông thân quý nữ này…” Hắn nói, “Nàng không muốn gặp thì có thể không gặp.”