Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 230



Được hắn gật đầu cho phép, về sau thấy thiệp mời của Khánh Dương trưởng công chúa, nàng đều dứt khoát cáo bệnh không gặp. Khánh Dương trưởng công chúa ăn mấy lần đóng cửa không gặp, bèn không còn ý định gì với nàng nữa.

Buổi tối nàng ứng phó với Tiêu Kỳ An, ban ngày thì dưỡng sức. Thời tiết đẹp còn có thể xuất cung đi chơi một chuyến, cuộc sống thoải mái vô cùng.

Đêm đó Tiêu Kỳ An trở về Khôn Ninh Cung, lại không thấy bóng dáng Hoàng hậu đâu, hỏi Thanh Đại mới biết là nàng đã xuất cung.

Thanh Đại thưa: “Nương nương sai người truyền lời về, nói hôm nay là sinh nhật của Thịnh Thị lang, thêm vào đó trời âm u, sợ rằng ban đêm trời mưa nên ở lại Thịnh Phủ hai ngày, bảo bệ hạ không cần đợi nương nương.”

Tiêu Kỳ An hối hận đêm qua trên giường hoan ái, đã đáp ứng yêu cầu xuất cung hôm nay của nàng.

Hắn một mình trở về Dưỡng Tâm Điện xử lý chính sự, sắc mặt âm trầm như mực, các cung giám hầu hạ bên dưới đều nơm nớp lo sợ.

Ngoài điện, mưa lạnh lẽo không biết rơi xuống từ lúc nào. Tiếng mưa rả rích không ngớt, khiến lòng người bồn chồn khó chịu không nơi trút giận.

Đây cũng là lần đầu tiên Tào Nguyên Lộc hầu hạ bệ hạ ngủ lại Dưỡng Tâm Điện. Nhưng không có Hoàng hậu nương nương bên cạnh, điện hắn giống như trở lại những ngày trước kia bị chứng đau đầu hành hạ, lông mày nhíu c.h.ặ.t, ban đêm trằn trọc khó ngủ, đốt hương an thần trong lò cũng không có tác dụng gì với bệ hạ.

Ông ấy chỉ dám cẩn thận đề nghị: “Hay là nô tài sai người đi mời Hoàng hậu nương nương về?”

Tiêu Kỳ An nghe tiếng mưa rơi rào rào bên ngoài, lạnh lùng nhếch môi: “Thôi.”

Hắn muốn xem, nàng có thể nhịn được bao lâu không gặp hắn.

Buổi thiết triều sáng hôm sau, văn võ cả triều đều cảm nhận được rõ ràng bầu không khí ngột ngạt nặng nề trong điện. Hoàng đế thậm chí còn nặng lời trách phạt mấy quan viên tắc trách, các đại thần ai nấy đều im như thóc, đến cả thở mạnh cũng không dám.

Thịnh Dự nhìn thấy hết, sau khi tan triều, ông ấy không đến nha môn Binh Bộ mà đi thẳng về phủ, phát hiện cô nương nhà mình vẫn còn lười biếng ngủ trong phòng. Nghe thấy ông ấy về phủ, nàng mới không nhanh không chậm đứng dậy rửa mặt.

Sắc mặt cô nương rất tốt, hai má ửng hồng tự nhiên, tươi tắn kiều diễm như đóa hải đường nở rộ đầu xuân.

Thân phận Hoàng hậu không mang đến cho nàng quá nhiều ràng buộc, ép nàng trở nên trang nghiêm lạnh lùng, không cười không nói, biến thành một người khác. Nàng vẫn như trước kia, vẫn có sự lười biếng và hồn nhiên của một cô gái nhỏ.

Từ tận đáy lòng Thịnh Dự mong nàng được tự do vui vẻ. Nhưng giờ đây dù sao nàng cũng là Hoàng hậu, cho dù bệ hạ có dung túng, nàng cũng không thể cậy sủng mà kiêu quá mức. 

Suy đi nghĩ lại, Thịnh Dự vẫn kể cho nàng nghe chuyện bệ hạ nổi trận lôi đình trên triều đình hôm nay.

Vân Quỳ ra vẻ không để ý: “Hậu cung không được thảo luận chính sự, con luôn ghi nhớ trong lòng. Bệ hạ xảy ra chuyện gì trong triều, xưa nay con đều không hỏi và không quan tâm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thịnh Dự không phải muốn nàng thảo luận chính sự: “Ta nói là, tâm trạng bệ hạ không tốt, có phải liên quan đến việc con thường xuyên xuất cung không?”

Vân Quỳ nhấp một ngụm cháo: “Là chính chàng nói, con muốn xuất cung lúc nào cũng được.”

Chẳng lẽ mới có một đêm mà đã không nhịn được rồi sao?

Vân Quỳ ngủ rất thoải mái, mấy ngày nay bị hắn giày vò đêm đêm, nàng chỉ mong ở nhà, tránh bị quấy rầy. Vừa hay đêm qua có mưa, nàng bèn vin vào cớ đó không về cung.

Thịnh Dự nói: “Thỉnh thoảng vi hành xuất cung thì được, nhưng xưa nay chưa từng có tiền lệ Hoàng hậu ở lại nhà mẹ đẻ. Huống chi bệ hạ đối xử với con tình thâm ý trọng, gần như không rời nửa bước, sao con có thể…”

Lòng riêng của ông ấy muốn con gái ở lại bầu bạn với mình nhiều hơn. Song phận làm thần t.ử lại không thể không lo lắng đến tôn ti quân thần, sợ rơi vào mắt vua, con gái là đắc ý vênh váo, được nước lấn tới.

Vân Quỳ trấn an ông ấy: “Tối nay con sẽ hồi cung ngay, không ở ngoài lâu đâu.”

Thịnh Dự gật đầu, bảo người hâm nóng bánh bao thịt dê mua từ sáng mang lên.

Lưu quản gia biết Hoàng hậu nương nương thích bánh bao của quán này, trong cung lại không làm được hương vị thơm cay sảng khoái đó, nên sáng sớm ông ấy đã sai người xếp hàng mua, vẫn luôn giữ ấm trên bếp.

Vân Quỳ cũng rất nhớ hương vị bánh bao thịt dê, chỉ là hôm nay bánh bao vừa mang lên, mùi dầu cay nồng xộc vào mũi, không hiểu sao trong lòng nàng lại có chút khó chịu.

Có lẽ là do vừa mới ngủ dậy, mùi dầu mỡ của thịt dê lại quá nặng. Nàng uống một ngụm cháo ép xuống, lại không muốn phụ lòng tốt của Lưu quản gia nên c.ắ.n một miếng bánh bao. Mùi tanh mà ngày thường ăn không thấy xộc thẳng lên khiến nàng buồn nôn. Nàng thật sự không nhịn được nữa, chạy đến giá rửa mặt bên cạnh, ngay cả bát cháo vừa ăn cũng nôn hết sạch. 

Sắc mặt Thịnh Dự hơi đổi, vội vàng tiến lên vỗ lưng cho nàng: “Sao vậy? Có phải thịt dê hôm nay không tươi không?”

Vân Quỳ lắc đầu, dạ dày khó chịu, nước mắt cũng ứa ra.

Thịnh Dự vội vàng gọi ra ngoài: “Mau đi mời đại phu!”

Vân Quỳ định nói không cần, sau khi nôn xong cơn khó chịu nhanh ch.óng qua đi, nàng muốn ngăn cản người, nhưng không ngờ gia đinh đã nhanh như chớp chạy ra khỏi Thùy Hoa Môn.