「Không lẽ chỉ vì ta trốn ở nhà hai ngày mà chàng ấy không vui sao?」
「Nếu thật sự là vậy, tính khí người này cũng quá lớn rồi.」
Tiêu Kỳ An nhìn chằm chằm bóng lưng nàng từ xa, âm thầm nghiến răng, một bước lao tới, nắm c.h.ặ.t cổ tay nàng: “Nàng ở ngoài chơi bời phóng túng, còn trách ta tính khí lớn?”
Hoài Thanh và Hoài Trúc không biết bệ hạ đột nhiên xuất hiện từ phía sau, họ còn tưởng là kẻ điên nào đó xông lên mạo phạm hoàng hậu nương nương nên kiếm bên hông đã rút ra một nửa. Tới khi hiện ra là ai, họ sợ hãi vội vàng lùi lại hành lễ.
Vân Quỳ chưa kịp mở miệng giải thích đã bị hắn không nói hai lời bế ngang lên, khiến Hoài Thanh ở phía sau lo lắng suýt khóc.
「Bệ hạ cẩn thận một chút, đừng đụng vào nương nương…」
Vẻ giận dữ trên mặt Tiêu Kỳ An càng nặng hơn. Hoàng hậu của hắn mấy ngày không về cung, ngay cả chạm, hắn cũng không được chạm vào sao?
Vân Quỳ bị vẻ hùng hổ của hắn chọc cười, nàng vỗ vỗ cánh tay hắn: “Bệ hạ, chàng thả ta xuống.”
Tiêu Kỳ An không muốn nghe, cánh tay siết c.h.ặ.t, chân bước nhanh như bay, không cho phép nghi ngờ bế người vào xe ngựa.
Hai chân Vân Quỳ giãy giụa đạp đạp: “Mau thả ta xuống, ta có chuyện muốn nói với chàng.”
Tiêu Kỳ An giận dữ: “Có chuyện sao không về cung nói? Hay là nàng căn bản không muốn về? Bên ngoài cung khiến nàng quyến luyến đến vậy à, ba ngày hai bữa muốn ra ngoài, giờ đến cả Khôn Ninh Cung cũng không về, trong mắt nàng còn phu quân là trẫm không…”
“Chàng sắp làm phụ hoàng rồi.”
Không đợi hắn nói xong, Vân Quỳ đã nhẹ giọng ngắt lời.
Vẻ giận dữ, lạnh lùng trên mặt Tiêu Kỳ An nháy mắt cứng đờ. Một lâu sau hắn mới tìm lại được ý thức, giọng nói lạnh xuống, mang theo một chút khàn khàn khó nhận ra: “Nàng nói gì?”
“Ta nói.” Vân Quỳ chớp chớp mắt với hắn, “Phu quân sắp làm cha, ta cũng sắp làm mẹ rồi.”
Tiêu Kỳ An chỉ cảm thấy m.á.u toàn thân như đông lại, có một dòng điện ở một góc nào đó trong tim lan tỏa ra ngoài. Hắn cúi mắt nhìn bụng dưới bằng phẳng của nàng: “Nàng… có t.h.a.i rồi?”
Vân Quỳ đợi ba ngày là để nhìn vẻ mặt kinh ngạc của hắn, thú vị hơn nhiều so với sai người vào cung bẩm báo.
Tiêu Kỳ An chậm rãi đặt nàng xuống, ánh mắt vốn sắc bén bị thay thế bởi sự hối hận và vui mừng: “Bao lâu rồi, sao không nói sớm?”
Vậy mà thuộc hạ cũng miệng kín như bưng!
Chẳng trách vừa rồi bế nàng lên, Hoài Thanh còn sợ đụng vào nàng, hóa ra là để bảo vệ bụng nàng.
Hắn đưa tay xoa bụng dưới của nàng, cảm thấy lòng bàn tay ấm áp mềm mại, bên trong vậy mà có một sinh linh bé nhỏ lặng lẽ đ.â.m rễ, nảy mầm…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong lòng Tiêu Kỳ An trăm mối cảm xúc ngổn ngang, chỉ hận mình lỗ mãng: “Vừa rồi… là ta không đúng. Nếu nàng nói với ta sớm, sao ta lại xúc động ôm nàng như vậy, nếu lỡ làm đau, làm tổn thương…”
Vân Quỳ nắm lấy tay hắn, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chàng mới không nỡ làm đau thiếp đâu, trừ lúc giày vò thiếp ở trên giường…”
Nàng ghé sát mặt nhìn vẻ mặt hắn: “Ta đợi đích thân nói cho chàng biết đấy. Kết quả xuất cung ba ngày mà chàng cũng không đến tìm thiếp, con đã hơn một tháng rồi còn chưa thấy mặt cha.”
Tiêu Kỳ An ôm nàng vào lòng, thở dài: “Được được được, đều là ta không tốt.”
Vân Quỳ khẽ hừ một tiếng, ngước mắt nhìn hắn: “Bệ hạ, sao chàng không cười? Chúng ta có em bé rồi, chàng không vui sao?”
Tiêu Kỳ An đáp: “Đương nhiên không phải.”
Vân Quỳ đoán: “Không lẽ là cảm thấy sau này không được làm nữa, nên mới không vui sao?”
Tiêu Kỳ An che miệng nàng lại.
Vân Quỳ lập tức nhỏ giọng: “Không thể để con nghe thấy.”
Tiêu Kỳ An khẽ thở dài.
Thật ra hắn không nghĩ là sẽ nhanh như vậy.
Mặc dù cũng từng bực bội vì tài năng một phát trúng đích của Tạ Hoài Xuyên và Thịnh Dự. Còn mình đêm đêm tưới tắm, mà bụng nàng vẫn không có động tĩnh gì, nhưng đó chỉ là ý nghĩ thoáng qua mà thôi.
Hắn không muốn hôn nhân của mình bị ràng buộc bởi nhiệm vụ nối dõi tông đường. Bọn họ còn trẻ, tân hôn nồng thắm, gắn bó keo sơn, lại chịu khổ bao nhiêu năm, giờ mới khổ tận cam lai. Hắn muốn cho nàng sống thêm vài năm vui vẻ, muốn dẫn nàng vi hành khắp nơi, ngắm nhìn non sông gấm vóc.
Nhưng con đã đến, có lẽ là ý trời, sự tiếp nối huyết mạch cho hắn lý do để bịt miệng đám triều thần lắm lời và những thế lực rục rịch. Đối với bản thân họ, sớm bước vào vai trò mới, có lẽ lại là một hạnh phúc khác.
Hắn và Vân Quỳ có hoàn cảnh tương tự, từ nhỏ đã thiếu thốn tình thương của cha mẹ. Sự xuất hiện của đứa trẻ chính là món quà và sự an ủi của trời cao, để họ học cách làm cha mẹ, đồng thời bù đắp những tiếc nuối của chính mình.
“Không có, ta rất thích.” Tiêu Kỳ An hôn nhẹ lên trán nàng, “Chỉ là sau này khổ cho nàng rồi.”
Hoàng hậu có t.h.a.i là chuyện trọng đại liên quan đến giang sơn xã tắc. Sau khi hồi cung, Thái Y Viện, Phủ Nội Vụ, Thượng Thiện Giám đều được triệu tập khẩn cấp, đảm bảo mọi mặt ăn, mặc, ở, đi lại của Hoàng hậu trong thời gian m.a.n.g t.h.a.i đều an ổn thoải mái.
Thái Y Viện sắp xếp hai ngự y y thuật cao minh, đặc biệt tinh thông việc giữ t.h.a.i và sinh sản, chuyên phụ trách mọi việc của Hoàng hậu từ khi m.a.n.g t.h.a.i đến khi sinh nở.
Thượng Thiện Giám phụ trách ba bữa ăn hàng ngày của Hoàng hậu, cũng như các món ăn, bài t.h.u.ố.c điều dưỡng cơ thể.