Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 233



Phủ Nội Vụ thì bố trí lại toàn bộ Khôn Ninh Cung một lần nữa. Hương xông trước đây được thay bằng trái cây và hoa tươi, chăn nệm được đổi thành gấm vóc mềm mại thoải mái hơn.

Châm Công Cung chuẩn bị quần áo và đồ dùng cho tiểu hoàng t.ử hoặc công chúa sau khi sinh, cũng ba ngày hai bữa đưa đến Khôn Ninh Cung.

Ngay cả lính canh ở Khôn Ninh Cung cũng tăng gấp đôi so với trước kia.

Năm xưa Huệ Cung Hoàng hậu bị kẻ gian hãm hại, vì sinh non mà qua đời, mẹ của Vân Quỳ cũng vì sinh nở mà mắc bệnh, sớm lìa trần thế. Giờ Vân Quỳ có thai, Tiêu Kỳ An không thể không cẩn trọng gấp bội.

Thời kỳ đầu mang thai, ngoài việc khẩu vị không tốt, những ngày còn lại Vân Quỳ đều sống rất thoải mái.

Mỗi tối, Tiêu Kỳ An đều đến bầu bạn với nàng. Bây giờ nàng có thai, hắn cũng chỉ đành sống cuộc sống thanh tâm quả d.ụ.c. Vân Quỳ lại không thay đổi bản tính, cứ thích trêu chọc hắn vào lúc này. Mỗi khi thấy ánh mắt hắn trầm xuống, cả người căng thẳng, nàng lại có cảm giác hả hê như trút được mối hận lớn.

Nhưng bản thân nàng cũng rất thích.

Tiêu Kỳ An luyện kiếm mỗi sáng, vai rộng eo thon, trên người không có một chút mỡ thừa. Hiện tại nhìn những vết thương cũ trên người hắn, Vân Quỳ cũng cảm thấy vô cùng gợi cảm. Nàng thích nhẹ nhàng c.ắ.n yết hầu hắn, thích tỉ mỉ vuốt ve từng tấc dọc theo cơ bụng. Quan trọng nhất là bản thân không cần tốn sức, đã có thể thưởng thức mỹ sắc tươi ngon, sao lại không làm chứ!

Có mấy lần bị nàng ép đến mức không thể nhịn được nữa, hắn c.ắ.n môi nàng cảnh cáo: “Nàng sẽ hối hận đấy.”

Kết quả nàng hùng hồn nói: “Làm phụ nữ có t.h.a.i thoải mái là trách nhiệm của trượng phu.”

Nàng phóng túng nhiều rồi, đợi hắn trả thù, ít nhất cũng phải một năm sau. Chẳng lẽ nàng lại bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy, không chạm không sờ sao?

Thậm chí nàng còn sai Hoài Thanh xuất cung, lén tìm cửa hàng vàng sửa lại sợi dây xích vàng bị Tiêu Kỳ An giật đứt trước đó.

Lúc này Hoài Thanh mới biết được công dụng của sợi dây xích vàng từ miệng thợ kim hoàn. Nàng ấy không dám nói ra, nhưng sự chấn động trong lòng đều lọt vào tai Tiêu Kỳ An.

Tiêu Kỳ An không thể nhịn được nữa, sai người đưa nàng ấy ra ngoại viện.

Chớp mắt lại đến giao thừa. 

Đây là cái Tết đầu tiên của Tiêu Kỳ An sau khi lên ngôi. Quần thần chúc mừng, bốn phương triều bái, sứ thần các nước dâng lên đủ mọi món ăn quý hiếm, bảo mã lương câu, thể hiện sự tôn kính và thần phục đối với hoàng đế chiến thần của Đại Chiêu.

Tiêu Kỳ An bận rộn liên tục mấy ngày, có mấy đêm về Khôn Ninh Cung, Vân Quỳ đã ngủ say.

Đến tối mồng tám tháng giêng, Phụng Thiên Điện mở tiệc đến tận đêm khuya. Tiêu Kỳ An tắm gội xong đã là gần canh tư, nghĩ đến Vân Quỳ đã ngủ, sợ làm nàng tỉnh giấc, hắn định nghỉ lại ở Dưỡng Tâm Điện. Không ngờ nửa đêm nha đầu kia lại đích thân đến tìm hắn.

Trời giá rét, nàng ôm lò sưởi trong tay, cả người rụt vào chiếc áo choàng lông cừu dày cộp, ch.óp mũi lộ ra hơi ửng đỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiêu Kỳ An không đợi nàng tự đến, lập tức tiến lên ôm nàng vào lòng sưởi ấm: “Muộn thế này rồi, nàng đến đây làm gì?”

Vân Quỳ mím môi nói: “Vừa nãy thức dậy, thấy bệ hạ không có ở đây, tưởng chàng vẫn còn bận nên ta cố ý đến làm ấm chăn cho bệ hạ, không ngờ chính chàng lại không định đến với ta.” 

Tiêu Kỳ An nói: “Muộn quá rồi, ta sợ đ.á.n.h thức nàng.”

Hắn bảo người thêm than hồng vào lò, lại nhét thêm mấy túi sưởi trong chăn, sau đó mới đỡ nàng lên giường.

Vân Quỳ chui vào chăn, đợi hắn lên giường bèn quấn lấy hắn.

Giờ nàng có thai, không thể nằm sấp được nữa, nằm nghiêng luôn phải có thứ gì đó đề dựa vào, nếu không sẽ trằn trọc khó ngủ. Cánh tay rắn chắc của Tiêu Kỳ An mềm cứng vừa phải, còn có thể làm lò sưởi cho nàng, thoải mái hơn bất kỳ chiếc gối mềm nào.

Hơi thở ngọt ngào trong trẻo của thiếu nữ vừa đến gần, cơ thể Tiêu Kỳ An lập tức căng thẳng. Được gò má mềm mại của nàng nhẹ nhàng tựa vào, hơi thở ấm áp phả vào cổ, dù là thánh nhân cũng không thể hoàn toàn không có phản ứng.

Hắn nhìn lên đỉnh màn, suy nghĩ hồi lâu, yết hầu khẽ động nói: “Dạo này nàng… có chỗ nào không khỏe không?”

Vân Quỳ lắc đầu, cười nói: “Ngự y và cung nhân hầu hạ sắp coi ta như Bồ Tát rồi. Thở dài một tiếng cũng có người tìm chuyện vui để dỗ dành ta, khẩu vị cũng tốt hơn trước nhiều, chàng yên tâm đi, thân thể ta khỏe mạnh lắm.”

Tiêu Kỳ An im lặng giây lát, bàn tay xoa lên bụng dưới nàng, nơi đó dường như có chút nhô lên: “Ngự y nói, ba tháng đầu không được…”

Vân Quỳ ngẩn người: “Hả?”

Yết hầu Tiêu Kỳ An khẽ động, “Hôm nay vừa tròn ba tháng.”

Vân Quỳ hơi ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt phượng sâu thẳm của hắn, đột nhiên nhận ra điều gì. Nàng cẩn thận lùi về sau, kết quả chưa lùi được hai bước, đã bị người đàn ông giữ c.h.ặ.t gáy, nụ hôn nóng bỏng ập xuống.

Nghe thấy tiếng rên khẽ từ cổ họng nàng, nụ hôn quấn quýt cũng dần chậm lại, từ sự mãnh liệt ban đầu chuyển thành sự mút mát dịu dàng như nước. Hôn rất lâu, cả hai đều không nỡ rời.

Vân Quỳ mềm mại dựa vào hắn, hàng mi dài khẽ run rẩy, tứ chi đều mềm nhũn như nước.

Tiêu Kỳ An khàn giọng hỏi nàng: “Ta muốn nhìn con, được không?”

Vân Quỳ vốn tưởng hắn chỉ xem bụng, mãi đến khi tiến thêm một bước, nàng mới biết “Xem” trong miệng hắn là vượt qua mọi rào cản của cơ thể, để hai tiểu điện hạ gặp nhau.