Mùa xuân, tháng ba, tiết trời ấm áp, cảnh vật tươi sáng.
Ở dãy hành lang phía đông Văn Hoa Điện, Thái t.ử Tiêu Kỳ An mặc mãng bào màu xanh đen, vẻ mặt lạnh lùng, dáng người thẳng tắp như tùng, ngón tay thon dài trắng nõn chậm rãi lướt qua trang kinh thư.
Không bao lâu sau, bên ngoài cánh cửa điện tĩnh lặng bỗng truyền đến một tràng cười đùa ầm ĩ. Các thị vệ nhìn nhau, cẩn thận quan sát vẻ mặt của Thái t.ử, quả nhiên thấy Thái t.ử điện hạ khẽ nhíu mày.
Những người hầu hạ ở đây không ai dám thở mạnh, sợ làm ồn đến sự thanh tĩnh của Thái t.ử điện hạ, vậy mà lại có người dám ồn ào ở Văn Hoa Điện, thật là to gan.
Thái t.ử đặt quyển sách xuống, hỏi Đức Thuận bên cạnh: “Sao ồn ào vậy?”
Đức Thuận đã nghe ngóng được từ sớm, hôm nay là ngày nhóm thư đồng của Huyên Hòa công chúa và Uyển Ninh công chúa nhập cung, hắn thật thà nói: “Bệ hạ và nương nương sợ hai công chúa ở trong cung buồn chán nên đã chọn sáu vị tiểu thư thế gia vào cung làm thư đồng, chắc là các cô nương đang chơi đùa với công chúa ạ.”
Tiêu Kỳ An không hứng thú với những chuyện này, lại nghe thấy Đức Thuận lẩm bẩm nhỏ, nhưng không dám nói ra miệng:
「Tiện thể chọn vợ cho ngài luôn đó.」
Tiêu Kỳ An: “……”
Nói ra thì, từ nhỏ hắn đã có khả năng đọc được suy nghĩ. Tất cả những kẻ giấu giếm tâm địa xấu xa, ngoài miệng ngọt ngào trong lòng nham hiểm ở trước mặt hắn đều như tờ giấy trắng, không thể nào trốn thoát.
Những lời trong lòng của thuộc hạ, dĩ nhiên hắn cũng nghe rõ mồn một.
Biết được mục đích của phụ hoàng và mẫu hậu, Thái t.ử khẽ thở dài.
Hắn gánh trên vai trọng trách giang sơn xã tắc, không màng đến chuyện tình cảm riêng tư. Phụ hoàng mẫu hậu ngoài miệng không nói, song trong lòng lại cảm thấy hắn quá nghiêm túc cổ hủ, rất để tâm đến chuyện chọn phi của hắn. Dường như nếu hắn mà không lấy vợ, cả đời này sẽ phải sống cô độc.
Để sửa cái tính lạnh lùng ít nói, không cười không nói của hắn, họ không chỉ cho hai em gái đến Văn Hoa Điện đọc sách, để các nàng có thể thỉnh giáo hắn bất cứ lúc nào, giờ còn kéo thêm một đám thư đồng…
Nghe thấy tiếng cười nói bên ngoài, Thái t.ử day day thái dương đang nổi gân xanh.
Hắn đứng dậy định về Đông Cung, vừa ra đến hành lang đã thấy mấy thiếu nữ mặc y phục màu sắc rực rỡ đang ngắm hoa bắt bướm trong vườn.
Đức Thuận nhẹ nhàng hắng giọng.
Các tiểu thư nghe tiếng nhìn lại, thấy một người đứng dưới mái hiên cao của điện, người mặc mãng bào màu xanh đen, dáng vẻ phi phàm, cao ngạo thanh tú, cô độc như cây tùng đứng một mình. Nhìn kỹ khuôn mặt lạnh lùng, mày kiếm mắt phượng, đôi môi mỏng mím lại thành một đường cong sắc lạnh. Dù không nói một lời, cái khí chất lạnh lùng xa cách đó cũng khiến người ta không dám đến gần.
Người dẫn đầu chính là đích thứ nữ của Thủ phụ Thái Hành – Thái Nghi Thù. Thấy Thái t.ử, nàng ấy uyển chuyển hành lễ: “Thần nữ thỉnh an Thái t.ử điện hạ.”
Thiên kim của Lễ bộ Thượng thư bên cạnh cũng cúi người theo: “Điện hạ vạn phúc kim an.”
Huyên Hòa công chúa nũng nịu đáng yêu: “Thái t.ử ca ca khoẻ ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Uyển Ninh công chúa dịu dàng ngoan ngoãn: “Thái t.ử ca ca khỏe ạ.”
Thái t.ử khẽ gật đầu.
Tiểu nha đầu cầm vợt bắt bướm còn chưa kịp thu dọn bên cạnh vội vàng thỉnh an theo Uyển Ninh công chúa: “Thái t.ử ca ca…”
Chưa nói xong, Thái t.ử đã không khỏi nhíu c.h.ặ.t mày.
Mọi người đều nhìn về phía nàng bằng ánh mắt kinh ngạc.
Tiểu nha đầu mặc váy hồng lúc này mới ý thức được mình vừa nói gì, mặt lập tức đỏ bừng, lưỡi cũng căng thẳng đến mức líu lại: “Ta… thần nữ lỡ lời, là Thái t.ử điện hạ…”
Thái t.ử thu hết phản ứng của nàng vào mắt, giữa đôi lông mày nhuốm vẻ lạnh nhạt.
「Ôi trời, nếu ta là nàng, ta đ.â.m đầu c.h.ế.t quách cho xong.」
「Không biết xấu hổ.」
「A a a a có cái lỗ nào cho ta chui xuống không!!!」
Thái t.ử nhíu mày, trầm giọng nói: “Miễn lễ hết đi.”
Hắn không muốn ở lại lâu, cất bước ra khỏi Văn Hoa Điện.
Các quý nữ nhìn bóng lưng Thái t.ử rời đi, trong lòng mỗi người một suy nghĩ.
Thái t.ử điện hạ Đại Chiêu xưa nay luôn mang vẻ lạnh lùng đoan chính, trang trọng giữ lễ, dung mạo, năng lực đều không có chỗ nào chê trách. Đáng tiếc là hắn không gần nữ sắc, đối nhân xử thế lại quá mức nghiêm khắc chính trực, khiến người ta sinh lòng kính sợ.
Các quý nữ đều hiểu rõ, lần này được chọn làm thư đồng của công chúa nhập cung, song thực ra cũng chỉ là Hoàng hậu nương nương cố ý tạo cơ hội cho các nàng tiếp xúc với Thái t.ử điện hạ.
Vị trí Thái t.ử phi đương nhiên khiến người ta động lòng, nhưng nếu ngày ngày phải đối diện với một phu quân lạnh lùng bạc bẽo, không hiểu phong tình như vậy, mấy chục năm sau không biết sẽ là mùi vị gì, cho nên tuy mọi người cũng rục rịch, nhưng trong lòng vẫn sợ hãi nhiều hơn.
Tuyên Hòa công chúa phá vỡ bầu không khí im lặng: “Vân Quỳ, ngươi đừng để ý, tính cách Thái t.ử ca ca vốn vậy, đối với ai cũng thế, sẽ không chấp ngươi đâu.”
Tiểu cô nương mặc áo váy xanh nhạt in hoa chính là con gái duy nhất của Võ Ninh Hầu – Thịnh Vân Quỳ, nghe vậy gật đầu: “Dạ dạ.”
Dù sao cũng không phải lần đầu nàng mất mặt trước Thái t.ử điện hạ, quen rồi sẽ ổn thôi.
Tuyên Hòa công chúa nói tiếp: “Vừa nãy đã nói rồi, cuối tháng này là sinh nhật bốn mươi tuổi của mẫu hậu, đến lúc đó còn có sứ thần các nước khác đến chúc mừng, tới lúc đó chúng ta ngồi cùng nhau, náo nhiệt một phen…”