Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 237



Tiêu Kỳ An vén váy áo nàng lên, cẩn thận quan sát vết thương, hồi lâu sau mới khàn giọng nói: “Hồi phục tốt rồi.”

Vân Quỳ theo bản năng nắm c.h.ặ.t chăn, thấy hắn chậm rãi cúi người xuống hôn lên, dùng nước bọt trong miệng thấm ướt cho nàng.

Nàng nghe thấy tiếng khóc từ nhĩ phòng, lẫn tiếng ru ngủ của bà v.ú. Rất lâu sau, các con lại đến giờ thay tã, bà v.ú đứng dậy lau rửa thay tã cho chúng. Hình như họ lại cho bọn nhỏ uống thêm sữa, sau đó nhẹ nhàng hát ru, chậm rãi dỗ ngủ, cho đến khi trời sáng trắng.

……

Ngày hai mươi tháng tám, Tiêu Kỳ An chiếu cáo thiên hạ, sắc lập trưởng hoàng t.ử Tiêu Minh Tuyên làm Thái t.ử.

Tiểu thái t.ử được kỳ vọng rất lớn, ngay từ khi còn trong tã lót đã bắt đầu con đường trữ quân mà Tiêu Kỳ An dày công chuẩn bị cho cậu bé.

Thiếu sư của Thái t.ử là đại nho nổi tiếng thiên hạ, thiếu phó là thủ phụ Thái Hành, thiếu bảo chính là ông ngoại hắn, Thịnh Dự đã được thăng làm Binh Bộ Thượng Thư, thư đồng thì là con trai của Thẩm Ngôn Ngọc.

May mắn thay, Tiêu Minh Tuyên từ nhỏ đã thông minh, tính cách kiên cường. Tuổi còn nhỏ nhưng đã hiểu rõ gánh nặng trên vai mình, sáng sớm mỗi ngày đều chăm chỉ đọc sách, luyện quyền, không hề lười biếng.

Đương nhiên thỉnh thoảng cậu bé cũng ghen tị với em gái. Em gái chỉ cần dẻo miệng, biết tự cầm đũa ăn cơm, là có thể được phụ hoàng mẫu hậu khen thưởng. Còn cậu bé thì phải học thuộc lòng thơ và Luận Ngữ, không sai một chữ mới được phụ hoàng gật đầu công nhận, lại không có phần thưởng gì, bởi vì đó là điều cậu bé nên làm.

Nhưng Tiêu Minh Tuyên biết, cậu bé phải chăm chỉ đọc sách tập võ, làm tốt vai trò trữ quân này, để phụ hoàng và mẫu hậu tự hào, sau này mới có thể hiếu kính phụ hoàng mẫu hậu tốt hơn, bảo vệ em gái tốt hơn, tóm lại là cậu bé sẽ cố gắng!

……

Lại một năm trôi qua, đến ngày mười tám tháng tám.

Tiêu Minh Tuyên và Tiêu Minh Tiện đã năm tuổi, hai đứa trẻ được ông ngoại nhắc nhở, mỗi đứa tự chuẩn bị một món quà mừng kỷ niệm năm năm ngày cưới của phụ hoàng và mẫu hậu.

Tiêu Minh Tiện năm tuổi trắng trẻo đáng yêu, đôi mắt to tròn đen láy như hai hạt nho, giọng nói mềm mại ngọt ngào: “Con và anh trai chuẩn bị quà mừng cho phụ hoàng mẫu hậu ạ.”

Tiêu Kỳ An và Vân Quỳ nhìn nhau cười, “Quà mừng gì vậy?”

Tiêu Minh Tiện bận rộn trong thiện phòng từ sáng sớm, má còn dính bột chưa lau sạch, bưng món điểm tâm tự tay làm lên.

“Mẫu hậu nói phụ hoàng thích ăn điểm tâm, con làm bánh sen cho phụ hoàng mẫu hậu, những cái này đều là con tự tay nặn đấy ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiêu Kỳ An cầm một chiếc bánh sen méo mó lên c.ắ.n một miếng. Chắc là tiểu nha đầu nghĩ càng nhiều đường càng ngọt nên kết quả là ngọt đến phát ngán, gần như mỗi miếng đều có vụn đường, nhưng hắn vẫn cười gật đầu: “Đẹp mà lại ngon, Minh Tiện giỏi thật.”

Vân Quỳ cũng ăn một miếng, cảm thấy tài năng nói dối không chớp mắt của bệ hạ càng ngày càng điêu luyện, nhưng nàng cũng không tiếc lời khen con gái: “Minh Tiện làm tốt lắm, mẫu hậu cũng rất thích!”

Nàng c.ắ.n một miếng, chợt bị một vật cứng làm đau răng. Nàng nhíu mày, lấy ra xem, hóa ra là một chiếc mặt dây chuyền bằng vàng nhỏ, chạm khắc hình hai đứa bé, một trai một gái.

Vân Quỳ vô cùng ngạc nhiên, mắt sáng lên.

Tiêu Minh Tiện nói: “Phụ hoàng nói mẫu hậu là người tham tiền nên con nhờ ông ngoại tìm cửa hàng vàng làm mặt dây chuyền này, khắc hình phụ hoàng mẫu hậu, mẫu hậu thấy giống không ạ?”

Tiêu Kỳ An không ngờ con gái lại có ý tưởng khéo léo như vậy, hắn liếc mắt nhìn, quả nhiên có ba phần giống.

Vân Quỳ vuốt ve hai hình người vàng nhỏ, khóe mắt hơi cay cay: “Minh Tiện thật có lòng, sau này ngày nào mẫu hậu cũng đeo.”

Tiêu Minh Tuyên cũng lấy ra bức tranh mình vẽ, trên tranh là cả nhà bốn người ở trong ngự hoa viên. Phụ hoàng và mẫu hậu nắm tay ngắm hoa, cậu bé ngồi trên bàn đá đọc sách, em gái tung tăng chạy nhảy bên bờ ao, tay cầm hoa sen, tươi cười rạng rỡ.

Thầy dạy vẽ tranh của Tiêu Minh Tuyên xuất thân trong một gia đình có tiếng, năm tuổi đã có nền tảng tốt. Hai vợ chồng nhìn nhau, gật đầu khen ngợi.

Kết quả là Tiêu Minh Tiện chỉ vào bé gái trong tranh nói: “Con vừa mới học bài này! Thích nhất mấy đứa trẻ vô lại, nằm bóc đài sen ở đầu suối. Anh trai đang nói con là đồ vô lại sao?”

Cô bé mới bắt đầu học thơ, đa số không hiểu ý, khiến Tiêu Minh Tuyên dở khóc dở cười: “Vô lại ở đây nghĩa là nghịch ngợm đáng yêu.”

Tiêu Minh Tiện nghĩ nghĩ, lúc này mới không giận nữa, vui vẻ nói: “Vậy phụ hoàng vô lại, mẫu hậu vô lại, anh trai cũng vô lại, cả nhà mình đều vô lại!”

Vân Quỳ, Tiêu Kỳ An, Tiêu Minh Tuyên: “……”

____

Vũ Nhi: Vậy là ngoại truyện viết về nam nữ chính kết thúc tại đây. Từ ngoại truyện 238 đến hết là ngoại truyện if, giả thuyết khi cha mẹ nam nữ chính còn sống, hoàn toàn không liên quan đến mạch truyện chính.

Truyện này có 2 người nhận dịch và edit, nếu các bạn cảm thấy có 2 phần tách biệt bởi nhân xưng và văn phong thì mong các bạn thông cảm nhé. Để hoàn thành một bộ truyện một cách nhanh ch.óng thì không thể một mình mà hoàn thành được, do là dịch edit phi lợi nhuận nên không có beta lại đâu ạ.

CHÚC CÁC BẠN ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ NHÉ