Mặc Sơn Vương hiểu ý em gái, lập tức dẫn người rời đi trước.
Chỉ là trước khi đi, hắn ta nhìn cô nương cứu người kia thêm một lần nữa.
Da trắng như tuyết, cánh môi hồng nhuận, tuổi không lớn, khoảng tầm mười bốn mười lăm gì đó, nói chuyện cũng líu lo mềm mại như bông, tay chân nhoe nhắn, vòng eo nhỏ không đầy một vòng tay. Mặc dù yến tiệc tập hợp nhiều mỹ nhân, nhưng nàng cũng không hề kém cạnh ai, không biết đè dưới thân sẽ có tư vị mê hồn thế nào.
Nghe thấy tiếng lòng hắn ta, ánh mắt Thái t.ử khẽ lên vẻ lạnh lùng.
Vân Quỳ cũng bị cái nhìn chằm chằm như nhìn con mồi của Mặc Sơn Vương làm cho run sợ, cẩn thận ngồi xuống.
Quỳnh Hoa công chúa không sao, lòng mọi người cũng yên ổn lại.
Ca vũ trong tiệc tiếp tục.
Huyên Hòa công chúa ghé lại gần nói: “Vân Quỳ, ngươi giỏi quá! Sao ngươi biết nàng ta bị mắc hạt anh đào ở cổ họng, còn biết phải làm như vậy?”
Vân Quỳ thật thà nói: “Mẹ ta hơi biết y thuật, những phương pháp cấp cứu này đều là bà dạy ta. Trước kia trong phủ có người bị nghẹn vì trái cây, mẹ cũng làm như vậy.”
Huyên Hòa công chúa kinh ngạc không thôi: “Ra là vậy!”
Mấy mệnh phụ phía sau nghe thấy hai người nói chuyện, không khỏi nhớ lại bối cảnh của Võ Ninh Hầu phu nhân.
Nói ra thì năm xưa Võ Ninh Hầu là Võ Trạng nguyên trẻ tuổi anh tuấn nhất Đại Chiêu, là người trong mộng của biết bao khuê nữ trong thành, ngay cả công chúa cũng cưới được. Nhưng mọi người đều không ngờ cuối cùng Võ Ninh Hầu lại lấy một cô gái thôn quê. Nghe nói là khi Võ Ninh Hầu ra ngoài diệt cướp tình cờ gặp một nữ y, vì muốn báo đáp ơn cứu mạng nên mới cưới về kinh thành.
Mọi người vốn tưởng nữ y này lấy ơn báo oán, ép Võ Ninh Hầu cưới mình, chỉ chờ xem trò cười của nàng. Song không ngờ hơn mười năm hai người vẫn ân ái như cũ, Võ Ninh Hầu không nạp thiếp, cũng không nuôi thông phòng, hai người chỉ có một mụn con gái này. Võ Ninh Hầu phu nhân từ một thôn nữ trở thành nhị phẩm cáo mệnh phu nhân. Sau này có một lần vào cung dự tiệc, không biết nàng dùng phương pháp dân gian nào chữa khỏi chứng đau đầu của Hoàng hậu, rất được Hoàng hậu tán thưởng.
Nhà họ Thịnh vốn đã như mặt trời ban trưa nhờ chiến công hiển hách của Võ Ninh Hầu, Võ Ninh Hầu phu nhân lại chữa khỏi bệnh nan y của Hoàng hậu. Ngay cả tiểu thư chẳng ra gì của nhà họ Thịnh cũng trở thành thư đồng của công chúa, hôm nay trong dịp như vậy, nàng lại vô tình cứu được công chúa Tây Lương.
Mọi người không khỏi cảm thán, trên đầu hai mẹ con này chắc chắn có phúc tinh chiếu mệnh, bánh từ trên trời rơi xuống đều rơi trúng đầu hai người.
Vân Quỳ uống một ngụm trà để bình tĩnh lại. Nhớ lại cảnh tượng nguy hiểm vừa nãy, nàng vẫn còn có chút sợ hãi.
Nàng liếc nhìn sang bên cạnh, ánh mắt rơi vào khuôn mặt lạnh như băng của Thái t.ử. Sau khi suy nghĩ, nàng vẫn mạnh dạn khẽ nâng chén về phía Thái t.ử, dùng âm lượng chỉ có hai người nghe được nhỏ giọng nói: “Điện hạ, vừa nãy còn phải đa tạ ngài, thần nữ kính ngài một chén…”
Nếu không phải điện hạ kịp thời ngăn cản Mặc Sơn Vương, có lẽ thân hình nhỏ bé của nàng đã bị người ta đ.á.n.h thành thịt nát.
Thái t.ử điện hạ tuy cũng cao lớn thẳng tắp, nhưng so với tên thô lỗ vai u thịt bắp như Mặc Sơn Vương thì lại có vẻ thanh mảnh hơn nhiều. Không ngờ hắn ra tay lại dễ dàng khống chế được Mặc Sơn Vương khỏe như trâu.
Nếu không tận mắt chứng kiến, Vân Quỳ thật sự không dám tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tuy Thái t.ử điện hạ không hề lay động với lòng biết ơn của nàng, ngay cả mắt cũng không thèm liếc, nhưng Vân Quỳ vẫn khen ngợi từ tận đáy lòng: “Điện hạ, ngài thật lợi hại.”
「Nàng ta thì thầm gì với Thái t.ử điện hạ vậy?」
「Điện hạ ngay cả rượu của Quỳnh Hoa công chúa cũng không uống, sao lại uống rượu nàng ta kính?」
「Không phải là muốn nhân cơ hội này quyến rũ điện hạ đấy chứ.」
Lời bàn tán văng vẳng bên tai, Thái t.ử không lộ vẻ gì đặt chén trong tay xuống, hơi nghiêng đầu, tiểu nha đầu chớp chớp đôi mắt sáng như sao nhìn hắn.
Thái t.ử trầm giọng nhắc nhở: “Ngồi thẳng lên.”
Vân Quỳ mím môi, ngoan ngoãn nói: “Vâng.”
……
Sau khi yến tiệc kết thúc, Vân Quỳ theo cha mẹ xuất cung, kể lại chi tiết chuyện Quỳnh Hoa công chúa bị nghẹn hạt anh đào trong yến tiệc hôm nay.
Võ Ninh Hầu phu nhân thở dài: “Ra là vậy, may mà con mắt nhanh tay lẹ, nếu không đợi thái y đến, Quỳnh Hoa công chúa e là…”
Võ Ninh Hầu ôm phu nhân, cười khen: “Phu nhân dạy tốt, con gái chúng ta học đi đôi với hành, tự mình đứng ra, cũng là một đứa trẻ tốt.”
Vân Quỳ hiếm khi nhận được nhiều lời khen ngợi như vậy, nụ cười trên mặt không thể kìm lại được: “Không biết bệ hạ và nương nương sẽ thưởng cho con cái gì, là thỏi vàng thỏi bạc, hay là châu báu trang sức nhỉ? Tuy ngoài miệng con nói không cần, nhưng trong lòng vẫn hơi mong đó.”
Võ Ninh Hầu phu nhân khẽ chạm vào mũi con gái: “Con bé con tham tiền này.”
Sinh nhật Hoàng hậu, trên dưới triều đình nghỉ ba ngày.
Võ Ninh Hầu Thịnh Dự bị triệu vào cung từ sáng sớm hôm sau, khi trở về mặt mày vô cùng nghiêm trọng.
Từ đêm qua Võ Ninh Hầu phu nhân đã thấy mắt trái giật liên hồi, luôn cảm thấy sắp có chuyện xảy ra, thấy chồng về, bà vội vàng hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Võ Ninh Hầu nhìn con gái đang ăn điểm tâm bên cạnh, thở dài nói: “Mặc Sơn Vương muốn cầu hôn Vân Quỳ.”